Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1400:

Đàm Đào vẫn còn đang lẩn trốn ở bên ngoài kia kìa.

Dù là vì lý do nào thì việc thằng cháu béo ú nhà mình dẫn theo mấy đứa nhóc nữa đi vào trong rừng là việc làm sai, cần phải đánh.

Thương thì có thương đấy.

Nhưng mà cũng phải biết điều.

Không thì sau này lớn lên hư thì làm sao bây giờ.

Dù bà ấy là bà nội của thằng cháu mập nhưng không thể chiều hư nó được.

Bác gái mặc đồ đỏ cười với Tể Tể.

“Cô bé nhỏ à, bà đánh anh Đồng Đồng chứ không đánh cháu đâu, chuyện này không liên quan tới cháu, cháu tránh qua một bên đi nha.”

Tể Tể lắc đầu, giọng nói non nớt vừa mềm mại lại vội vã.

“Bà nội anh Đồng Đồng ơi, là chúng cháu tò mò về nấm mối nên anh Đồng Đồng đành phải dắt bọn cháu vào trong này tìm. Là do Tể Tể muốn thịt nấu nấm mối á.”

Tương Tư Hoành cũng đứng ra nói.

“Cháu cũng muốn ăn, chuyện này không có liên quan gì tới anh Đồng Đồng cả, là do bọn cháu năn nỉ quá nên anh Đồng Đồng mới đành phải dẫn bọn cháu tới đây đó.”

Kế Nguyên Tu đứng ra nói: “Đều là ý của cháu.”

Bách Minh Tư ho khụ một tiếng: “Bà nội của Đồng Đồng ơi, xin lỗi bà, là do cháu không chăm sóc tốt cho bọn họ, làm cho bà phải lo lắng rồi.”

Bác gái mặc đồ đỏ: “…”

Đồng Đồng vừa dùng hai tay bụm mặt khóc hu hu, vừa xuyên qua khe hở của bàn tay lén nhìn sắc mặt của bà nội mình.

Thấy bà nội đã không còn tức giận nữa thì tiếng khóc của Đồng Đồng cũng dần dần nhỏ lại.

“Hu hu… Bà nội ơi… Cháu sai rồi, cháu xin lỗi… Hu hu.”

Bác gái mặc đồ đỏ sao mà nỡ đánh nữa chứ.

Nhất là khi nhìn bốn đứa nhóc còn lại đứng ra bảo vệ nhận tội thay cho thằng nhóc nhà mình, bà ấy đột nhiên hiểu ra vì sao tên bắt cóc trẻ em kia lại quan tâm tới mấy đứa nhóc này đến vậy.

Bốn đứa nhóc này, đứa nào cũng đều rất xinh đẹp.

Nhất là cô bé gái, trắng nõn, múp míp, đôi mắt to tròn long lanh, còn có giọng nói mềm nhu nhu gọi “bà nội của anh Đồng Đồng ơi”, ui chu choa, kêu một tiếng làm tim bà ấy muốn tan chảy.

Lại nhìn thằng nhóc con nhà mình, mặc dù da non nhưng mà bị phơi đen thui, bác gái nhìn mà ngứa cả mắt.

“Được rồi, bà không đánh nữa.”

Nói xong, bà nội của Đồng Đồng ngồi xổm xuống sờ sờ khuôn mặt múp míp của Tể Tể.

“Bé con, các cháu tên là gì? Cha mẹ bọn cháu đâu rồi?”

Tể Tể: “Bà ơi, cháu tên là Minh Tể Tể ạ.”

Tương Tư Hoành: “Bà ơi, cháu tên là Tương Tư Hoành ạ.”

Kế Nguyên Tu cũng nhanh chóng đuổi kịp thành hàng: “Bà ơi, cháu tên là Kế Nguyên Tu.”

Bách Minh Tư: “Cháu tên là Bách Minh Tư ạ.”

