Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1408:

“Đúng! Đánh Đàm Đào!”

“Quá xấu xa rồi!”

“Đánh chết gã!”

Sấm sét Thiên đạo: “....”

Đàm Đào: “...”

Đàm Đào có thể nhìn thấy một con quỷ một con cương thi nhỏ, phát hiện cho dù gã chạy nhanh đến mấy hai con quỷ này đều như hình với bóng, gã sắp sợ mất hồn mất vía rồi, liên tục kêu thảm.

“Cứu mạng!”

“Cứu mạng với!”

“Có quỷ! Có hai con quỷ cứ luôn đuổi theo tôi!

Cứu mạng!”

Bà con nghe được người này nối tiếp người kia thổn thức.

“Có quỷ?”

“Nếu như thật sự có quỷ, đầu tiên là giết chết thứ khốn nạn, xấu xa như mày!”

“Đúng thế! Cha mẹ mày chịu mọi khó khăn nuôi mày khôn lắm, đến cả tiền vốn quan tài của bản thân cũng lấy ra cho mày rồi, vậy mà mày còn vì cha mẹ mày không đưa tiền cho mày mà giết bọn họ, mày là cái đồ súc sinh!”

“Những năm qua anh trai mày cho cha mẹ mày bao nhiêu tiền, cuối cùng đều vào trong túi của mày, nhưng thế mà mày vẫn không biết đủ!

Chính là bởi vì lần này mày không lấy được tiền bên chỗ cha mẹ mày, mày liền giết bọn họ, mày đúng thật là… không bằng heo chó!”

Tiếng mắng chửi vang vọng trên phố.

Đàm Đào căn bản không nghe thấy.

Gã chỉ nhìn thấy hai con quỷ vẫn luôn đi theo gã, đặc biệt là bé cương thi kia, chiếc răng nanh cương thi đáng sợ kia có mấy lần suýt đâm rách cổ họng của gã.

Lại một tia sấm sét đánh xuống, Tương Tư Hoành đứng phía trước Tể Tể, sấm sét đánh lệch, rơi bên cạnh Đàm Đào.

“Ầm ầm!”

Hai tai Đàm Đào nổ vang.

Phía xa truyền đến tiếng còi xe cảnh sát.

“Hú hú hú…”

Tiếng còi xe cảnh sát vốn khiến Đàm Đào sợ hãi, chạy trốn lúc này biến thành cọng rơm cứu mạng.

Gã chạy như điên về phía xe cảnh sát.

“Chú cảnh sát! Cứu mạng với!”

“Cứu mạng!”

….

Xe cảnh sát vừa đến, rất nhanh sấm sét đã tan đi.

Tể Tể ngẩng đầu nhìn bầu trời vẫn chưa rút hết mây đen, ngẩng chiếc đầu nhỏ, nâng cái cằm xinh với bầu trời.

“Hừ hừ!”

Sấm sét Thiên đạo sắp tan mất: “...”

A a a!

Thật sự muốn đánh cô bé thêm một cái!

Nhưng trước khi sấm sét tan biến, đánh thêm một cái cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Tương Tư Hoành liếc nhìn, cười lên hì hì.

“Tể Tể, vui quá.”

Tể Tể cũng cảm thấy rất vui.

“Lần sau có cơ hội, anh Tiểu Tương, chúng ta lại chơi như vậy tiếp.”

Tương Tư Hoành vui vẻ gật đầu.

“Được!”

Sấm sét Thiên đạo: “...”

Mẹ nó…

Sấm sét Thiên đạo mắng chửi rồi biến mất trong biển mây vạn dặm.

Nó muốn quay về tố cáo.

Người thừa kế tương lai của Địa phủ quá ghê gớm!

Đùa nó như đùa khỉ!

Tể Tể và Tương Tư Hoành hoàn toàn không cảm nhận được nó sắp tức chết rồi.

Đợi sau khi Đàm Đào bị chú cảnh sát dẫn lên xe cảnh sát, hai đứa nhỏ như một làn khói nhanh chóng trở về công viên nhỏ.

Chú nhỏ và anh Minh Tư còn đang ở bên kia đó.

Nhìn thấy bọn họ quay về, Bách Minh Tư cười lên.

“Đã đưa người đến trước mặt chú cảnh sát rồi?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành gật đầu cùng lúc.

Tể Tể: “Đưa đến rồi, khi Đàm Đào nhìn thấy chú cảnh sát cực kỳ thân thiết, cảm động phát khóc rồi.”

Bách Minh Tư không nhịn được, cười phì một tiếng.

Kế Nguyên Tu cũng cười.

“Làm rất tốt!”

Đối phó với thứ khốn nạn như Đàm Đào, thì nên lấy bạo chế bạo.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời cười lên hì hì.

Hai đứa nhóc lộ ra cả hàm răng trắng tinh, giọng sữa ngây ngô bay đi rất xa, dẫn đến chú cảnh sát tới điều tra tình hình phía bên này.

“Tể Tể?”

Tể Tể cũng biết chú cảnh sát đi đến đây, hai chú cảnh sát này cũng biết chú ba.

“Chú cảnh sát, sao hai người đến đây?”

Đồng chí cảnh sát cười giải thích: “Đàm Đào nói bên ngày có quỷ, bọn chú bảo gã nói linh tinh, nhưng lại nghe thấy bên này có hai đứa nhỏ, thế nên qua đây nhìn thử, hóa ra là Tể Tể bọn cháu à.”

Tể Tể cười híp mắt gật đầu: “Đúng, chú cảnh sát, là bọn cháu.”

Nói đến đây, con mắt to của Tể Tể chuyển động.

“Chú cảnh sát, bọn cháu không tìm được chú ba rồi, chú có thể giúp bọn cháu tìm chú ba không?”

Đương nhiên đồng chí cảnh sát đồng ý.

“Yên tâm, nhất định chú cảnh sát sẽ tìm thấy chú ba cho các cháu.”

Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư vội vàng nói cảm ơn.

“Cảm ơn chú cảnh sát, chú cảnh sát vất vả rồi.”

Khi bọn họ tìm Hoắc Trầm Vân, Hoắc Trầm Vân đã trốn ra khỏi căn nhà gỗ sau núi cũng đang tìm bọn họ.

Hỏi một lượt, mới biết người nhà họ Vương dẫn bốn đứa nhỏ ra ngoài, cùng nhau ăn cơm ở trong nhà, kết quả bởi vì ngộ độc nấm vào viện hết rồi.

Hoắc Trầm Vân sắp sợ chết rồi.

Có lẽ Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu còn ổn, dù sao bọn nhỏ cũng không phải người.

Nhưng Minh Tư không phải á!

Nếu như có mệnh hệ gì… anh ấy quay về ăn nói thế nào với ông cụ Bách?

Hoắc Trầm Vân giật mình một cái, sải bước chân dài chạy thục mạng đến bệnh viện.

Mà vào lúc này, bởi vì DNA của bốn đứa nhỏ Minh Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư đã nhập vào kho của cảnh sát, đối chiếu.

“Bốn đứa nhỏ, ngoại trừ DNA của Bách Minh Tư đối chiếu thành công với nhà họ Bách ở thủ đô, DNA của ba đứa nhỏ còn lại… rất kỳ lạ.”

****

Kỳ lạ đến đâu chứ?

Kỳ lạ đến mức cảnh sát già làm việc kho số liệu DNA bao nhiêu năm nhìn thấy cũng cau mày.

“Nhìn thế này…hay là lúc kiểm tra lấy nhầm tóc rồi?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free