Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1401:

Bà nội của Đồng Đồng nhanh chóng rót nước cho mấy đứa bé Tể Tể, lại mắng thằng cháu nhà mình.

“Đồng Đồng, sao cháu không rót nước mời anh Minh Tư và các em mà lo uống nước một mình trước vậy hả?”

Đồng Đồng dạ một tiếng, lau vội nước trên mép miệng rồi nhanh chóng phụ bà nội mình rót nước mời khách.

Bốn đứa bé Tể Tể và Bách Minh Tư còn chưa kịp từ chối thì Đồng Đồng và bà nội của cậu bé đã rót bốn ly nước đưa cho bọn họ.

“Mau uống nước rồi ngồi nghỉ một tí.”

Bốn người Tể Tể vội vàng nói cảm ơn.

“Cháu cảm ơn bà, em cảm ơn anh Đồng Đồng.”

Bà nội của Đồng Đồng rất vui vẻ, bà ấy dặn dò Đồng Đồng dắt bốn người họ chơi ở phòng khách, còn bà ấy thì lấy rổ nấm mối mà mấy đứa nhỏ ngắt được vào phòng bếp nấu cơm.

Bách Minh Tư thấy thế thì vội vàng thả ly nước xuống đi vào phòng bếp.

“Bà ơi, để cháu rửa nấm giúp cho ạ.”

Bà nội của Đồng Đồng còn phải đi nấu cơm, rửa thịt và chuẩn bị gia vị, thấy Bách Minh Tư rất nghiêm túc thì cười ha ha gật đầu nói.

“Được nha, nhờ cháu nhé.”

Bách Minh Tư cười: “Đây là việc mà cháu nên làm.”

Kế Nguyên Tu cũng đi tới.

“Cháu cũng giúp rửa nấm ạ.”

Tương Tư Hoành và Tể Tể và Đồng Đồng cũng đã tới rồi.

“Bọn cháu cũng muốn giúp nữa.”

Bà nội của Đồng Đồng nhìn mấy đứa nhóc ngoan và hiểu chuyện thì lại vui vẻ cười toe toét.

“Được rồi, được rồi, vậy thì bọn cháu giúp bà rửa nấm nhé, bà đi nấu cơm trước, sau đó lại nấu thêm vài món, đảm bảo các cháu đều sẽ rất thích.”

Bà nội của Đồng Đồng vô cùng tự tin với trình độ nấu nướng của bản thân, nếu không thì thằng cháu nội nhà mình cũng sẽ không mập tới thế.

Ừm.

Còn về phần da đen thì… bà nội của Đồng Đồng nhìn về phía Tể Tể.

Múp míp, trắng nõn, khuôn mặt nhỏ tròn vo đầy thịt, nhìn rất vui mắt, khiến cho người ta không nhịn được mà muốn bóp.

Bà nội của Đồng Đồng dặn dò cậu ấy.

“Đồng Đồng, lúc rửa nấm thì cháu cẩn thận chú ý cho kỹ nhé, nếu như không phải là nấm mối thì phải lựa ra đấy, nhớ không?”

Đồng Đồng vô cùng tự tin gật đầu.

“Bà nội cứ yên tâm, cháu biết nấm mối trông như thế nào mà, nếu như có cây nấm nào lạ thì cháu sẽ bỏ ra liền.”

Bà nội của Đồng Đồng cũng tin tưởng thằng cháu mập ú nhà mình, vui vẻ đi nấu cơm.

Năm đứa nhóc xúm lại rửa nấm mối.

Cũng may là thau nhà Đồng Đồng cũng khá là to, năm đứa nhóc ngồi xung quanh thau rửa nấm, nhiều người nên rửa cũng rất nhanh.

Đồng Đồng nhớ kỹ lời dặn của bà nội mình, vừa rửa vừa chú ý nấm trên tay mình và trên tay bốn người còn lại.

Rửa được một lúc thì nấm trong thau cũng đã được rửa xong.

