Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1404:

Bà nội Đồng Đồng cảm ơn, lại hỏi khi nào thì bên cục cảnh sát có thể tìm được người nhà của bốn đứa nhỏ qua DNA, cuối cùng mới tâm sự nặng nề cúp điện thoại.

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Đồng Đồng, Tráng Tráng rồi cả Mao Mao đang chơi trốn tìm trong sân, chơi một hồi, Đồng Đồng bỗng ôm bụng, mặt mày trắng bệch.

Tể Tể đứng gần đó vội đỡ lấy cậu bé: “Anh Đồng Đồng ơi, anh bị sao vậy?”

Lúc này, Tráng Tráng cũng ôm bụng: “Bụng anh đau quá.”

Mao Mao thẳng thừng hơn, há miệng nôn thốc nôn tháo: “Oẹ!”

Tể Tể bị dọa giật mình, vội vàng quan sát ba anh Đồng Đồng, Tráng Tráng và Mao Mao thật kỹ. Sau đó bé phát hiện có thấp thoáng mây đen vờn quanh người họ.

Kiểu này là bị bệnh rồi.

Bà nội Đồng Đồng thấy vậy thì vỗ đùi cái bốp: “Trời ạ, đừng nói là ăn nhầm nấm mối nên trúng độc đó nha!”

Bà ấy còn chưa dứt câu thì hai vợ chồng bác hai Vương và bác ba Vương cũng thấy bụng đau âm ỉ, ngoài ra cảnh vật trước mắt cũng mờ dần đi.

“Mau mau mau, mau đưa mọi người tới bệnh viện!”

Ăn nấm mối lại ăn nhầm loại có độc, làm ơn tuyệt đối đừng đi đời nhà ma kiểu này nha! Bằng không khi người trong thôn tới dự đám tang sẽ cười cho thúi mặt luôn đấy!

Hơn nữa họ còn chưa xử lý cái tên bắt cóc đang bị nhốt kia mà, rồi bọn nhỏ vẫn chưa tìm thấy người nhà nữa kìa!

****

Cúp điện thoại, Bách Minh Tư dặn dò Kế Minh Tu vài câu, cầm lấy điện thoại ra ngoài phòng bệnh để gọi.

Điện thoại gọi được, nhưng vẫn không có người nghe máy.

Bách Minh Tư cau mày, lại thử gọi mấy lần.

Vẫn không có người nghe máy.

Tể Tể từ trong phòng bệnh chui ra ngoài.

“Anh Minh Tư, làm sao thế ạ?”

Bách Minh Tư cũng không giấu giếm Tể Tể.

“Tể Tể, có khả năng… không thấy chú Trầm Vân đâu cả.”

Tể Tể không dám tin: “Không thấy chú ba đâu cả?”

Bách Minh Tư giơ điện thoại lên.

“Gọi điện thoại cho chú Trầm Vân, vẫn luôn không có người nghe máy.”

Tể Tể: “...”

Tể Tể cẩn thận cảm thụ một lát, vốn không cảm nhận được chú ba có nguy hiểm đến tính mạng.

Chú ba không có nguy hiểm đến tính mạng, thế nên cô bé không biết chú ba đang ở đâu.

“Anh Minh Tư, muốn dùng thử bùa truy hồn không?”

Bách Minh Tư gật đầu.

“Có thể.”

Nhưng cũng phải có đồ đạc Hoắc Trầm Vân từng dùng.

“Tể Tể, chúng ta gọi thêm đám Tiểu Tương, về khách sạn trước.”

Đương nhiên là Tể Tể đồng ý.

“Nghe anh Minh Tư, Tể Tể đi gọi anh Tiểu Tương và chú nhỏ.”

“Được, đi đi.”

Bách Minh Tư không đi vào mà đợi ở hành lang.

Đợi mãi đợi mãi, đột nhiên phát hiện phía sau hàng cây xanh hóa phía nơi xa có một người đàn ông mặc đồ đen từ đầu đến chân, đội mũ lưỡi trai, che đi hơn phân nửa khuôn mặt.

Bách Minh Tư nhíu mày, nhìn thêm mấy cái.

Đỉnh đầu của người kia có mây đen che phủ, quanh người còn có mùi máu tanh, sát khí.

Chắc chắn người kia từng giết người!

Ý thức được điểm này, trong đầu Bách Minh Tư đột nhiên thoáng qua con trai út Đàm Đào của ông cụ Đàm.

Đàm Đào vẫn chưa bị bắt!

Bách Minh Tư cau mày, đúng lúc Tể Tể dẫn theo Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đi ra ngoài.

“Anh Minh Tư, đi thôi.”

Kế Nguyên Tu nhạy bén, phát hiện hình như vừa nãy Bách Minh Tư luôn nhìn chằm chằm về phía xa, cậu ấy cũng nhìn theo.

“Người kia…”

Tuy rằng chỉ là một bên mặt, Kế Nguyên Tu vẫn nhìn ra vấn đề.

Bách Minh Tư: “Chắc là Đàm Đào vẫn luôn bỏ trốn, chúng ta đi trước, sau khi xác định được thân phận rồi báo cảnh sát.”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Được.”

Bách Minh Tư nhanh chóng bổ sung.

“Tể Tể, em với Tiểu Tương đi tìm chú Trầm Vân trước.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn: “Anh Minh Tư, một mình Tể Tể đi tìm chú ba là được rồi, chú nhỏ bị thương, sức mạnh không đủ, anh Tiểu Tương cùng với mọi người đi theo dõi người xấu kia sẽ an toàn hơn.”

Tể Tể nói rất có lý, Bách Minh Tư cười lên.

“Vậy Tể Tể và chú Nguyên Tu đi cùng nhau.”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Được, chú sẽ chăm sóc tốt cho Tể Tể.”

Bách Minh Tư xoa xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể, trông thấy Đàm Đào bỗng nhiên nhìn về phía bọn họ.

“Gã phát hiện ra chúng ta rồi.”

Kế Nguyên Tu híp mắt lại: “Chúng ta qua đó.”

Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành cũng không chậm chạp, nhanh chóng đi về phía hàng cây xanh hóa.

Tể Tể liếc mắt nhìn, nghiêng cái đầu nhỏ hỏi Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ, chúng ta tìm chú ba kiểu gì?”

Kế Nguyên Tu cũng có hơi nhức đầu.

Điện thoại không có người nghe, nếu như sức mạnh của cậu ấy không bị tổn hại, trực tiếp dùng thần hồn bao phủ tứ phương để tìm kiếm.

Nhưng bây giờ không được.

Với tình hình hiện tại của cậu ấy, phạm vi bao phủ hoàn không thể quá lớn

Uổng phí.

Thầy Cát Mẫn ở trong túi của Tể Tể phát hiện nơi này chỉ có hai người Tể Tể và Kế Nguyên Tu, coi như là chờ được cơ hội lên tiếng rồi.

“Chị bé đại, đi đến công viên nhỏ xem sao.”

Tể Tể và Kế Nguyên Tu suy nghĩ, cảm thấy có thể.

“Được.”

Sợ Tể Tể ngã, Kế Nguyên Tu nắm lấy tay của cô bé, đi ra ngoài.

Đi mãi đi mãi, Tể Tể đột nhiên nhận được thần thức nhập hải của Tương Tư Hoành.

“Tể Tể, Đàm Đào đi sau lưng bọn em.”

Tể Tể: “Hả?”

Giọng nói của Tương Tư Hoành cực kỳ lạnh lùng.

“Chắc hẳn là thấy em và chú nhỏ nhỏ tuổi, rất dễ ra tay.”

Tể Tể: “À!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free