Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1397:
Vô số ác quỷ lao ra khỏi dù la, gào thét khát máu lao về phía mọi người trong phòng khách.
Lam Duyệt Khả sợ đến kinh hoàng hét lên: “Sư phụ Mick, cứu tôi!”
Mick hoàn toàn không quan tâm đến bà ta, may thay Kế Nguyên Tu đã đá Lam Duyệt Khả vào trong lá chắn an toàn.
Trong vô số ác quỷ gầm thét kiếm ăn, cái đầu lâu khổng lồ mạnh nhất lao thẳng đến Minh Tể Tể.
Để đề phòng, Mick lại triệu hồi ra một đoạn xương khô khác.
Những cái đầu lâu màu đen chi chít trên xương khô đã sống lại vào khoảnh khắc triệu hồi, đôi mắt đen tối của chúng hiện lên âm khí nồng nặc tràn ngập ánh sáng đỏ như máu, chúng nhìn Minh Tể Tể như thể đã tìm thấy một món ăn tươi ngon.
Tể Tể: “…”
Thật trùng hợp!
Cô bé cũng nghĩ rằng mùi vị của chúng có lẽ cũng khá ngon!
****
Mặc dù là quỷ nước ngoài, nhưng nó cũng đã kéo đến tận cửa rồi, nếu Minh Tể Tể bé đây lại nương tay thì còn là công chúa nhỏ của Địa phủ à?
Trước kia cha Minh Vương đã từng nói, với những kẻ ngứa đòn tự chủ động tìm đến gây rối như thế này thì có đánh chết cũng đáng đời!
Tể Tể vặn vẹo, uốn éo cơ thể nho nhỏ, hai mắt tỏa sáng, cô bé hóa thành một làn khói đen xông vào bên trong đám đầu lâu.
Trong đó có một cái đầu lâu muốn nhân cơ hội hại người. Hai cánh tay mũm mĩm biến ra từ trong màn khói đen, giống như một cái mái chèo thuyền, đuổi theo cái đầu lâu màu đen đang bay ra ngoài trong làn khói đen!
Thậm chí Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân còn có thể nghe được giọng nói kích động non nớt của Tể Tể.
"Đừng chạy đừng chạy! Đám quỷ càng nhiều thì ăn càng ngon!"
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: "..."
Tương Tư Hoành quan sát, hỏi cô bé với giọng sữa.
"Tể Tể, em có cần anh giúp một tay không?"
Tể Tể líu lo đáp lại cậu ấy, nhưng mà trừ làn khói đen như mực đậm ra thì chẳng nhìn thấy bóng người nào cả.
"Không cần không cần đâu! Tể Tể cũng đã ba tuổi rưỡi rồi, em sẽ tự ăn cơm."
Tương Tư Hoành nhìn thấy thế, cười hì hì, lùi về đứng song song với Kế Nguyên Tu, nhìn thấy hai tay Mick đang kết ấn, vẻ mặt ông ta trắng bệch thì trợn tròn mắt.
Đang lúc định ra tay thì Kế Nguyên Tu truyền âm cho cậu ấy bằng thần thức.
"Tiểu Tương, mặc dù cương thi bất tử bất diệt, nhưng nếu làm hại người bình thường, lúc tu luyện thăng cấp sẽ bị Thiên Đạo nhắm vào!"
Tương Tư Hoành chuẩn bị khiến Mick mất mạng: "..."
Như vậy thì đừng nên làm!
Mặc dù thực lực của cậu ấy có tăng lên nhưng mà thực lực của Tể Tể lại càng tăng nhanh hơn.
Nếu như theo không kịp tốc độ của Tể Tể, làm sao trong tương lai cậu ấy có thể bảo vệ Tể Tể đây?
Làm bao cát cho Tể Tể còn chưa xong nữa!
Tương Tư Hoành lập tức bỏ ý định phối hợp với Tể Tể đánh chết Mick từ hai phía, bình thản đứng bên cạnh Kế Nguyên Tu quan sát.
Cảm thấy quá nhàm chán, bạn nhỏ Tương Tư Hoành còn đến phòng bếp một chuyến, lấy hết hoa quả, sữa bò và cả cà phê đem đến.
"Cha ơi, chú ba, chú nhỏ, mọi người vừa ăn uống vừa xem đi ạ."
Vốn dĩ Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân còn rất lo lắng, bỏ qua chuyện cả phòng khách tối đen thì còn có cảm giác lạnh như sắp chết rét.
Nhưng nhờ Tể Tể ra tay, Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành bảo vệ bọn họ nên hàn khí lạnh thấu xương cũng biến mất rồi.
Lại thấy cả Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành đều không mảy may, bọn họ cũng đã hiểu được.
Sư phụ đến từ nước T này căn bản không phải là đối thủ của Tể Tể!
Vậy thì lo lắng cái gì?
Vừa ăn uống vừa theo dõi thôi!
