Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1407:
Kết quả vừa cúi đầu nhìn, bé mập mạp ở bên cạnh không thấy đâu nữa rồi.
Đàm Đào thở phào, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy hai chân của bé mập mạp không thấy đâu treo lơ lửng giữa trời, cả cơ thể béo ú bay về phía gã.
“Chú xấu xa, chú nói là không sợ ma quỷ cơ mà!”
Đàm Đào không thể đè nén nỗi sợ hãi trong lòng nữa, đột nhiên xoay người điên cuồng chạy về phía bên cạnh, vừa điên cuồng chạy vừa hét to.
“Á á á á! Có quỷ á!!”
“Cứu mạng!”
Tương Tư Hoành như ma quỷ chắn trước mặt gã ta.
Đàm Đào căn bản không phát hiện ra Tương Tư Hoành đến đây từ lúc nào, “bịch” một tiếng va vào người Tương Tư Hoành.
Xương đầu gối kêu rắc một tiếng, hình như xương đầu gối vỡ rồi.
“Á á á!”
Đàm Đào đau đến mức liên tục kêu thảm thiết.
Cho dù là như vậy, Tương Tư Hoành vẫn không tha cho gã.
Cơ thể của cậu ấy tung bay như Tể Tể, trong đôi mắt to đỏ tươi khát máu là một mảnh u ám, đáng sợ.
Đột nhiên há miệng ra với Đàm Đào, lộ ra răng nanh kinh dị màu trắng xanh.
“Ầm!”
Đồng thời, bầu trời lại một lần nữa có sấm sét nổ vang.
“Đùng đùng đùng!”
Ban ngày ban mặt, bỗng nhiên có sấm sét giữa trời nắng.
“Chuyện gì thế?”
“Ở đâu đốt pháo hoa à?”
“Sao tôi nghe như tiếng sét đánh thế?”
“Hôm nay hai mươi tám độ, trời nắng chết người, làm gì có…”
“Sấm sét” còn chưa nói xong, lại một tiếng sấm nổ vang giữa trời.
“Đùng đùng đùng!”
Bà con: “...”
Trên con phố cách công viên nhỏ không xa có một nhà bán trái cây, trước cửa tiệm có bốn năm người ngồi, đều đang ngẩng đầu lên nhìn bầu trời có sấm sét giữa trời nắng.
Nhìn mãi nhìn mãi, phía công viên nhỏ xa xa truyền đến tiếng kêu cứu hoảng sợ của người đàn ông.
“Cứu mạng với!”
“Cứu mạng!”
Bốn năm bà con: “...”
“Đi, qua đó xem thử.”
“Đi qua xem thử!”
Bọn họ mới đứng lên, nhìn thấy Đàm Đàm mặc đồ đen từ đầu đến chân ở phía xa xa như nhìn thấy quỷ xông từ công viên nhỏ ra ngoài.
Vừa xông ra, mặt mũi vừa dữ tợn hét to.
“Cứu mạng! Có quỷ á! Cứu mạng!”
Có người tinh mắt, vừa nhìn đã nhận ra cái người kêu cứu mạng kia là Đàm Đào, sợ đến trắng mặt.
“Đàm… Đàm Đào! Là Đàm Đào! Mau báo cảnh sát!”
****
Sấm sét trên trời không ngừng, tầng mây cũng ngày càng dày đặc, bầu trời vốn trong sáng chưa đến năm giây đã tối sầm lại.
Gió lạnh từng cơn, trông con phố âm u, đè nén đến lạ.
Một tia chớp xé rách bầu trời, sau đó là những tia sấm sét ào ào đánh thẳng xuống.
Vốn bà con còn rất lo lắng, chuẩn bị chạy về nhà.
Kết phả phát hiện chỗ sét đánh còn cách bọn hộ một đoạn rất xa, mà chỗ đánh xuống…
“Sấm sét kia… là đánh vào Đàm Đào nhỉ?”
