Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1406:
“Thế nên gã nhìn thấy chúng ta, liền muốn bắt bóc chúng ta, sau đó đàm phán điều kiện với chú cảnh sát?”
Kế Nguyên Tu cười híp mắt gật đầu.
“Đúng!”
Tể Tể mím đôi môi nhỏ lại, nhận ra được Đàm Đào cách bọn họ ngày càng gần, cô bé kéo lấy tay của Kế Nguyên Tu, rẻ vào phía sau một cây bách.
“Chú nhỏ, chú ở đây đợi nhé.”
Kế Nguyên Tu có hơi xấu hổ, nhưng không thể không gật đầu.
“Được.”
Dù sao sức mạnh của cậu ấy đang hao tổn, không giúp được cái gì, nhưng cũng không thể gây thêm phiền phức.
Rất nhanh Đàm Đào đã đi đến bên này.
Tận mắt nhìn thấy hai đứa nhỏ chui vào phía sau cây bách, khi gã chuẩn bị qua đó, một cơn gió lạnh từ sau lưng thổi đến, cái lạnh khiến gã giật mình, nhịn không được mà rùng mình một cái.
Không nói thị trấn Vân Thạch bốn mùa như xuân, thông thường nhiệt độ ban ngày của mùa này vào khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám độ.
Nào có cơn gió nào lạnh như vậy, lạnh đến mức khiến gã run lên?
Đàm Đào cau mày lại, nhanh chóng quay đầu lại nhìn.
Ngoại trừ con đường, cái gì cũng không có.
“Đệt!”
Gã chửi bậy một câu, tiếp tục đi lên trước.
Vừa đi một bước, gã nhíu mày, đột nhiên quay đầu lại nhìn.
Vừa nhìn một cái, cả người Đàm Đào tê dại rồi.
Mắt đỏ au!
Một đôi mắt đỏ tươi!
Vừa to vừa đỏ!
Gã tưởng rằng bản thân nhìn nhầm rồi, vội giơ tay lên xoa xoa mắt.
Nhìn lại, đôi mắt to màu đỏ máu kia vẫn còn ở đó.
Đàm Đào: “...”
Đệt!
Ban ngày ban mặt gặp quỷ rồi!
Gã vốn không tin quỷ thần, nếu tin có quỷ thần, thì đã không làm ra chuyện không bằng cầm thú như chính tay giết chết cha mẹ ruột.
Hơn nữa sau khi giết chết cha mẹ ruột, không chỉ không có một chút cảm giác tội lỗi, thậm chí còn canh cánh trong lòng vì không thấy được tiền ở nhà cha mẹ.
Vốn dĩ gã không định ra tay với người khác.
Dù sao muốn có tiền, có tiền nhất vẫn là anh ruột Đàm Ba của gã.
Nhưng bởi vì cha mẹ ruột chết rồi, sau khi Đàm Ba nhận được tin tức luôn chờ ở bên phía nhà cũ.
Xảy ra án mạng, bên phía nhà cũ từ sáng đến tối đều có đồng chí cảnh sát trông coi, căn bản gã không dám lại gần, sợ tự chui đầu vào rọ.
Vậy nên mới không thể không võ trang đầy đủ, lén la lén lút lượn trong lúc ít người ở bệnh viện, xem thử có thể vớt được món tiền nào ở bên phía bệnh viện hay không.
Dù sao người đến bệnh viện đều sẽ mang theo tiền.
Cuối cùng không ngờ đến nhìn thấy hai đứa nhỏ này.
Đàm Đào hít một hơi thật sâu.
“Ai ở bên đó, đừng giả thần giả quỷ với ông đây! Gan của ông đây lớn lắm đó! Người cũng không sợ, còn sợ quỷ chắc?”
Tương Tư Hoành nghe vậy, lạnh lẽo mở miệng.
“Không sợ quỷ à?”
Tể Tể từ đằng sau cây đi ra ngoài, hoặc theo đám quỷ hại người, bắt đầu cười hi hi.
“Vậy chú xấu xa, chú và bọn cháu cùng chơi nha ~ hi hi ~ hi hi…”
Đàm Đào: “...”
Đàm Đào tưởng rằng bản thân nghe nhầm rồi, giọng nói kia sao lại nghe thấy giống giọng nói của bé gái?
Hơn nữa tuổi tác còn không lớn.
Gã vội vàng nghiêng đầu qua.
Không biết từ lúc nào Tể Tể đã đứng bên cạnh gã, ngẩng chiếc đầu nhỏ lên, chớp đôi mắt to đen nhánh không mang theo bất cứ cảm xúc nào, nhìn gã.
Thấy Đàm Đào nhìn cô bé, Tể Tể giơ tay lớn, móc con ngươi to ra ngoài.
Bỗng chốc con ngươi to đen nhánh xuất hiện trên bàn tay nhỏ trắng bệch đến quá đáng của Tể Tể.
Cô bé lại ngẩng đầu lên nhìn Đàm Đào, chỉ còn lại hốc mắt đen xì tựa như chảy ra máu đỏ tươi.
Giọng nói ngây ngô vô cùng vui vẻ, nhưng không biết tại sao khi nói chuyện luôn có cảm giác lạnh lùng.
“Chú xấu xa, chúng ta chơi trò viên cầu thủy tinh có được không?”
Đàm Đào: “...”
Cả người Đàm Đào đều ngơ rồi.
“Mày mày mày…”
Gương mặt con nít mập mạp móc mắt, nói chuyện âm u ở trước mặt này, không phải chính là một trong hai đứa nhỏ khi nãy gã theo dõi sao?
Tể Tể nhìn hốc mắt không còn con ngươi, rướm máu đỏ nhìn thẳng “chằm chằm” vào Đàm Đào.
“Chú xấu xa, cùng nhau chơi nha? Có phải là cảm thấy thiếu viên cầu thủy tinh không? Vậy cũng móc hai viên cầu thủy tinh của chú ra có được hay không?”
Đàm Đàm vô thức từ chối, lùi ra sau.
“Không… không được!”
Tể Tể bĩu môi, không vui rồi.
“Nhưng mà chú xấu xa, thiếu viên cầu thủy tinh thì không vui á! Chúng ta có ba người mà! Chỉ có hai viên cầu thủy tinh thì không đủ đâu!”
Da đầu Đàm Đào tê rần, máu cả người xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Ba người?”
Tể Tể gật đầu, con mắt to không có con người nhìn ra phía sau gã.
“Đúng đó! Anh Tiểu Tương cũng đến rồi á!”
Đàm Đào: “...”
Đàm Đào vẫn chưa quay đầu lại, liền nghe thấy sau lưng truyền đến âm thanh “bịch bịch bịch”.
Hình như là…. tiếng nhảy.
Thứ gì đi đường không dùng hai chân đi, mà là nhảy?
Đàm Đào không khống chế được cái đầu của bản thân, cảnh giác, từ từ nhìn ra sau.
Khi nhìn thấy Tương Tư Hoành giơ thẳng hai tay, đầu gối không hề cong lại nhảy từng cái về phía gã, máu trong người Đàm Đào sắp đông lại rồi.
“Đây… đây…”
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể lạnh lùng.
“Anh Tiểu Tương là cương thi, viên cầu thủy tinh của cương thi không dễ dùng, vẫn là dùng của chú xấu xa đi!”
Đàm Đàm vô thức từ chối một lần nữa.
“Không! Con ngươi của chú cũng không dễ dùng.”
Nói xong gã nhấc chân chạy về phía bên cạnh.