Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1396:
Tương Uyên: “...”
Mặt của anh ấy đen như đáy nồi, giơ tay nắm lấy cổ áo sau của Tiểu Hải đang vùi vào lòng của anh ấy, nhanh chóng xách người ra, ném lên chiếc ghế sofa mà Minh Vương đang ngồi cách đó không xa.
“Ngồi yên ở đó!”
Sắc mặt của Tiểu Hải tái nhợt, tay chân mềm nhũn.
“Thầy Tương, tôi, tôi, tôi, tôi...”
Minh Vương vừa cười vừa giúp Tiểu Hải bổ sung.
“Cậu ấy sợ~”
Tiểu Hải: “Đúng! Thầy Tương, tôi sợ!”
Tương Uyên: “...”
Khóe miệng của Tương Uyên co giật dữ dội, nhất là khi nhìn thấy tên khốn Phong Đô Đại Đế ngồi một bên hong hớt nãy giờ, máu nóng lại dâng lên đỉnh đầu.
Đôi mắt không kìm chế được mà lại đổi sang màu đỏ tươi.
Tiểu Hải vừa lúc ngẩng đầu lên, lại chạm phải đôi mắt đó.
Tiểu Hải: “...”
Tiểu Hải còn chưa kịp gào thét thì Tương Uyên đã nhanh chóng bụm miệng của anh ấy lại.
“Tôi đeo kính áp tròng màu đỏ đấy!”
Tiểu Hải từ hoảng sợ chuyển sang sửng sốt, sau đó là nghi hoặc và cuối cùng là không dám tin.
Tương Uyên: “Đừng la hét nữa! Cậu là đàn ông đó!”
Tiểu Hải: “...”
Minh Vương hóng drama không sợ lớn chuyện.
“Tiểu Hải à, nếu cậu hứa không kêu la, thầy Tương nhà cậu sẽ buông tay ra thôi.”
Tương Uyên - người bị cướp mất lời thoại: “...”
“Phong Đô, anh con mẹ nó...”
Minh Vương cười không ngậm được mồm.
“Bổn toạ đang giúp cậu đấy.”
Tương Uyên nhấc chân lên, một luồng khí vô hình đánh thẳng vào mặt của Minh Vương.
Minh Vương giơ tay hất một cái, dường như căn phòng vốn đã tăm tối nay lại càng trở nên tối hơn, ngọn đèn đang tắt bắt đầu nhấp nháy, phát ra tiếng "xèo xèo" của dòng điện.
Tiểu Hải kêu lên một tiếng, lại nhắm chuẩn về phía Tương Uyên.
“Thầy Tương, tôi sợ!”
Lần này Tương Uyên đã sớm đề phòng, nhanh chóng né sang một bên.
Thấy đầu của Tiểu Hải sắp đụng vào vách tường cách đó không xa, Tương Uyên cạn lời, anh ấy giơ tay lên túm lấy cổ áo sau của Tiểu Hải, ném Tiểu Hải lên giường bên cạnh.
Tương Uyên lại giơ tay lên thu tất cả sát khí về.
Trong thoáng chốc căn phòng trở nên sáng sủa lại.
Tiểu Hải ngã xuống giường, đang chuẩn bị đứng dậy đi tìm Tương Uyên thì khẽ rùng mình, nhìn ánh sáng lập lòe phía trên đầu rồi không khỏi nuốt nước bọt.
Tương Uyên nhìn về phía anh ấy.
“Vừa rồi cậu định nói gì?”
Tiểu Hải: “Hả?”
Gân trán của Tương Uyên co giật dữ dội.
“Qua đây, cậu muốn nói gì với tôi?”
Nhìn rõ người trước mặt là thầy Tương nhà mình, cuối cùng Tiểu Hải cũng không còn sợ hãi nữa.
“Thầy Tương, thật sự là anh rồi.”
Tương Uyên cạn lời.
“Không phải là tôi, chẳng lẽ là quỷ sao?”
