Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1403:
Còn bộ phim anh ấy tham gia gần đây thì vẫn đang ở giai đoạn hậu kỳ, từ giờ đến lúc chiếu chắc cũng phải nửa năm nữa lận.
Bác hai Vương thấy anh ấy không nói được câu nào thì hừ nhẹ một tiếng: “Nói không ra chứ gì? À, thì ra toàn là dối trá.”
Hoắc Trầm Vân vội giải thích: “Tôi không có nói dối, chỉ là phim mới đóng máy, chưa được công chiếu. Tôi thật sự tên Hoắc Trầm Vân mà, mấy người biết tập đoàn Hoắc Thị ở thủ đô không? Tôi là em trai ruột của tổng giám đốc Hoắc Trầm Lệnh của tập đoàn Hoắc Thị, ngoài ra chúng tôi còn có một người anh cả tên Hoắc Trầm Huy! Ông nhấn vào trang web của tập đoàn Hoắc Thị là sẽ nhìn thấy ngay.”
Bác cả Vương: “Gì cơ?”
Bác hai Vương: “Tưởng bọn này không có học thức nên tính nói mấy chuyện bọn này không rành để lừa dối cho qua chứ gì? Còn tập đoàn Hoắc Thị nữa chứ? Cho rằng khoác lác ra một tập đoàn vừa lớn lại lợi hại là êm xuôi hả, nói cho cậu biết, bọn tôi không tin đâu!”
Bác cả Vương: “Đúng thế!”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Ngay khi bác cả Vương tính ra tay lần nữa, điện thoại lại vang lên.
“Lão Vương, về nhà ăn cơm!”
“Biết rồi! Về ngay đây.”
Sau khi cúp máy, bác cả Vương và bác hai Vương quay qua dứ dứ nắm đấm ra oai với Hoắc Trầm Vân, sau đó lấy điện thoại trong túi Hoắc Trầm Vân ra, học theo thao tác của mấy người trẻ trong nhà, dùng ngón tay Hoắc Trầm Vân mở điện thoại.
Thành công.
Hai mắt Hoắc Trầm Vân như toé lửa: “Ưm ưm ưm!”
Bác hai Vương: “Đừng ở đó ưm ưm a a, nếu cậu không lừa bán trẻ em thì làm gì ra nông nỗi này, thấy có đúng không?”
Nói xong, ông ấy nhét lại cái khăn vào miệng Hoắc Trầm Vân, sau đó khoá cửa rời đi.
Hoắc Trầm Vân: “Ưm ưm ưm…”
“Ưm ưm!”
“Ưm!”
Anh ấy bắt cóc trẻ em hồi nào? Có bắt cũng là cháu của anh ấy mà!
***
Bách Minh Tư sợ chú Trầm Vân lo lắng, thế là nhắn tin qua wechat cho chú Trầm Vân: [Chú Trầm Vân ơi, bọn cháu ở lại nhà ông bà của Đồng Đồng ăn cơm, ăn xong sẽ về ngay ạ.]
Bác ba Vương xuống nhà bếp lấy thìa vô tình nhìn thấy điện thoại của Hoắc Trầm Vân loé lên, trước đó ông ấy đã tìm một cửa hàng sửa chữa điện thoại ở thị trấn để tắt khoá vân tay nên lúc này có thể thuần thục nhắn tin trả lời: [Được, thế chú về trước nhé!]
Bách Minh Tư nhìn tin nhắn, trả lời một chữ “Dạ” rồi cất điện thoại vào túi.
Bác ba Vương cũng cầm thìa quay lại bàn ăn.
Nhà bà nội Đồng Đồng chia làm hai bàn ngồi ăn. Ba nhà bác cả Vương, bác hai Vương và bác ba Vương có tổng cộng sáu người lớn ngồi một bàn, còn năm đứa nhỏ của ba nhà với nhóm Tể Tể và Tương Tư Hoành, tổng cả thảy là chín đứa trẻ sẽ ngồi riêng một bàn khác.
