Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1395:

Nhưng đối diện với ánh mắt chờ mong của con trai, Tương Uyên mím môi hít sâu một hơi, sau đó cúi đầu bắt đầu ăn giò heo.

Ăn một lát, anh ấy ngẩng đầu lên muốn bảo con trai đút cho mình ăn, kết quả lại phát hiện cậu ấy đã nắm tay Minh Tể Tể lon ton chạy đi mất hút, chỉ còn tiếng nói non nớt văng vẳng vọng lại: “Cha ơi, con xuống dưới lầu chơi với Tể Tể nha, cha cứ từ từ ăn ~”

Tương Uyên: “...”

Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu thấy hai đứa nhỏ đi xuống thì cũng nhanh chân đuổi theo.

“Chúng cháu cũng đi theo trông hai đứa nhỏ đây.”

Dù sao bên này cũng không phải là thủ đô, hơn nữa còn có tên tội phạm Đàm Đào đang lẩn trốn, bọn họ cần phải cẩn thận một chút mới được.

Hoắc Trầm Vân cũng không muốn xen vào chuyện của hai người này.

“Tôi cũng đi!”

Thế là trong phòng chỉ còn lại Minh Vương và Tương Uyên.

Thấy mọi người đi cả rồi, Minh Vương đang lười nhác nằm ườn trên sô pha ngoài ban công để chợp mắt chợt cười khẽ ra tiếng.

“Chậc chậc! Tình cha con thật khiến người khác cảm động ha!”

Tương Uyên lập tức cảm thấy giò heo trong miệng không còn thơm nữa.

“Anh không nói tiếng nào cũng không ai nói anh câm đâu!”

Minh Vương: “Nhưng bổn tọa không phải là người câm!”

Tương Uyên: “Thì đó, cho nên dù anh không mở miệng thì tôi cũng sẽ không nói anh là người câm!”

Minh Vương: “Nhưng nếu bổn tọa không nói lời nào thì làm sao cậu xác định được bổn tọa có phải người câm hay không?”

Tương Uyên nhồm nhoàm mấy cái đã nuốt trọn miếng giò heo trong miệng xuống.

“Phong Đô, anh thích kiếm chuyện đúng không?”

Minh Vương: “Làm gì có! Do cậu suy nghĩ nhiều thôi!”

Tương Uyên nghiến răng: “Tôi suy nghĩ nhiều? Rõ ràng từng lời nói và hành động của anh...”

Minh Vương lười biếng nằm ì trên sô pha, thậm chí mí mắt cũng chẳng buồn mở.

“Mỗi lời nói và cử chỉ của bổn tọa đều đang nói rằng bổn tọa rất mệt nhọc, cho nên cậu ăn uống nhỏ tiếng một chút, đừng quấy rầy bổn tọa nghỉ ngơi!”

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên cầm giò heo muốn quăng qua đó.

Minh Vương chậm rãi mở mắt ra.

“Quăng đi!”

Tương Uyên theo bản năng dừng lại.

“Anh lại nghĩ ra trò gì để chơi xấu nữa hả?”

Minh Vương cười nhạo: “Bổn tọa đâu phải “con gấu”, làm gì có chuyện “chơi xấu”*?”

(*) Con gấu - chơi xấu: Không có ý nghĩa gì sâu xa, chỉ là chơi chữ cùng vần thôi.

Tương Uyên cảm thấy huyết áp tăng lên vùn vụt, đã sắp không kìm nén được nữa rồi.

“Phong Đô, anh...”

Minh Vương nâng ngón tay tái nhợt như ngọc lên, sau đó chạm nhẹ nó lên đôi môi mỏng của mình.

“Suỵt! Đừng nói chuyện, cậu ăn của cậu, tôi ngủ của tôi.”

Tương Uyên nghẹn một bụng lửa giận.

“Tôi...

Minh Vương lạnh lùng mở miệng, ánh mắt âm u khó lường, thậm chí mang theo đôi phần lạnh lẽo.

“Sao nào, chẳng lẽ cậu cần bổn tọa đút cho cậu sao?”

Khuôn mặt tuấn tú của Tương Uyên lập tức vặn vẹo: “Phong Đô, anh không thấy ghê tởm à?”

Minh Vương: “Cậu không ăn mà cứ quấy rầy bổn tọa, chẳng lẽ không phải là vì muốn bổn tọa tự tay đút cho cậu ăn sao? Đáng tiếc cậu không phải Tể Tể, đừng có mơ mộng viển vông nữa!”

Không chờ Tương Uyên nói chuyện, Minh Vương đã hừ lạnh một tiếng: “Lo mà ăn đi! Còn chần chừ nữa thì tôi sẽ đi tìm Tiểu Tương nói là cậu lừa gạt thằng bé, nói cậu hoàn toàn không muốn ăn giò heo, mà đã như thế thì tình yêu chân thành của thằng bé chẳng khác nào bị chó gặm cả!”

Tương Uyên lập tức nổi trận lôi đình.

Căn phòng vốn rộng rãi và sáng ngời lập tức trở nên đen nhánh, gió tà nổi lên khắp bốn phía, nhiệt độ không khí trong phòng cũng giảm không phanh.

“Phong Đ...”

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Tiểu Hải vội vã vọt vào trong, sau đó đâm sầm vào lưng của Tương Uyên - người đang chuẩn bị nhào về phía Minh Vương.

“Anh Tương, không tốt rồi, anh... Ui da! Cái quỷ gì vậy nè!”

Tương Uyên: “...”

****

Trong phòng phát ra tiếng cười khanh khách của Minh Vương.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Đáy mắt của Tương Uyên lóe lên màu đỏ tươi, ngay khi anh ấy chuẩn bị ra tay với Minh Vương thì Tiểu Hải va phải lưng anh ấy rồi đột nhiên di chuyển đến trước mặt anh ấy.

“Đây là cái quái gì thế này? Suýt chút nữa thì đụng chết ông đây rồi!”

Minh Vương ngồi trên ghế sofa nghe thế, càng cười càng lớn.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên cúi đầu nhìn về phía Tiểu Hải - người thấp hơn mình nửa cái đầu.

Còn Tiểu Hải vì thắc mắc mà cũng vừa lúc ngẩng đầu lên.

Bất thình lình bắt gặp một đôi mắt đỏ tươi, Tiểu Hải sợ hãi hét lên.

“Á á á! Có quỷ!”

Tương Uyên: “...”

Minh Vương buồn cười đến mức muốn chảy nước mắt.

Tương Uyên vỗ vào lưng của Tiểu Hải một cái bốp.

“Là tôi đây!”

Tiểu Hải hoảng sợ thét chói tai, đang muốn quay người bỏ chạy: “…”

“Á á á!”

Tương Uyên xụ mặt: “Là tôi, Tương Uyên!”

Tiểu Hải: “Á á á... ơ?”

Tương Uyên còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Hải đã nhanh chóng ôm lấy eo của anh ấy gào khóc, dùng sức vùi đầu vào lòng của anh ấy.

“Thầy Tương ơi, đáng sợ quá đi, vừa rồi có một đôi mắt đỏ... làm tôi sợ chết khiếp!”

Cương thi vương có đôi mắt đỏ - Tương Uyên: “...”

Minh Vương ngồi trên chiếc ghế sofa cách đó không xa thấy cảnh này thì cười sằng sặc, đôi vai không tự chủ được mà run lên.

“Ha ha ha!”

Tương Uyên: “...”

Tiểu Hải: “...”

Tiểu Hải tưởng rằng đôi mắt đỏ đó đang cười, theo bản năng vùi vào trong ngực Tương Uyên một lần nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free