“Hình như….
là vậy.”
“Thế này đúng là…bị trời phạt rồi?”
Bởi vì động tĩnh rất lớn, bà con bị kinh động càng ngày càng nhiều.
Mọi người trông thấy Đàm Đào vừa hét có quỷ vừa bị sét đánh chạy trốn khắp nơi, bỗng nhiên không nhịn được mà bắt đầu cảm khái.
“Báo ứng mà! Giết chết cha ruột mẹ ruột! Báo ứng đến rồi! Đáng đời bị sét đánh!”
Sấm sét Thiên đạo: “...”
Đệt!
Nó đánh con quỷ nhỏ bên cạnh Đàm Đào á!
Cho dù là công chúa nhỏ của Địa phủ, người thừa kế của Địa phủ, chủ nhân tương lai của Địa phủ, cũng không thể cố ý dọa người bình thường ở nhân gian.
Nhưng Tể Tể luôn bay bên người Đàm Đào, Tương Tư Hoành lại ở bên cạnh Tể Tể.
Nó muốn chuẩn xác đánh vào người Tể Tể gần như là không thể nào.
Mỗi một tia sấm sét đánh xuống, đều bị bé cương thi Tương Tư Hoành kia chặn rồi.
Bé cương thi kia cũng là kẻ giúp thêm phiền.
Không những cản được sấm sét rồi, còn hơi giơ tay lên, hất một chút lên người Đàm Đào.
Sấm sét Thiên đạo sắp bị tức chết rồi.
Cho dù Đàm Đào giết cha giết mẹ không bằng súc sinh, nhưng dựa theo phép tắc của thiên đạo, nó cũng không thể trực tiếp đánh vào Đàm Đào.
Tội nghiệt của Đàm Đào, Thiên đạo tự có cách tính, tương lai sau khi chết hồn về địa phủ, cũng sẽ bị Thập Điện Diêm Quân của địa phủ xử lí từng cái một.
Nó không thể đánh đâu!
Nó đánh vào Đàm Đào chính là vi phạm quy tắc!
Đệt!
Sấm sét Thiên đạo sắp không nhịn được mà chửi thề!
Nó không đánh Đàm Đào!
Đám người bình thường kia rốt cuộc mắt mũi kiểu gì thế!
Không nhìn ra mục tiêu của nó vẫn luôn là con nhóc Minh Tể Tể sao?
Rất rõ ràng, các bà con căn bản không nhìn ra.
Dưới thuật ẩn thân, bà con chỉ nhìn thấy Đàm Đào vừa chạy thục mạng vừa sợ hãi kêu cứu, mà sấm sét Thiên đạo đánh từng cái từng cái xuống bên cạnh gã.
Nơi mà Đàm Đào chạy qua, khắp chốn đều là hố nhỏ do sấm sét đánh xuống.
Bà con không nhịn được mà cảm khái.
“Nếu như sấm sét mà đánh trúng Đàm Đào thì tốt biết bao nha! Thứ khốn nạn giết cha giết mẹ thì nên bị sét đánh!”
“Đúng thế! Ông cụ Đàm, bà cụ Đàm mà tôi biết, vất vả nuôi gã trưởng thành, kết quả không ngờ được, cuối cùng lại tên lòng lang dạ sói này giết chết rồi!”
“Sấm sét ơi! Đánh chết tên khốn nạn xấu xa Đàm Đào này đi!”
“Đúng thế! Đánh chết gã!”
Sấm sét Thiên đạo: “...”
Á á á!
Sấm sét Thiên đạo tức giận rồi.
Điên cuồng oanh tạc Minh Tể Tể bay bên cạnh Đàm Đào một trận.
Tương Tư Hoành bảo vệ Tể Tể, hưởng thụ thú vui ngâm mình trong sấm sét, đồng thời không quên dẫn một chút sấm sét đến bên phía Đàm Đào.
Hai đứa nhóc con nghe thấy lời của bà con, cười lên hì hì.