Cơ mà trong phòng có quỷ thật, hơn nữa con quỷ lớn nhất đang ngồi trên ghế sofa cười nhạo kia kìa!
Tương Uyên nghĩ tới đây, khóe miệng giật giật, gân xanh trên trán đập mạnh hơn.
Toàn là chuyện quái gì không vậy trời!
Anh ấy nào biết trợ lý Tiểu Hải nhìn thì cao ráo như vậy mà lá gan thì lại nhỏ đến đáng thương, còn chui vào lòng của anh ấy nữa chứ!
Tương Uyên nhìn Tiểu Hải rồi lại nhìn lồng ngực của bản thân, cả người đều không ổn tí nào.
Vì thế lúc Tiểu Hải vừa mở miệng, Tương Uyên bắt đầu cởi áo khoác vest ra.
“Thầy Tương, cảnh anh bỏ ra một trăm ngàn tệ mua giò heo kho tàu ở quán mì đã bị người ta quay lại đăng lên mạng rồi.”
Tương Uyên nhướng mày.
“Vậy thì sao?”
Lần này đến phiên Tiểu Hải co giật khóe miệng.
“Thầy Tương, ngày nay thói ganh ghét và đố kỵ của con người nhiều vô số kể!”
Tương Uyên: “Tiền của tôi, tôi muốn xài như thế nào thì xài chứ!”
Tiểu Hải phát hiện mọi thứ trong phòng đều bình thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó tận tình giải thích.
“Thầy Tương, tuy nói thì nói như vậy không sai, nhưng... nhưng mạng xã hội... đôi khi thật sự rất đáng sợ đấy.”
Tương Uyên: “Cậu cứ nói toẹt ra đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tiểu Hải: “Anh đang bị dân cư mạng chửi xói xả! Bởi vì anh bỏ ra một trăm ngàn tệ để ăn giò heo kho tàu, vô số cư dân mạng cho rằng anh tiêu tiền phung phí! Anh không biết nỗi khổ của người dân, nói anh có số tiền đó, tại sao không quyên góp cho trẻ em hoặc gia đình khó khăn cần giúp đỡ ở trong nước.”
Tương Uyên hít một hơi thật sâu.
Minh Vương lạnh lùng lên tiếng.
“Chậc! Thầy Tương, chỉ sau một đêm thôi mà cậu đã nổi tiếng khắp Hoa Quốc rồi kìa! Chúc mừng nha!”
Tương Uyên tối sầm mặt lại trừng mắt nhìn Minh Vương.
Minh Vương xem như không thấy, nhưng lại hỏi một câu hỏi vô cùng đúng trọng tâm.
“Cư dân mạng quay lại cảnh Tương Uyên chi một trăm ngàn tệ mua giò heo kho tàu, thế họ có quay trúng đám Tiểu Tương, Tể Tể, bé rồng và Minh Tư không?”
Tiểu Hải: “… Bé rồng là ai vậy?”
Minh Vương: “Cái này cậu không cần biết, bỏ đi, video đâu, bổn toạ xem thử.”
Tiểu Hải cảm thấy anh chàng đẹp trai quá mức này có gì đó là lạ, nhưng không giải thích được lạ chỗ nào, hơn nữa trong lòng còn sinh ra cảm giác sợ hãi đối phương.
Thế nên Tiểu Hải nhanh chóng lấy điện thoại ra, bấm mở video.
Kết quả hiển thị trang 404.
Cùng lúc đó, điện thoại của Tương Uyên reo lên.
Tương Uyên cau mày nhìn số lạ.
Minh Vương nhìn thoáng qua một cái, nhàn nhạt nói.
“Bắt máy đi, là cha nuôi trên trần gian của Tể Tể đấy!”
Tương Uyên lườm anh ấy một cái rồi nghe điện thoại.
Tiểu Hải: “...”
Lời mà người này nói kỳ quái thật.
Cha nuôi thì cha nuôi đi, còn cha nuôi trên trần gian mới chịu, làm như Tể Tể còn có một người cha ở địa phủ không bằng!