Bà nội của Đồng Đồng: “…”

Hay thật đấy.

Bốn đứa nhóc mang bốn họ khác nhau, chuyện này bà ấy đã từng gặp phải rồi.

Rõ ràng là có người đã tụ tập mấy đứa này lại rồi dẫn tới đây.

Lại nghĩ tới chàng trai bị mình dùng gậy gỗ đập ngất xỉu, bà nội của Đồng Đồng càng chắc chắn là mình không làm sai.

“Đi thôi, bà dẫn bọn cháu tới bệnh viện xét nghiệm máu.”

Điều tra bằng DNA là cách nhanh nhất để tìm lại người nhà của bốn đứa bé này.

Bốn đứa bé Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư đều ngơ ngác không hiểu gì cả.

****

Mặc dù bốn đứa bé không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo bà nội của Đồng Đồng tới bệnh viện.

Mỗi đứa bị bứt hai, ba cọng tóc, sau đó nhìn bà nội của Đồng Đồng đưa tóc cho bác sĩ.

Kế Nguyên Tu ngủ say nhiều năm cho nên còn chưa kịp hiểu thứ đó dùng để làm gì.

Bách Minh Tư thì đột nhiên đã hiểu.

“Bà ơi, bọn cháu không có…”

Bà nội của Đồng Đồng vội vàng cười ha ha nói.

“Bà biết mà, bà hiểu mà. Không sao đâu, chỉ lấy vài cọng tóc để kiểm tra lại cho an tâm hơn thôi.”

Bách Minh Tư: “…”

Bà nội của Đồng Đồng thấy vẻ mặt muốn nói lại không biết nói sao của Bách Minh Tư thì cười cười sờ sờ đầu cậu ấy.

“Đi thôi, bà dẫn bọn cháu về nấu món thịt nấu nấm mối cho các cháu ăn.”

Tể Tể vừa nghe thấy có món thịt nấu nấm mối thì nước bọt không nhịn được mà chảy ra.

“Tể Tể muốn ăn.”

Tương Tư Hoành: “Cháu cũng muốn ăn.”

Tương Tư Hoành thầm nghĩ chỉ ăn vài miếng cho biết mùi thôi, nếu như ngon thì đều để dành lại cho Tể Tể ăn.

Kế Nguyên Tu: “Được ạ.”

Ở bệnh viện nhiều người quá, cậu ấy chỉ muốn ở chỗ nào ít người thôi.

Đi đâu cũng được, miễn ít người là được.

Bách Minh Tư: “Cảm ơn bà ạ.”

Bà nội của Đồng Đồng thấy mấy nhóc đứa nào cũng ngoan ngoãn đáng yêu xinh đẹp thì cười toét cả miệng.

“Được rồi, được rồi, đi thôi nào, đi về nhà bà ăn thịt nấu nấm mối thôi~!”

Bà nội của Đồng Đồng để lại số điện thoại liên hệ cho phía bệnh viện rồi dẫn mấy đứa bé đi, trước khi đi bà ấy còn cố tình tìm bác sĩ nói nhỏ mấy câu.

Bác sĩ nghe xong thì nghiêm túc gật đầu.

“Bà cứ yên tâm, sau khi có kết quả thì tôi sẽ gọi điện thoại cho bà ngay.”

Bà nội Đồng Đồng yên tâm dắt mấy đứa nhóc về nhà mình.

Nhà của Đồng Đồng cách bệnh viện khá xa, nhưng người ở trong thị trấn chủ yếu đều đi bộ hoặc là lái xe đạp.

Lúc đầu hai bà cháu họ là đi ra ngoài đi bộ, cho nên đi về cũng chỉ đành phải dựa vào hai cái đùi.

Lúc về tới nhà thì Đồng Đồng thở hồng hộc.

Đồng Đồng lê thân hình mập mạp của mình ngã nhào xuống ghế sô pha, bưng lấy chén nước trên bàn uống ực ực.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free