Bà nội Đồng Đồng sẽ ngồi chung bàn với đám trẻ, bởi Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu hãy còn nhỏ lắm, một đứa mới ba tuổi rưỡi, một đứa hơn bốn tuổi, đứa còn lại thì năm tuổi, toàn là độ tuổi cần người lớn chăm sóc cả.
Đồ ăn được bưng lên, ngay khi bắt đầu động đũa, cảnh tượng trước mắt khiến bà nội Đồng Đồng và sáu người lớn ngạc nhiên đến sững sờ.
Bà nội Đồng Đồng: “Ba đứa nhỏ đó ăn ngoan quá ha.”
Bác cả Vương: “Ừm, hồi Đồng Đồng nhà mình ba tuổi ấy hả, ăn một bữa cơm thôi mà phải dí theo khắp nhà mới chịu ăn đấy.”
Bác hai Vương phụ họa: “Tráng Tráng nhà em cũng thế.”
Vợ của bác hai Vương gật đầu: “Đúng vậy, bọn em cũng phải dí theo đút, thế mà chưa chắc nó đã chịu ăn, làm bọn em sầu thúi ruột.”
Bác ba Vương: “Ba đứa bé đó thật sự ngoan quá chừng, hơn nữa hai bé trai cũng biết chăm lo cho Tể Tể lắm.”
Vợ bác ba Vương nhìn mà ngứa ngáy trong lòng: “Trông Tể Tể trắng trẻo, dễ thương quá trời, ba bé trai cũng rất bụ bẫm, tướng ăn cũng cực kỳ đẹp, nhìn lại Mao Mao với Phi Phi nhà mình…”
Bác ba Vương: “Trời sinh thế rồi, không làm gì được đâu! Cũng nhờ cha mẹ bốn đứa nhỏ kia toàn là người đẹp, còn dung mạo con chúng ta thì…”
Vợ bác ba Vương húych cùi chỏ vào người ông ấy: “Tại ông cả đấy, đồ xấu trai!”
Bác ba Vương: “... Ha ha! Đúng đúng đúng! Lỗi tại tôi! Tại tôi xấu xí!”
Tể Tể nghe vậy, húp nốt một ngụm canh gà, sau đó nuốt xuống cái ực, rồi lấy tay lau miệng, cất giọng non nớt: “Ông ba không xấu đâu, mắt to mày rậm đẹp quá chừng, Tể Tể thích lắm. Bà ba cũng rất là đẹp luôn, mắt của bà ba ưa nhìn cực, không chỉ lớn mà còn có cặp lông mi dài cong vút nữa.”
Bác ba Vương và vợ sững sờ, sau đó cười phá lên.
“Ôi chao, Tể Tể không đáng yêu mà cái miệng nhỏ còn ngọt như mía lùi nữa này, yêu cháu chết mất thôi.”
Tể Tể bi bô giải thích: “Tể Tể không có ăn kẹo, miệng không ngọt đâu ạ.”
Lời giải thích của bé lại khiến sáu người lớn cười to hơn. Nhóm Bách Minh Tư cũng cười. Thế là một bữa cơm trôi qua trong tiếng cười rộn rã.
Chờ đến khi bệnh viện gọi điện tới báo kết quả thì mọi người đã ăn uống no say, hiện đang ngồi dưới bóng cây đào trong sân nhà bác cả Vương để nghỉ ngơi, tay phe phẩy quạt hương bồ.
Bà nội Đồng Đồng: “Có kết quả rồi hả?”
“Đúng vậy!”
Bà nội Đồng Đồng vội vàng hỏi: “Thế nào? Có trùng khớp không?”
“Không trùng, trong bốn đứa nhỏ không có đứa nào khớp cả.”
Bà nội Đồng Đồng nghiến răng nghiến lợi: “Biết ngay mà, tên bắt cóc trẻ em chết tiệt!”