Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1405:
Cái này cô bé quen á!
Lúc trước cô bé và chú nhỏ từng bị viện trưởng Vương của bệnh viện tâm thần Thái Hòa sắp xếp người bắt cóc.
“Tể Tể biết rồi, cảm ơn anh Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành non nớt giải thích.
“Anh và anh Minh Tư ở phía sau, bọn em chỉ cần đi tìm chú ba, nếu như Đàm Đào muốn ra tay bọn anh sẽ đi lên.”
Tể Tể cười lên.
“Vâng.”
Kế Nguyên Tu trông thấy Tể Tể bỗng nhiên cười lên, có hơi kỳ lạ.
“Tể Tể, làm sao thế?”
Tể Tể nghiêng chiếc đầu nhỏ qua, giọng sữa non nớt nói hết những gì Tương Tư Hoành nói với cô bé cho Kế Nguyên Tu nghe.
Kế Nguyên Tu mím môi lại.
“Rất tốt!”
Tể Tể kinh ngạc: “Chú nhỏ, vì sao ạ?”
Khóe môi của Kế Nguyên Tu mang theo một nụ cười nhạt.
“Đến bắt cóc chúng ta tốt hơn bắt cóc những đứa bé khác. Bắt cóc chúng ta, là tội nghiệt của gã, bắt cóc những đứa trẻ khác, thì tình hình không dễ nói rồi.”
Ánh mắt Tể Tể sáng lên.
“Đúng! chú nhỏ thật là thông minh!”
Kế Nguyên Tu: “...”
Kế Nguyên Tu nhìn Tể Tể, căn dặn cô bé.
“Cháu và Tiểu Tương liên lạc mọi lúc, kế hoạch ban đầu của chúng ta không thay đổi, tiếp tục đi về phía công viên nhỏ, nếu như chú đoán không sai, rất có khả năng Đàm Đào sẽ ra tay bên phía công viên nhỏ.”
Cái này Tể Tể biết.
“Bởi vì bên phía công viên nhỏ có rừng cây, rất rậm rạp, có lúc…”
Tể Tể nhìn trái nhìn phải, ước chừng thời gian.
“Chắc hẳn mọi người đang ngủ trưa, trời nắng to, rất ít người sẽ ra công viên chơi.”
Kế Nguyên Tu nghe lời nói của Tể Tể, không nhịn được cười lên.
“Tể Tể thật thông minh!”
Tể Tể vui đến mức cười không thấy mắt.
Giống y như Kế Nguyên Tu đoán, trên đường đi Đàm Đào luôn giữ khoảng cách với bọn họ.
Cho đến lúc, sau khi bọn họ đến công viên nhỏ Đàm Đào đột nhiên tăng tốc.
Trong công viên không có một ai, thực vật xanh tốt, còn có không ít cây cao.
Hai đứa trẻ ba bốn tuổi cắm đầu đi vào, ánh mắt của kẻ giết cha mẹ ruột như Đàm Đào phát sáng.
Chính là hai đứa này rồi!
Nhìn cách ăn mặc là trẻ con nhà giàu, hơn nữa hình như gã cũng chưa từng gặp được trên thị trấn.
Trên thị trấn thường thường có một số người bên ngoài đến thôn cổ của thôn Quỷ Khóc thám hiểm, hoặc là đến làm chương trình.
Khi nãy ở bệnh viện có tổng cộng bốn đứa nhỏ.
Hai đứa lớn hơn một chút nhìn thấy gã rồi, gã vốn định ra tay với đứa lớn hơn một chút kia.
Nhưng sau khi đi được mấy bước bất ngờ phát hiện bốn đứa trẻ tách nhau ra, hai đứa trẻ ba bốn tuổi tự mình rời đi, gã thay đổi ý định, Đàm Đào càng đi càng nhanh.
Nhưng cũng không buông lỏng cảnh giác.
Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đi theo phía sau, trông thấy tuy rằng gã tăng tốc nhưng vẫn luôn luôn nhìn bốn xung quanh, cũng quay đầu nhìn, hai người không đi quá gần.
Răng nanh trong miệng Tương Tư Hoành luôn luôn muốn mọc ra ngoài, lại bị cậu ấy mạnh mẽ áp lại.
Bách Minh Tư trông thấy, dịu giọng an ủi cậu ấy.
“Trong lòng Tể Tể và chú Nguyên Tu có tính toán, chúng ta đi theo ở phía sua, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Tương Tương Hoành vẫn thấy bực bội.
“Nhưng gã muốn làm hại Tể Tể và chú nhỏ, đáng chết!”
Bách Minh Tư xoa đầu cậu ấy.
“Tiểu Tương, chuyện của nhân gian thì nhân gian kết thúc, chúng ta không phải người, không thể nhúng tay vào quá nhiều, tránh gây ra nhân quả.”
Tương Tư Hoành không để ý đến nhân quả gì hết.
Cậu ấy đã là cương thi rồi!
Còn sợ gì nhân quả!
Nhưng lời này là Bách Minh Tư nói ra, cậu ấy vẫn vô cùng kính trọng Bách Minh Tư, ngoan ngoãn ừm một tiếng.
Trong thức hải, Tể Tể bỗng nhiên gọi cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành vội vàng đáp lại.
“Tể Tể, làm sao thế?”
Tể Tể cười hì hì nói ra kế hoạch.
“Anh Tiểu Tương, chúng ta dọa gã, để tự gã đi báo cảnh sát có được không?”
Tương Tư Hoành vui rồi.
“Quả thực không thể quá tốt rồi!”
Tể Tể cười càng tươi hơn.
“Tể Tể và chú nhỏ đi vào trong rừng cây, nếu như khi Tể Tể dọa gã thu hút sấm sét gì đó, anh Tiểu Tương nhân cơ hội luyện thể nha!”
“Được! Cảm ơn Tể Tể!”
Đàm Đào càng đi càng nhanh nhìn thấy hai đứa nhỏ đi vào trong rừng vây, khóe miệng không nhịn được mà vểnh lên.
Cái này cũng không cần gã làm gì, hai đứa nhỏ này tự mình đưa đến tay gã rồi.
Vậy thì không thể trách gã được rồi!”
Đàm Đào nham hiểm cười lạnh một cái, đi vào trong rừng cây.
Giây phút đi vào trong rừng vây, da gà da vịt trên người Đàm Đào nổi hết cả lên.
Gã nhìn về bóng lưng của hai đứa nhỏ, đáy mắt lướt qua một tia tàn ác, mím môi, cắn răng, tăng tốc đuổi theo.
Tể Tể quay đầu lại nhìn một cái, như một bà cụ non, thu tầm mắt lại, lắc đầu cảm thán.
“Bổn Tể Tể cho chú xấu xa cơ hội buông tay rồi đó, là bản thân chú xấu xa không trân trọng đó nha!”
****
Kế Nguyên Tu nghe thấy lời Tể Tể nói, nhịn không được xoa chiếc đầu nhỏ của cô bé.
“Tể Tể, bây giờ Đàm Đào đã là nhà có tang, cho dù có một chút cơ hội, gã cũng sẽ không từ bỏ.
Tể Tể ngây ngô hỏi: “Chú nhỏ, cái gì là chó nhà có tang?”
Kế Nguyên Tu nhẫn nại giải thích với cô bé.
“Chính là chó không có nhà để về, ví dụ như con người không có chỗ nào để nhờ cậy, chạy loạn khắp nơi. Bây giờ gã là tội phạm truy nã.”
Tể Tể hiểu rồi.