Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1399:
“Đúng thế.”
Nhưng vẫn bổ sung thêm một câu.
“Nhưng mà chú ba nhà em là người tốt.”
Đồng Đồng: “…”
Đồng Đồng gãi gãi đầu, ánh mắt bị một gốc cây nấm thu hút sự chú ý.
“Á, nấm mối nè.”
Điểm chú ý của Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức bị dời đi.
“Anh Đồng Đồng ơi, anh biết mấy loại nấm này hả?”
Đồng Đồng cười ngây ngô, khuôn mặt cũng thật thà chất phác.
Cậu ấy khá là mũm mĩm, thịt toàn thân chắc nịch.
“Anh biết được vài loại, loại này là nấm mối, nấu chung với thịt ăn rất ngon, thơm lắm.”
Tể Tể ngồi xổm xuống nhìn nấm mối mà Đồng Đồng chỉ.
“Anh Đồng Đồng ơi, nấm này gọi là nấm mối, có thể nấu chung với thịt ăn rất ngon đúng không ạ?”
Đồng Đồng cũng ngồi xổm xuống, nhìn kỹ hơn một tí.
“Đúng rồi, đây chính là nấm mối.”
Tể Tể gật gật cái đầu nhỏ.
“Anh Đồng Đồng ơi, bây giờ mình hái nấm mối đem về nấu với thịt ăn đi anh.”
Tể Tể chưa từng ăn loại nấm này nên rất tò mò, muốn ăn thử.
Đồng Đồng gật đầu: “Đằng trước cũng có nữa kìa, phía trong sâu trong rừng cây còn có rất nhiều, nhưng mà bà nội anh không cho anh vào trong đó, nói là sợ anh bị lạc đường.”
Tương Tư Hoành nhíu mày: “Ở gần đây không còn nữa à?”
Đồng Đồng nói: “Lúc trước có nhiều, nhưng đều đã bị hái hết rồi, nấm mối ăn ngon và còn thơm nữa, mấy em ăn là sẽ mê hoài luôn.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Chẹp chẹp… chảy nước miếng.”
Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu: “…”
Bách Minh Tư cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, trời còn khá sớm, còn chưa tới giữa trưa nữa, đủ thời gian để đi hái nấm với Đồng Đồng.
Cánh tay được Kế Nguyên Tu giấu ở trong áo khoác đang dần dần biến mất, cậu ấy cần phải thả lỏng một lát, cậu ấy cảm thấy mình cần phải đi vào sâu trong cánh rừng một chuyến.
“Đi vào trong xem một tí.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vỗ tay.
“Ồ yeah!”
Bách Minh Tư ngẩng đầu nhìn quanh nhưng không thấy được Hoắc Trầm Vân đang ở đâu, cậu ấy nghĩ nghĩ rồi lấy điện thoại ra nhắn cho anh ấy.
[Chú Trầm Vân ơi, bọn cháu và Đồng Đồng đi vào rừng cây nhỏ ở trong công viên, chú không cần phải lo lắng, cháu sẽ bảo vệ mọi người.]
Một bác gái mặc đồ màu đỏ đang đi về phía bọn họ, trên tay bà ấy là điện thoại di động của Hoắc Trầm Vân, bà ấy nhớ được mật khẩu mở điện thoại của anh ấy.
Thế nên bà ấy đã mở điện thoại của anh ấy và trả lời lại tin nhắn của Bách Minh Tư.
[Ok cháu.]
Bách Minh Tư nhận được tin nhắn trả lời thì cất điện thoại vào túi, sau đó đi theo mấy đứa nhóc vào sâu trong khu rừng.
Xung quanh đây không có âm khí, hơn nữa bây giờ lại đang là ban ngày nên Bách Minh Tư không sợ bọn họ sẽ gặp chuyện.
Nhưng cũng có chút lo lắng, bởi vì Đàm Đào vẫn còn đang ở ngoài vòng pháp luật, thế nên Bách Minh Tư vô cùng cảnh giác.
Đồng Đồng đi ở phía trước dẫn đường, Tương Tư Hoành và Tể Tể đi ở hai bên cậu ấy.
Bách Minh Tư đi ở phía sau cùng, Kế Nguyên Tu thì đi ở giữa.
Năm đứa nhóc nhanh chóng đi vào sâu trong rừng rậm.
Phía ngoài đúng là không có nấm mối, Đồng Đồng rất thất vọng.
“Anh Đồng Đồng, chúng ta đi vào sâu tí nữa đi, có lẽ ở trong đó có đó.”
“Ừ.”
Năm đứa nhóc lại tiếp tục đi sâu vào trong, lúc phát hiện ra có nấm mối thì bọn họ nhanh chóng ngắt lấy, cả đám ngắt rất nhiều.
Chờ tới khi bác gái mặc đồ đỏ tìm thấy bọn họ thì trong túi của năm đứa đều chứa đầy nấm mối.
“Đồng Đồng.”
Đồng Đồng thấy bà nội mình thì vô thức run rẩy một cái.
“Bà… bà nội.”
Bác gái mặc đồ đỏ nhanh chóng bước tới đá vào cái mông béo tròn của thằng cháu nội nhà mình một cái.
“Bà nội đã dặn cháu như thế nào hả? Lúc chỉ có một mình thì không được phép chạy lung tung, cháu không nhớ à? Lỡ may bị mấy kẻ buôn bán trẻ em bắt cóc đi thì sao hả? Cháu muốn bà nội bị hù chết hả?”
Bác gái mặc đồ đỏ nói xong thì đá vào cái mông béo ú của thằng cháu nội nhà mình thêm vài cái nữa.
Thực ra thì chẳng đau tí nào đâu, nhưng mà đây lại là bị bà nội, người mình yêu thương nhất đánh mình.
Thế là Đồng Đồng khóc oa oa thật to.
Vừa khóc vừa nói xin lỗi.
“Oa oa oa… Hu hu hu… Bà nội ơi, cháu xin lỗi… Sau này cháu sẽ không dám nữa đâu…”
Tể Tể vội vàng nhào tới ôm lấy Đồng Đồng từ đằng sau.
“Bà nội của anh Đồng Đồng ơi, cháu xin lỗi, là do bọn cháu bảo anh Đồng Đồng dắt bọn cháu vào trong tìm nấm mối đó ạ, bà có muốn đánh thì đánh Tể Tể đi nè, Tể Tể da dày lắm, không sợ đau.”
Với lực đánh của bà nội anh Đồng Đồng thì dù có mạnh hơn nữa thì cũng như đang cù lét Tể Tể mà thôi.
Nhưng mà anh Đồng Đồng lại thấy đau, khóc thảm ghê luôn.
Tể Tể rất đau lòng.
Bác gái mặc đồ đỏ đang chuẩn bị dạy dỗ thằng cháu nhà mình một trận: “…”
Thế này thì…
Ai mà nỡ đá được cơ chứ?
Cháu trai nhà mình mặc dù da non nhưng mà thịt với mỡ nhiều.
Bà ấy chỉ đá vài cái vào mông, đừng thấy thằng nhóc này khóc to thảm thiết như thế, nhưng thực ra thì chẳng có đau tẹo nào đâu.
Khóc là vì bị dọa sợ mà thôi.
Rừng cây tùng này là nơi mà mấy đứa nhóc nhỏ xíu như thế này có thể ra vào tùy ý được như vậy hay sao chứ?
Không nghe nói có rất nhiều xương người được đào ra ở trong thôn Quỷ Khóc đấy à, không biết là đã chết bao lâu rồi.