Dù sao Tiểu Tương cũng đã đưa đồ ăn đồ uống đến trước mặt rồi.
Hoắc Trầm Huy xoa cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành: "Cảm ơn Tiểu Tương nhé!"
Hoắc Trầm Vân vừa ăn dưa hấu vừa hỏi Tương Tư Hoành: "Tiểu Tương, chuyện này sẽ kéo dài bao lâu?"
Tương Tư Hoành xem xét một chút: "Cháu cũng không biết nữa, phải xem Tể Tể ăn nhanh hay không ạ?"
Kế Nguyên Tu: "Trong vòng mười phút!"
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân bật cười.
"Vậy tính ra là rất nhanh!"
Lam Duyệt Khả trốn ở đằng sau họ: "..."
Vì sao mọi chuyện lại biến thành như thế này?
Rốt cuộc tình huống của Minh Tể Tể là như thế nào?
Không phải chỉ là một con nít bình thường thôi sao?
Sao mà một đứa trẻ bình thường có thể đối đầu với sư phụ lợi hại đến từ nước T mà bà ta và Vương Bác Minh phải bỏ ra rất nhiều tiền mới có thể mời được?
Đáng lý ra nó nên bị những ác quỷ kia nuốt không còn mảnh xương vụn mới phải chứ?
Sắc mặt Lam Duyệt Khả trắng bệch, toàn thân bà ta tứa mồ hôi lạnh.
Bà ta nhìn thoáng qua người nhà họ Hoắc đang ngồi trên ghế salon, vừa ăn uống vừa xem trò vui rồi lại nhìn cửa của căn biệt thự cách đó không xa. Bà ta gần như bám vào tường để di chuyển về phía cửa.
Tương Tư Hoành đã để ý thấy, chuẩn bị kéo bà ta lại thì Kế Nguyên Tu khe khẽ lắc đầu.
Hoắc Trầm Vân khẽ nghiêng đầu nên cũng nhìn thấy.
"Lam Duyệt Khả kia..."
Ánh mắt Hoắc Trầm Huy liếc qua một cái.
"Không có việc gì, sở dĩ chúng ta ở đây bình yên vô sự là vì nhờ có kết giới của Nguyên Tu."
Có nghĩa là chỉ cần Lam Duyệt Khả ra khỏi kết giới này, đến khi đó khó có thể nói trước bà ta sẽ gặp phải chuyện gì.
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói lạnh lùng của Hoắc Trầm Lệnh bỗng chốc truyền đến.
“Anh Tương, anh có chắc là mình đi đón bọn nhỏ mà không phải đi gây rối hay không?”
Tương Uyên: “Tôi gây rối ư?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu không phải tôi bảo bộ phận kỹ thuật của công ty xóa đoạn video đó ngay, có lẽ là Tiểu Tương, Tể Tể, Nguyên Tu và Minh Tư đều đã nổi tiếng khắp mạng xã hội rồi!”
Tương Uyên nghẹn họng.
“Tại tôi thấy... Tể Tể thích ăn cho nên mới mua nhiều hơn một chút thôi.”
Hoắc Trầm Lệnh cười ha hả: “Điều đó cũng không thể thay đổi được sự thật anh suýt chút nữa đã khiến bốn đứa nhỏ nổi tiếng khắp cộng đồng mạng!”
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên cắn răng.
“Nói đi, tốn hết bao nhiêu tiền?”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Đối với anh mà nói không nhiều lắm, ba trăm triệu tệ thôi!”
Một ngụm máu xông thẳng vào cổ họng của Tương Uyên.
“Sao anh không đi cướp luôn đi?”
Hoắc Trầm Lệnh bình tĩnh nói: “Anh Tương à, ba trăm triệu tệ mua cuộc sống tuổi thơ êm đềm hạnh phúc cho bốn đứa nhỏ đã là rẻ lắm rồi.”
Tương Uyên: “... Biết rồi, tôi lập tức chuyển vào thẻ cho anh ngay!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Hẹn gặp lại.”
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên đột nhiên nhớ tới một vấn đề.
Năm nay Hoắc Trầm Lệnh bao nhiêu tuổi?
Còn sống thêm bao nhiêu năm nữa?
Anh ấy thật sự không muốn gặp lại cái người này đâu!
Ba lần, anh ấy đã trả cho Hoắc Trầm Lệnh hết mười hai tỷ ba trăm triệu tệ rồi!
Anh ấy…
****
Tể Tể đang nhảy nhót chơi đùa trong công viên nhỏ ở thị trấn hoàn toàn không biết đến những chuyện này.
Sự chú ý của cô bé đã bị thu hút bởi những cây nấm xinh đẹp ở một góc nhỏ của công viên.
“Anh Tiểu Tương, anh Minh Tư, chú nhỏ, chỗ này có nhiều nấm đẹp quá nè!”
Tương Tư Hoành ở gần cô bé nhất, vội vàng bước tới nhìn.
“Đẹp thật, màu sắc tươi sáng quá trời luôn!”