Bách Minh Tư đổ nước cũ rồi lại đổ nước mới vào rửa thêm một lần nữa.

Rửa tầm bốn năm nước thì Bách Minh Tư mới dùng cái rổ to đựng số nấm đã được rửa xong đặt lên trên kệ bếp.

“Bà ơi, bọn cháu rửa xong rồi ạ.”

Bà nội của Đồng Đồng đang cắt thịt ba chỉ, thấy một rổ nấm mối to thì cười lớn.

“Được rồi, được rồi, các cháu ra ngoài chơi đi, một tiếng nữa là có thể ăn cơm được rồi.”

Bách Minh Tư dẫn mấy đứa nhóc ra ngoài.

Tể Tể đi ở cuối cùng, thấy bà nội của Đồng Đồng cắt thịt ba chỉ thì chẹp chẹp miệng.

Lại nhìn về phía rổ nấm mối, dường như có thể ngửi được mùi thịt nấu nấm mối, chân đi không nổi.

“Hít hà.”

Bà nội của Đồng Đồng nghe tiếng thì buồn cười không thôi.

“Ai cha, Tể Tể đói bụng rồi sao? Cháu đợi tí nhé, bà sẽ cố gắng nấu nhanh để cháu được ăn cơm sớm hơn nhé.”

Tể Tể cười hì hì.

“Cảm ơn bà, bà thật là tốt quá đi, Tể Tể thích bà lắm luôn á.”

Bà nội của Đồng Đồng vẫn luôn muốn có một đứa cháu gái mềm mềm ngoan ngoãn, nhưng tiếc là trong nhà chỉ có một thằng cháu mập ú.

Lúc này nhìn thấy Tể Tể mềm mại mũm mĩm thèm ăn như mèo con thì thích chết đi được.

“Tể Tể qua đây, bà đút cho miếng lạp xưởng.”

Hai mắt Tể Tể sáng lên.

“Cảm ơn bà ạ.”

Bà nội Đồng Đồng lau tay, mở nắp nồi ra, lấy lạp xưởng vừa mới được hấp chín ra, không chờ nó nguội mà dùng đũa gắp ra cắt cho Tể Tể một đoạn ngắn.

Sợ làm Tể Tể nóng nên bà ấy còn cắt ra từng miếng nhỏ rồi bỏ vào trong chén rồi mới đưa cho Tể Tể.

Tể Tể ngửi mùi thơm của lạp xưởng chín, vui vẻ cười híp cả hai mắt.

“Bà ơi, lạp xưởng thơm quá đi. Chắc là ngon lắm á.”

Bà nội của Đồng Đồng nghe thế thì lại cắt hai khúc lớn bỏ thêm vào trong chén của Tể Tể.

“Ăn ngon lắm, Tể Tể ăn nhiều vào nhé.”

“Cảm ơn bà ạ… Oàm!”

Bà nội của Đồng Đồng sợ cô bé bị phỏng.

“Tể Tể, cháu ăn từ từ, coi chừng phỏng miệng.”

Tể Tể vừa cúi đầu ăn lạp xưởng vừa nói.

“Không… nóng, Tể Tể… không sợ… nóng.”

Trước khi ăn cơm thì Tể Tể đã ăn hết một mâm lạp xưởng mà bà nội Đồng Đồng hấp chín.

Bà nội của Đồng Đồng nhìn mà sợ cô bé bị đầy bụng.

“Ôi, Tể Tể ơi, nãy giờ cháu ăn nhiều như thế thì lát nữa có còn ăn nữa được không vậy?”

Tể Tể vừa mới nuốt xong miếng lạp xưởng cuối cùng xuống thì vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình.

“Có thể ăn, ăn được ạ… Tể Tể ăn nhiều lắm.”

Bà nội của Đồng Đồng có chút lo lắng, bà ấy sờ sờ cái bụng của Tể Tể.

Kết quả phát hiện bụng của Tể Tể không hề phồng ra tí nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free