Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1398:
Nhắc đến những đứa trẻ nhà mình, bao gồm cả Bách Minh Tư, Hoắc Trầm Vân nói liên tục không ngừng nghỉ.
Nói một hồi, hai người tìm một chỗ có thể nhìn thấy bọn trẻ ở phía xa, ngồi xuống tiếp tục trò chuyện.
Bác gái mặc đồ đỏ thấy miệng của anh ấy khô khốc, cho nên đã đưa chai nước suối chưa mở nắp cho anh ấy.
“Anh bạn trẻ cầm lấy này!”
Tuy Hoắc Trầm Vân nói chuyện với bác gái mặc đồ đỏ khá thoải mái nhưng anh ấy không dám tùy tiện uống nước do đối phương đưa cho.
Anh ấy nhận lấy, mỉm cười chuyển chủ đề.
Bác gái mặc đồ đỏ thấy anh ấy không uống thì cau mày.
Bà ấy sờ soạng cơ thể, tiếp đó "ây da" một tiếng.
Hoắc Trầm Vân giật mình.
“Sao thế? Bác làm rớt đồ gì sao?”
Bác gái mặc đồ đỏ ngượng ngùng cười.
“Anh bạn trẻ, tôi quên đem điện thoại rồi, tôi muốn gọi về nhà báo cho chồng tôi biết địa điểm cụ thể. Vậy mà...”
Hoắc Trầm Vân đưa điện thoại cho bà ấy.
“Bác dùng của tôi đi.”
Bác gái mặc đồ đỏ cười không khép được miệng.
“Cảm ơn anh bạn trẻ nhiều nha, cậu đúng là một người tốt.”
Hoắc Trầm Vân mím môi cúi đầu, bác gái mặc đồ đỏ nhận lấy điện thoại.
Bà ấy chờ đợi giây phút này nãy giờ.
Bà ấy tiện tay nhặt một khúc gỗ lớn ở bên cạnh, đánh vào sau đầu của Hoắc Trầm Vân.
Chỉ nghe một tiếng “Bốp!”, Hoắc Trầm Vân ngất tại chỗ.
Nhân lúc Hoắc Trầm Vân sắp ngã xuống, bác gái mặc đồ đỏ vội ném khúc gỗ lớn đi đỡ lấy anh ấy, sau đó móc điện thoại từ trong túi ra gọi cho chồng mình.
“Ông già, mau đến đây! Tôi gặp phải tên buôn người rồi.”
“Hả? Ở đâu?”
“Ở công viên trong thị trấn ấy, ông mau lên nhé, nhớ gọi anh hai, cậu ba, cậu tư luôn, càng nhiều người càng tốt. Tên này đang nhắm vào bốn đứa bé, nghe nói gã còn có ba tên đồng bọn nữa, trước mắt thì chưa thấy đám đồng bọn đâu.”
“Được được, tôi tới liền! Bà để mắt đến mấy đứa bé đó, đừng để bọn nhỏ đi lạc đấy.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi, bác gái mặc đồ đỏ thở phào nhẹ nhõm.
Đề phòng bất trắc, bà ấy lục lọi trong túi xách của mình, bên trong có một dải vải dài mà lúc trước bà ấy dùng để cột giấy các-tông cũ còn dư ra.
Bác gái mặc đồ đỏ vô cùng thuần thục trói Hoắc Trầm Vân lại.
Ngay cả miệng cũng không buông tha.
Sau khi làm xong tất cả việc này, bác gái mặc đồ đỏ không vội gọi cháu trai mình.
Trông thấy cháu trai chơi đùa vui vẻ với hai bạn nhỏ, bác gái mặc đồ đỏ không khỏi mỉm cười, rồi sau đó lại cau mày.
“Nhìn cách ăn mặc của bốn đứa bé đó là biết không thiếu tiền.