Nghe vậy, da đầu của Bách Minh Tư tê rần.
“Tể Tể, Tiểu Tương, đừng chạm vào mấy cây nấm đó, coi chừng có độc đó.”
Tể Tể: “Hả?”
Tương Tư Hoành cũng kinh ngạc: “Có độc sao?”
Bách Minh Tư đi tới, cũng không thể xác định loại nấm này có độc hay không.
Nhưng cậu ấy nhớ đến mấy loại nấm độc mà cậu ấy nhìn thấy khi lướt tiktok, hầu hết đều có màu sắc sặc sỡ, hay có màu đỏ trắng, trông có vẻ rất đẹp.
“Chắc là có độc.”
Thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành tò mò nhìn chằm chằm vào cây nấm đỏ tươi đó, Bách Minh Tư ho khan một tiếng.
“Hai em nhìn thôi, tốt nhất đừng chạm vào chúng nhé.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành rất ngoan.
“Dạ, anh Minh Tư.”
Bách Minh Tư sợ hai bé không nhịn được mà hái loại nấm đỏ tươi đó, cho nên cứ đi theo hai bé mãi.
Tuy Kế Nguyên Tu không lên tiếng, nhưng cũng không biết từ lúc nào đã đi đến trước mặt hai bé.
Sau đó, đội ngũ bốn người biến thành Tể Tể và Tương Tư Hoành ở phía trước khám phá, còn Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu luôn để mắt đến từng hành động của hai bé.
Vô cùng sợ hai bé tò mò, hái nấm độc cho vào miệng nếm thử.
Suốt chặng đường, Hoắc Trầm Vân vẫn luôn đuổi theo bọn trẻ, hiện tại cũng đang ở ngay cửa công viên, có điều anh ấy đang nghe điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn về phía bốn đứa bé.
Đến khi bốn đứa bé tiếp tục dọc theo con đường trong công viên đi về phía trước, anh ấy vẫn còn đang nghe điện thoại, nhưng không hề rời mắt khỏi bốn đứa bé mà đi theo phía sau, giữ một khoảng cách nhất định.
Không biết qua bao lâu, một bác gái mặc đồ đỏ dắt theo một cậu bé cao lớn vạm vỡ đi tới.
“Anh bạn trẻ!”
Hoắc Trầm Vân vừa nghe điện thoại xong, chuẩn bị cất bước đi theo bọn nhỏ.
Nghĩ rằng bà ấy có chuyện gì đó cần giúp đỡ nên anh ấy dừng lại.
“Có chuyện gì sao?”
Bà ấy mỉm cười với anh ấy: “Anh bạn trẻ, tôi vừa nghe thấy cậu gọi điện nói rằng muốn dẫn bốn đứa bé đó về không sót một đứa nào à?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu.
“Phải, có vấn đề gì sao?”
Bác gái mặc đồ đỏ vẫn mỉm cười.
“Dẫn như thế nào? Một mình cậu có thể dẫn bốn đứa được không?”
Hoắc Trầm Vân: “Chúng tôi vẫn còn có hai... à không, ba người.”
Bác gái mặc đồ đỏ trầm ngâm suy nghĩ.
“Có nghĩa là dù đến bến xe hay ga tàu, các cậu vẫn có thể phân chia công việc mỗi người dẫn một đứa sao?”
Dù Hoắc Trầm Vân không hiểu tại sao đối phương lại hỏi kỹ như vậy, nhưng vẫn gật đầu.
“Phải.”
Bác gái mặc đồ đỏ nháy mắt ra hiệu cho cậu bé mà bà ấy đang nắm tay.
Cậu bé hiểu ý: “Chú ơi, cháu có thể chơi cùng với các bạn ấy không ạ?”
Hoắc Trầm Vân có hơi buồn cười nhìn cậu bé.
“Đương nhiên rồi.”
Cậu bé vui vẻ dang rộng chân chạy về phía đám Tể Tể.
Bác gái mặc đồ đỏ không qua đó mà tiếp tục trò chuyện với Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân ngẩng đầu nhìn về phía đó, thấy cậu bé nhanh chóng gia nhập vào đội của bốn bạn nhỏ Tể Tể, thậm chí còn biểu diễn điệu múa dân gian cho bọn nhỏ xem, nụ cười trong mắt của anh ấy càng tươi hơn.
“Anh bạn trẻ, cậu thật có bản lĩnh, dám một mình dẫn bốn đứa nhỏ đi ra ngoài luôn.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ đến bốn đứa trẻ, ba đứa không phải người, một đứa là người thông linh thì cảm thấy có chút buồn cười.
“Mấy bé đều rất giỏi, nói là tôi dẫn bọn nhỏ ra ngoài, nhưng thực ra đều là bọn nhỏ bảo vệ tôi.”
“Mặc dù bọn nhỏ còn nhỏ nhưng bọn nhỏ rất ngoan ngoãn và vô cùng vâng lời.”