Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1402:

Lúc này bà nội của Đồng Đồng nhìn sang mấy đứa nhóc Bách Minh Tư đang chơi rubik cùng với thằng cháu mập ú nhà mình, mắt bà ấy nhìn về phía cái bụng tròn ủm của thằng cháu mình.

Bà nội Đồng Đồng chợt nghĩ tới Hoắc Trầm Vân, đồ buôn người đáng chết.

“Tể Tể, dạo này cháu không được ăn no hả?”

Tể Tể nghĩ nghĩ một lúc, cảm thấy bà ấy nói rất đúng nên gật đầu.

“Vâng ạ, mấy bữa nay cháu đều không được ăn no.”

Bà nội Đồng Đồng đau lòng không thôi.

Bà ấy lại lấy một cái bánh mật cho Tể Tể, rửa một mâm trái cây đưa cho Tể Tể bưng lên phòng khách ăn, sau đó bà ấy vội vàng gọi điện thoại cho chồng mình là bác cả Vương.

“Hôm nay đừng cho thằng khốn đó ăn cơm. Cho thằng đó nhịn đói cho tôi, lúc nãy tôi có hỏi Tể Tể, con bé bảo là mấy bữa nay bé không được ăn no.”

Bác cả Vương còn đang ở trong ngôi nhà gỗ nhỏ phía sau núi, vừa mới trói Hoắc Trầm Vân xong.

“Được.”

Bà nội của Đồng Đồng vẫn còn rất tức giận.

“Hay là cứ đánh thằng đó một trận đi.”

Bác cả Vương nghĩ nghĩ một lúc.

“Được.”

Thế là bác cả Vương và bác hai Vương cùng nhau xắn ống tay áo chuẩn bị đánh người, bác ba Vương thì đứng ở bên ngoài canh chừng.

Đúng lúc này, Hoắc Trầm Vân tỉnh lại.

Vừa mở mắt thì thấy hai ông bác đang xắn tay áo chuẩn bị đánh người, anh ấy ngơ ngác.

“Ưm ưm ưm ưm…”

Anh ấy cúi đầu nhìn thì mới nhận ra rằng mình đang bị trói gô lại, không cử động được.

Hoắc Trầm Vân: “…”

Anh ấy bị bắt cóc rồi.

Rốt cuộc là đã có chuyện gì?

****

Đầu óc Hoắc Trầm Vân có hơi hỗn loạn, nhưng vừa thấy đối phương tính đánh mình, anh ấy chợt nhớ tới toàn bộ những gì đã xảy ra trước khi hôn mê.

Anh ấy bị bà già mặc áo đỏ kia đánh ngất xỉu!

Ngay giây sau, con ngươi Hoắc Trầm Vân co nhỏ, cả người ra sức giãy giụa.

Tể Tể đâu?!

Tiểu Tương đâu?!

Nguyên Tu đâu?!

Minh Tư cũng biến mất không thấy tăm hơi!

Với cả bà già mặc áo đỏ kia còn dẫn theo một đứa nhỏ tầm sáu, bảy tuổi! Hoắc Trầm Vân gần như ngay lập tức liên tưởng đến bọn bắt cóc. Lại kết hợp với tình hình của mình hiện tại, Hoắc Trầm Vân bàng hoàng nhận ra… Nhóm Tể Tể bị người ta bắt cóc!

Trong khi đó anh ấy lại bị trói gô ở chỗ này!

Vầy còn làm ăn được gì nữa đây?

Khoảnh khắc một đấm của bác cả Vương sắp tiếp xúc với gò má của Hoắc Trầm Vân đang giãy dụa kịch liệt thì điện thoại lại đột ngột đổ chuông, trên màn hình hiển thị tên người gọi là “Vợ”.

Bác cả Vương rụt tay lại.

“Lão Vương à, tạm thời đừng đánh!”

Trong lúc bác cả Vương nhận điện thoại, bác hai Vương đứng bên cạnh vội tiến lên thế chỗ.

Huyệt thái dương của bác cả Vương nảy lên thình thịch, nhanh nhẹn duỗi tay tóm lấy cánh tay của em trai: “Chị dâu của em bảo tạm thời đừng đánh!”

Bác hai Vương cau mày: “Tại sao thế? Với đám bắt cóc này, không chớp thời cơ dạy cho chúng một bài học, chờ sau này chúng bị công an tống vào tù rồi chúng ta có muốn đánh cũng chẳng còn cơ hội đâu!”

Không tẩn cho một trận trước thì cứ bứt rứt thế nào ấy!

Dám lừa bán trẻ em, có bị xẻo thịt lột da cũng chưa hết tội đâu.

Bác cả Vương cẩn thận lắng nghe lời dặn của vợ truyền từ đầu dây bên kia tới: “Hỏi thăm trước hả? Cũng phải.”

Sau khi cúp máy, bác cả Vương cau mày, đen mặt nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Vân bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

“Thằng kia, bây giờ tao sẽ lấy miếng giẻ trong miệng ra cho mày, nhưng đừng mơ tưởng tới chuyện cầu cứu ai, xung quanh đây chẳng có người nào khác đâu.”

Lúc này Hoắc Trầm Vân đã lấy lại bình tĩnh, chớp mắt một cái, đặng gật đầu.

Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu đều không phải người, người thường rất khó có thể tổn thương bọn nhỏ.

Còn Minh Tư cũng đã lớn, đầu óc nhanh nhạy, lại có đám Tể Tể bên cạnh, hẳn sẽ không gặp phải chuyện gì xấu đâu.

Có lẽ người rơi vào hoàn cảnh bết bát nhất chính là anh ấy cũng nên.

Bác cả Vương thấy Hoắc Trầm Vân biết điều mà yên tĩnh lại thì mới lấy cái khăn nhét trong miệng anh ấy ra.

Cái khăn vừa được lôi ra, Hoắc Trầm Vân lập tức mở miệng hỏi thăm: “Đám Tể Tể đang ở chỗ nào vậy? Mấy người giấu cháu trai, cháu gái của tôi đi đâu mất rồi?”

Bác cả Vương nhìn vẻ mặt lo lắng vô cùng chân thật của anh ấy thì có chút khó hiểu, cứ như thể bốn đứa nhỏ đó thật sự là cháu trai, cháu gái của anh ấy vậy.

“Cháu trai cháu gái của cậu hả?”

Hoắc Trầm Vân sốt ruột gật đầu: “Đúng thế!”

Bác hai Vương nhổ nước bọt xuống đất, khinh bỉ bảo: “Anh, đừng tin thằng đó! Cái đám buôn người bị chị dâu tình cờ bắt gặp lần trước cũng lấy cái cớ y chang lúc bị chúng ta bắt trói đó, anh nhớ không? Cái đám đó tự xưng là cậu của đứa nhỏ đấy, kết quả thì sao…”

Hoắc Trầm Vân vừa gấp vừa lo: “Tôi thật sự là chú của bọn nhỏ mà, tôi họ Hoắc, tên Hoắc Trầm Vân, chúng tôi theo chân đoàn phim đi từ thủ đô tới thị trấn Vân Thạch để quay phim.”

Bác hai Vương cau mày: “Quay phim? Cậu là diễn viên hả?”

Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Chính xác!”

Bác cả Vương: “Từng đóng những phim gì vậy?”

Hoắc Trầm Vân lập tức cứng họng. Hồi trước anh ấy chưa nổi như bây giờ, nhờ có dáng người đẹp nên hay được thuê làm thế thân cho vai nam chính hoặc mấy vai nam phụ, căn bản chẳng có tác phẩm gì hết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free