Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1393:

Phú ông Tương Uyên dứt khoát ký một tấm séc rồi đưa qua.

“Một trăm nghìn đây, đủ chưa?”

Khách khứa đang ăn sáng chung quanh kiểu: “...”

Đại đa số bọn họ đều là dân bản xứ, thấy hành động này của Tương Uyên, khóe miệng của cả bọn không khỏi run rẩy.

Móa nó chứ!

Phú ông coi tiền như rác từ đâu tới thế này!

Một nồi giò heo mà trả một trăm nghìn tệ?

Nhiêu đó đủ để ăn giò heo trong tiệm này một năm luôn đấy.

Ông chủ quán và bà chủ quán cũng khờ ngang, cũng may phản ứng của bọn họ rất nhanh.

“Đủ chứ đủ chứ! Dư nữa là đằng khác! Một nồi quá lắm chỉ chừng hai nghìn tệ thôi, không cần nhiều như vậy đâu.”

Dân bản xứ: “...”

Không hổ là ông chủ địa phương của thị trấn Vân Thạch chúng ta, vô cùng chân thành, không hề chặt chém khách.

Tương Uyên: “Vậy mấy người cứ mua giò heo về kho sao cho đủ một trăm nghìn kia là được, Tư Hoành nhà tôi thích ăn món này.”

Tương Tư Hoành: “...”

Tương Tư Hoành đỏ mặt tía tai, vội lắp bắp giải thích: “Cha à, con... con không quá thích giò… giò heo kho tàu đâu ạ.”

Tương Uyên: “Nhưng không phải ban nãy con nói giò heo kho tàu vô cùng mềm mại, hơn nữa ăn hoài không ngán sao?”

Tương Tư Hoành nhỏ giọng giải thích: “Là do Tể Tể thích ăn nên con mới ăn thử thôi.”

Tương Uyên: “...”

Tể Tể đang ăn nhồm nhoàm tới mức cái miệng nhỏ bóng nhẫy, nghe được bọn họ nói thì cô bé ngoan ngoãn mở miệng: “Đúng vậy á bác Tương, Tể Tể thích ăn lắm, món nào ngon Tể Tể đều thích ăn, cảm ơn bác Tương mua giò heo kho tàu, nhưng mà... hôm nay Tể Tể không quá đói, sợ là ăn không hết đâu ạ.”

Bà chủ quán ho khan một tiếng, xấu hổ mở miệng: “Thưa anh, tiệm chúng tôi... đa phần chỉ chi trả bằng tiền mặt hoặc qua WeChat thôi, còn tấm séc này... chỗ chúng tôi khó đổi lắm, phải ngồi xe bốn năm tiếng tới thành phố, xong còn phải tốn thời gian đi về nữa...”

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên lẳng lặng thu tấm séc về, sau đó dùng di động quét mã QR.

Âm báo trên di động của bà chủ quán vang lên.

“Alipay của quý khách đã thu được một trăm nghìn tệ!”

Dân bản xứ: “...”

Người có tiền đúng là thích làm gì thì làm ha!

Một trăm nghìn tệ giò heo kho tàu ấy hả, kiểu này ăn bao giờ mới hết đây trời?

Có mấy người trẻ tuổi nhìn sang, cảm thấy Tương Uyên có hơi quen mắt.

“Ê ê, mọi người nhìn kỹ xem, vị khách bỏ một trăm nghìn mua giò heo kho tàu kia, hình như giống ảnh đế Tương Uyên đang nổi lắm á!”

Người này không nói thì thôi, vừa nói xong thì mọi người đều quay sang nhìn chằm chằm Tương Uyên.

Tương Uyên đã quen là tâm điểm của sự chú ý cho nên không chút nao núng, nhưng Minh Vương lại bất ngờ dùng thần thức liên lạc với anh ấy: “Cậu đừng ăn nữa, đi mau đi!”

Tương Uyên tức giận trợn mắt nhìn, sau đó cũng dùng thần thức đáp lại: “Tôi mới vừa dùng một trăm nghìn tệ mua giò heo kho tàu cho con gái anh ăn, thế mà giờ anh lại đuổi tôi đi? Phong Đô, có ai làm cha như anh không hả?”

Minh Vương vừa hưởng thụ sự hạnh phúc khi được đút bún gạo cho con gái ăn vừa trả lời Tương Uyên.

“Thân phận của cậu lộ rồi kìa!”

Tương Uyên hoàn toàn không thèm để ý chuyện này, anh ấy chỉ muốn yên ổn ăn bữa cơm với con trai ruột mà thôi.

“Lộ thì lộ thôi, sợ gì!”

Minh Vương hơi ngẩng đầu liếc anh ấy một cái: “Não cậu đâu rồi? Lúc đi ra làm rớt lại trong quan tài rồi hả?”

Tương Uyên tức xì khói: “Nè ha, muốn đánh nhau thì cứ nói thẳng đi!”

Minh Vương không buồn nhìn anh ấy, chỉ dùng đầu ngón tay vẽ nhẹ lên mặt bàn vài cái, dân bản xứ đang ăn sáng ở cạnh đó chợt thấy được ảo giác là cả đám người Minh Vương đều đã ăn xong hết và ra về, chỉ còn một mình Tương Uyên ở lại.

Chờ ông chủ bưng một nồi giò heo kho tàu thật to lên, anh ấy lại vui vẻ mở kết giới ra, đảm bảo nếu chút nữa Tương Uyên mà bị người xung quanh bu lại xem như xem khỉ thì bọn họ vẫn có thể bình yên hưởng thụ bữa sáng.

Tể Tể thấy cảnh này thì sửng sốt không thôi: “Cha, sao mình lại phải dựng kết giới lên ạ?”

Tương Tư Hoành thông minh từ nhỏ, cậu ấy nhìn cha cương thi của mình, lại nhìn những khách hàng xung quanh cứ liên tục nhìn cha cương thi xong lại nhìn xuống điện thoại di động.

“Tể Tể, hình như cha anh bị người ta nhận ra rồi.”

Kế Nguyên Tu cũng nghĩ tới ánh mắt của các phụ huynh nhìn chằm chằm mình mỗi khi cậu ấy tan học, thế là theo bản năng muốn bỏ của chạy lấy người.

Bách Minh Tư nhận ra nên vội múc cho cậu ấy một chén canh rong biển.

“Chú Nguyên Tu à, chú Minh đã bày kết giới rồi, những người kia không nhìn thấy chúng ta đâu.”

Kế Nguyên Tu sửng sốt, trong mắt lóe lên một tia ảo não.

Ừ nhỉ!

Tể Tể có nói Phong Đô Đại Đế đã dựng kết giới lên rồi mà, nếu thế thì kết giới nhất định đang bảo vệ bọn họ.

Mình thật là…

Xem ra mình đã bị ảnh hưởng tâm lý bởi các bà các mẹ - những người không hề có cảm giác đúng mực - cứ hở ra là đòi ôm đòi hôn mất rồi.

Sợ tới mức lý trí tuột dốc không phanh luôn.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Tương Uyên lập tức bị đám người bao phủ.

“Ảnh đế Tương ơi, là anh thật ư!”

“Ảnh đế Tương, xin hỏi anh có thể ký tên cho bọn tôi không?”

“Anh Tương, nghe nói anh có một cậu con trai ruột nhỉ, là một trong các cậu bé ban nãy lại đây ăn bún với anh, sau đó đi về cùng những người nhà khác ư?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free