Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1392:

Sau đó lại nghiêm túc lặp lại những gì mình đã nói với đám người đạo diễn Mạc.

“Chú Hứa, chú A Vong, Thông bảo địa phủ rất đắt, một đồng Thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ ở trần gian! Sau khi sử dụng Thông bảo địa phủ thì hai chú nhớ phải bù lại trước khi đến địa phủ điểm danh, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc đầu thai của hai chú sau này.”

Hứa Liệt và A Vong còn chưa kịp cảm động. Lập tức kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm bởi cách tính một đồng Thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ.

“Một… một trăm triệu?”

Giọng nói lạnh lùng của Minh Vương từ trong phòng vang lên.

“Có ý kiến?”

Hứa Liệt và A Vong chết lặng nhưng đồng thời thông minh đáp lại.

Hứa Liệt: “Không có ý kiến, không có ý kiến, tốt lắm! Tốt lắm! Chung quy thì có ai lại có thể nhìn thấy Thông bảo địa phủ khi còn sống sờ sờ chứ!”

A Vong: “Chúng tôi đã lời lắm rồi.”

Về một trăm triệu còn chưa lấy được đã bay mất trong nháy mắt…

Ai dám nhắc đến chứ!

Người đang ở trong phòng là Minh Vương đấy!

Hứa Liệt và A Vong mỗi người vui vẻ nhận lấy một đồng Thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ, sau đó rưng rưng nước mắt chia tay với đám người Tể Tể và Bách Minh Tư.

“Tạm biệt.”

Tể Tể trông rất vui.

“Hẹn gặp lại các chú.”

Năm người còn chưa đi bao xa và chưa vào thang máy.

Đạo diễn Mạc chợt lên tiếng: “Minh Vương trông như thế nào nhỉ?”

Nhà sản xuất: “Trông như… ủa?”

Phó đạo diễn: “Tôi cũng không nghĩ ra được.”

Hứa Liệt suy ngẫm một hồi rồi đưa ra câu trả lời.

“Đừng nghĩ nữa, đó là Minh Vương, người bình thường không xứng để ghi nhớ khuôn mặt của ngài ấy.”

A Vong: “Lần này tôi đứng về phía anh Hứa!”

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn: “…”

Đúng!

Họ không xứng!

Cho dù họ có bỏ ra một trăm triệu mỗi người!

****

Tể Tể không biết đám người đạo diễn Mạc đang suy nghĩ cái gì, vừa về phòng là cô bé đã chạy ùa vào trong ngực của cha Minh Vương.

“Cha ơi, cha đói không, Tể Tể dẫn cha đi ăn cơm nhé.”

Đương nhiên Minh Vương không hề đói bụng, nhưng nếu con gái cưng muốn dẫn ông ấy đi ăn cơm ở nhân gian thì dù không đói ông ấy cũng phải đói.

“Ừ.”

Tể Tể mày mò hồi lâu rồi móc từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

“Tể Tể sẽ bao cha ăn, Tể Tể có tiền nè.”

Minh Vương nhìn tấm thẻ màu đen ánh vàng kia, ông ấy cảm nhận hơi thở bên trên nó, sau đó lười biếng “ừ” một tiếng.

Tấm thẻ này là do cha nuôi trên nhân gian tặng cho con gái cưng, nhưng mà không sao hết.

Ông ấy cũng có chuyển khoản đến nhân gian mà, ở bốn căn nhà trong trang viên sau núi của nhà họ Hoắc đó thôi, bảo đảm chỉ nhiều chứ không thiếu!

Thấy cha Minh Vương không có ý kiến, Tể Tể lại hỏi đám người Hoắc Trầm Vân: “Chú ba ơi, chúng ta cùng đi ăn sáng nha.”

Đương nhiên Hoắc Trầm Vân cũng không có ý kiến.

Tương Tư Hoành đã tỉnh, còn cánh tay đang trở nên trong suốt do vi phạm Thiên Đạo nên bị khiển trách của Kế Nguyên Tu cũng đã khôi phục lại kha khá, cậu ấy chỉ cần mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng ở ngoài thì sẽ không có ai nhận ra được cả.

Bách Minh Tư lại càng không có lý do gì phải từ chối, dù sao nhà họ Bách của cậu ấy cũng là gia tộc thông linh, thường xuyên phải tiếp xúc với địa phủ, được ăn cơm với Minh Vương như thế này là vinh hạnh của cậu ấy đấy chứ.

Đội ơn Tể Tể!

Hai lớn bốn nhỏ chuẩn bị xuống lầu, nhưng còn chưa đi tới cửa thang máy thì Tương Uyên lại đột nhiên xuất hiện.

Minh Vương: “Hửm?”

Nhìn thấy Minh Vương, Tương Uyên cũng nhướng mày lên: “Hừ!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”

Cả hai nắm tay nhau nhìn cha của mình rồi lại quay sang nhìn cha của đối phương, cuối cùng cất giọng non nớt nói: “Cha, bác Tương (chú Minh), đi ăn cơm thôi ạ.”

Minh Vương và Tương Uyên liếc nhau, một người thì có ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng, một người thì có ánh mắt sâu thẳm nhìn không thấy đáy, nhưng sắc mặt của cả hai lại cùng dịu hẳn đi.

“Ừ! Được!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hai người không thấy mệt hay gì?

Bọn họ chọn ăn sáng ở một nhà hàng bình ổn giá cách khách sạn không xa, bữa sáng gồm bún gạo, bánh bao súp, cháo niêu đất và canh rong biển.

Bởi vì đã ăn quỷ trước đó rồi nên Tể Tể không biểu lộ ra sức ăn khủng bố của mình.

Minh Vương không ngừng đút bún gạo cho con gái cưng ăn.

“Tể Tể, nói “a” đi con.”

“Cảm ơn cha, cha cũng ăn đi ạ.”

Thế là thay vì chỉ chăm chú đút cho con gái cưng, Minh Vương cứ đút cho Tể Tể ba lần là sẽ cúi đầu xuống tự ăn một miếng.

Tương Tư Hoành ngồi sát bên Tể Tể, cũng thường hay gắp giò heo kho tàu trong chén của mình sang chén của cô bé.

Thấy Tể Tể gần như không cần chạm vào chiếc đũa, Tương Tư Hoành cũng học theo Minh Vương, cầm đũa gắp thẳng lên bên miệng của Tể Tể luôn.

“Tể Tể ăn giò heo đi em, mềm mại mà không ngán, ăn siêu ngon luôn á.”

Tương Uyên vừa nghe là biết ngay con trai ruột của mình cũng rất thích ăn giò heo.

“Ông chủ, mau bưng hết toàn bộ giò heo trong tiệm của ông lên đây.”

Ông chủ quán và bà chủ quán: “...”

Gì vậy trời!

Làm gì có ai ăn bún gạo mà đòi ăn hết nguyên một nồi thức ăn kèm đâu cơ chứ?

“Anh gì ơi, giò heo của chúng tôi...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free