Tên buôn người này đúng là đáng chết mà, những bậc làm cha làm mẹ mất đi con cái thì làm sao sống nổi đây?”
Một lúc sau, bác cả Vương - chồng của bác gái mặc đồ đỏ chạy xe ba bánh điện tới, theo sau là hai chiếc xe máy.
“Cuối cùng cũng đến rồi, nhanh lên, tên đáng chết đó ở đây này.”
Bác cả Vương gật đầu: “Trói hay lắm, tôi lập tức đưa gã đến đồn cảnh sát!”
Bác gái mặc đồ đỏ lắc đầu: “Bây giờ mà đưa qua thì chắc sẽ sớm được thả ra thôi.”
Anh trai của bác cả Vương xuống xe, cau mày.
“Sao lại nói vậy?”
Bác gái mặc đồ đỏ: “Còn có thể là vì sao? Bởi vì những đứa trẻ đó vẫn chưa bị chúng bắt cóc. Hơn nữa, hai người trong nhà lão Đàm đã qua đời, vậy mà vẫn chưa bắt được Đàm Đào, đồn cảnh sát còn không có đủ nhân lực để dùng, làm gì có thời gian giải quyết mấy chuyện này chứ?”
Ba anh em của bác cả Vương: “…”
Nói cũng đúng!
Bác cả Vương: “Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Bác gái mặc đồ đỏ xua tay: “Đưa gã về nhà chúng ta, nhốt lại, bỏ đói vài ngày, đói quá rồi, cho dù không có nhân chứng thì gã cũng sẽ thú nhận mọi chuyện thôi.”
Bác cả Vương cảm thấy vợ mình nói có lý.
“Được! Cứ làm vậy đi!”
Bác gái mặc đồ đỏ: “Ông đưa người đi trước đi! Tôi bảo Đồng Đồng đưa bốn đứa nhỏ về nhà chúng ta. Đợi lúc ăn cơm trưa, chúng ta sẽ hỏi bọn nhỏ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
“Được!”
Ba anh em bác cả Vương khiêng Hoắc Trầm Vân đang bất tỉnh lên chiếc xe ba bánh điện, để bác cả Vương chở anh ấy đi trước.
Bác gái mặc đồ đỏ đi sâu vào công viên tìm cháu trai của mình, còn hai anh em của bác cả Vương thì đợi ở ngoài cửa, đề phòng đồng bọn của tên buôn người kia đến bắt mấy bé.
****
Bốn đứa nhóc Tể Tể, Tương Tư Hoành đi theo Đồng Đồng vào sâu trong công viên, Tể Tể vừa đi vừa hỏi Đồng Đồng.
“Anh Đồng Đồng ơi, anh tới đây một mình hả?”
Đồng Đồng lắc đầu: “Không, anh đi cùng với bà nội của anh.”
Tể Tể nhìn về đằng sau, không thấy bà nội mà anh Đồng Đồng nói đâu cả.
“Vậy bà nội của anh đâu rồi?”
Đồng Đồng chỉ tay về phía cổng lớn ở bên kia.
“Bà nội đang ở chỗ đó nói chuyện với một chú nào đấy vui đến quên cả thời gian luôn.”
Tể Tể ồ một tiếng.
Tương Tư Hoành: “Có khi người bà ấy đang nói chuyện là chú ba đó.”
Đồng Đồng nghĩ chắc là thế rồi.
“Cái chú đó đẹp trai lắm, nhìn là biết không phải người xấu.”
Tương Tư Hoành nói: “Chú ba không phải là người xấu đâu.”
Đồng Đồng chỉ mới có sáu tuổi, lại sinh vào tháng mười hai cho nên còn chưa lên lớp một, vẫn còn là học sinh của trường mẫu giáo.
“Bà nội nói trên mặt người xấu sẽ không có viết hai chữ người xấu đâu.”
Tương Tư Hoành cảm thấy cậu ấy nói có lý, cho nên gật gật đầu.