Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1394:
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên vốn đang cảm thấy rất bực, nhưng sự chú ý của anh ấy lại bị vấn đề cuối cùng hấp dẫn.
Hoắc Trầm Vân và tên chó Phong Đô Đại Đế dẫn bọn nhỏ đi rồi?
Nhưng anh ấy có thấy đâu?
Tương Uyên muốn quay đầu qua xem, kết quả lại phát hiện xung quanh chỉ toàn người với người.
Anh ấy hít sâu một hơi, tầm mắt xuyên thấu qua đám người nhìn về phía Minh Vương, phát hiện Minh Vương đang vừa đút cho Minh Tể Tể vừa hào hứng hóng chuyện ở bên này.
Tương Uyên: “...”
****
Tể Tể hút cái rột đũa bún gạo được cha Minh Vương gắp đến bên miệng, sau đó lại há miệng ngoạm khúc giò heo mà Tương Tư Hoành đưa qua rồi nhai nhồm nhoàm.
Bận quá đi!
Ngon hết ý!
Bởi vậy lúc phát hiện tầm mắt của Tương Uyên đang nhìn về phía bên này, cô bé không còn miệng để nói, chỉ đành chớp chớp đôi mắt to lúng liếng để thay cho lời muốn nói.
“Bác Tương, bác mau ăn đi ạ.”
Cái chớp mắt đó, biểu cảm hưởng thụ đó, quả thật giống y như bản sao của Minh Vương.
Tương Uyên lập tức cảm thấy khó thở.
Hai cha con Phong Đô Đại Đế và Minh Tể Tể này…
Thật sự có thể khiến anh ấy tức chết mà!
Tương Tư Hoành cũng nhận ra ánh mắt của Tương Uyên, cậu ấy dời tầm mắt khỏi đống giò heo kho tàu và Tể Tể, sau đó nhìn về phía cha mình.
Tâm trạng của Tương Uyên lập tức từ “âm u” chuyển thành “nắng đẹp”.
Không sao, anh ấy cũng có con trai cưng mà!
Nào biết Tương Tư Hoành chỉ nhìn anh ấy một cái, sau đó lập tức nhíu mày lại.
Tương Uyên: “Hử?”
Tương Tư Hoành dùng thần thức liên lạc với anh ấy: “Cha, cha có thể đi xa một chút không ạ?”
Tương Uyên: “Hả?”
Tương Tư Hoành non nớt giải thích: “Người vây xem cha càng ngày càng nhiều, tuy có kết giới của chú Minh, nhưng nếu bọn họ phát hiện có một khu vực trống mà lại không thể nhích tới được thì sẽ nghi ngờ mất.”
Tương Uyên: “Cho nên ý con là... cha quá cản trở hả?”
Tương Tư Hoành chần chờ một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Có hơi cản trở ạ.”
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên thiếu điều muốn tắt thở ngay tại chỗ!
Anh ấy còn chưa kịp nói thêm gì thì đã thấy con trai lựa ra một miếng giò heo to nhất ngon nhất từ trong nồi giò heo kho tàu rồi đút tới bên miệng của Minh Tể Tể.
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên nhanh chóng thu tầm mắt về, anh ấy sợ mình mà còn nhìn thì sẽ không nhịn được bùng nổ lệ khí mất.
Nếu mà thế thật thì bảo đảm cảnh tượng lúc đó sẽ cực kỳ “xuất sắc” luôn cho mà xem!
Thậm chí anh ấy cũng đã nghĩ ra được tiêu đề giật gân cho bài báo đó rồi: Kinh hoàng! Thì ra ảnh đế đang nổi lại là cương thi khủng khiếp trong truyền thuyết! Chạy mau!
Giọng nói non nớt của con trai lại truyền tới trong thức hải của anh ấy: “Cha, cha đi trước đi, chút nữa con sẽ mang giò heo kho tàu về cho cha.
”
Tương Uyên sắp bùng nổ lập tức được chữa lành.
“Ừ! Cha đi ngay, cha chờ Tư Hoành mang giò heo kho tàu về cho cha đó nha.”
“Vâng thưa cha.”
Đám người vây xem càng ngày càng nhiều, Tương Uyên muốn bỏ chạy trước mắt bao người là chuyện không thể, cũng may trợ lý Tiểu Hải đã kịp thời lái xe tới nơi.
“Anh Tương!”
“Xin mọi người nhường đường, tôi là trợ lý của anh Tương, mọi người có chuyện gì thì cứ hỏi tôi, tôi có thể trả lời hết. Mấy ngày nay giọng nói của anh Tương không khỏe, không trả lời được đâu ạ.”
“Mong mọi người thông cảm cho chúng tôi!”
“Có ai muốn xin ký tên không? Ai cần ký tên xin xếp hàng ở bên này!”
...
Tiểu Hải đi theo Tương Uyên đã nhiều năm, loại chuyện này anh ấy đã quá quen rồi, bởi vậy không qua bao lâu đã khống chế được hiện trường.
Tương Uyên nhân lúc mọi người đang chú ý tới Tiểu Hải thì dứt khoát đứng dậy bỏ của chạy lấy người.
Hỏi anh ấy đi đâu ư? Đương nhiên là về khách sạn chờ con trai mang giò heo kho tàu về cho anh ấy rồi.
Sau đó, Tương Tư Hoành thật sự đã mang giò heo kho tàu về, hơn nữa còn mang rất nhiều.
Tận hai nồi siêu to khổng lồ.
Tương Uyên nhìn thấy hai nồi giò heo kho tàu đầy ụ thì choáng váng luôn.
“Tư Hoành, sao mà nhiều giò heo thế con...”
Tương Tư Hoành: “Con mang về cho cha á, cha mau ăn đi.”
Tương Uyên: “...”
Tể Tể ở bên cạnh cười tủm tỉm giải thích: “Anh Tiểu Tương sợ bác Tương ăn không đủ no nên nhờ bà chủ quán làm thêm ba nồi, có điều mới chín một nồi thôi, cái nào chín là bọn cháu mang về cả rồi đấy ạ.”
Tương Uyên: “Chín? Bộ còn có cái nào không chín à?”
Tể Tể gật đầu, Tương Tư Hoành giải thích.
“Còn hai nồi đang làm, bà chủ quán nói hai tiếng sau sẽ giao tới.”
Không chờ Tương Uyên nói chuyện, Tương Tư Hoành lại nhanh chóng bổ sung.
“Cho nên bây giờ cha bắt đầu ăn là vừa, ăn từ từ thôi, chờ hai tiếng sau hai nồi còn lại tới là có thể ăn tiếp luôn rồi.”
Tương Uyên: “...”
Còn ăn thêm hai nồi?
Cho dù anh ấy có là Trư Bát Giới đầu thai thì anh ấy cũng không ăn được nhiều như thế đâu!
Huống chi anh ấy hoàn toàn không đói bụng.
Minh Vương đi tới, thấy cảnh này thì cười nhếch mép: “Tiểu Tương ngoan ngoãn và hiểu chuyện thật đấy!”
Hoắc Trầm Vân cũng hùa theo: “Đây đâu phải là giò heo kho tàu, đây rõ ràng là mấy nồi tình yêu to bự của thằng bé dành cho anh đó!”
Tương Uyên: “...”
Tình yêu này... nhiều quá, có lẽ sẽ làm anh ấy... ăn đến mức bể bụng mất!