Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1391:

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn đồng loạt nuốt nước bọt.

“Minh Minh Minh Minh…”

Minh Vương ngờ vực nhìn sang Bách Minh Tư.

“Tại sao Tể Tể lại biết được ba người cà lăm này vậy?”

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn: “…”

Á á á!

Đại Đế ơi!

Họ không phải cà lăm đâu!

Họ ăn nói rất lanh lẹ đấy!

Chẳng qua họ… lần đầu tiên gặp được thần linh của địa phủ nên họ đặc biệt kính sợ.

Họ sợ đến mức không thể nói nên lời được.

Bách Minh Tư vội vàng giải thích.

“Chú Minh, chú Mạc và các chú kia là đạo diễn, phó đạo diễn và nhà sản xuất quay chương trình thám hiểm lần này cho Tể Tể, Tiểu Tương và chú Trầm Vân đấy.”

Minh Vương ừm một tiếng rồi đi thẳng vào vấn đề, khí thế sắc bén lạnh lùng.

“Tại sao muốn sống chung với Tể Tể? Các cậu bất ngờ biết được thân phận của Tể Tể nên muốn bợ đùi của Tể Tể à?”

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn lắc đầu nguầy nguậy.

“Không không không! Tuyệt tuyệt tuyệt… đối không dám!”

Minh Vương: “…”

Với cách nói chuyện này… đúng là tốn thời gian của ông ấy.

Bóng người của Minh Vương lóe lên, thế là ông ấy đã ở ban công trong phòng.

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, toát đầy mồ hôi lạnh.

Phó đạo diễn: “Làm tôi sợ chết khiếp!”

Nhà sản xuất: “Đó chính là quan viên lớn nhất ở địa phủ ư?”

Đạo diễn Mạc: “Anh ấy có một khuôn mặt hại nước hại dân và nổi tiếng khắp toàn cầu nhưng lại có khí thế đáng sợ có thể giết hết mọi thứ trong nháy mắt, không hổ danh là người cầm quyền của địa phủ Hoa Quốc chúng ta!”

Giọng nói u ám của Minh Vương từ trong phòng vang lên.

“Khuôn mặt hại nước hại dân và nổi tiếng khắp toàn cầu? Bổn tọa sao?”

Đạo diễn Mạc: “…”

Đạo diễn Mạc muốn khóc.

Nhưng đạo diễn Mạc lại không khóc nổi.

Trong phòng vang lên giọng nói vui mừng mềm mại của Tể Tể.

“Cha!”

“Cha ơi, sao cha lại đến đây vậy?”

Giọng nói của Minh Vương dịu dàng như nước vậy.

“Cha đã hoàn tất hết công việc trong tay nên cha đến gặp Tể Tể.”

“Tể Tể chơi có vui không?”

Tể Tể gật đầu.

“Vui, vui lắm! Cha, đám người chú Mạc đã quay rất nhiều cảnh cho Tể Tể và cả anh Tiểu Tương, chú ba, chú nhỏ đấy, thực sự rất vui.”

Minh Vương ừm một tiếng.

“Lấy tiền làm việc, đó là điều họ nên làm.”

Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn: “…”

Lấy tiền ư… còn chưa lấy được mà đã phỏng tay, cuối cùng cống hiến hết cho ông chủ đây!

┭┮﹏┭┮

Trên ban công, Minh Vương bế con gái cưng ra khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Vân đang chậm rãi mơ màng mở mắt ra.

“Sao lại ngủ dưới đất?”

Hoắc Trầm Vân cũng hoang mang.

“Đúng rồi, sao mình ngủ dưới đất vậy?”

Tể Tể ngây ngô giải thích.

“Chú ba, tối qua chú ngủ ở đây, Tể Tể thấy chú ba ngủ ở đây nên cháu kéo chăn qua đây ngủ chung với chú ba.”

Hoắc Trầm Vân lập tức chạm phải ánh mắt muốn giết người của Minh Vương.

Hoắc Trầm Vân: “…”

Minh Vương vừa nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái cưng, vừa nhìn Hoắc Trầm Vân có đôi mắt thâm quầng đang bò dậy, ông ấy nói.

“Nghe nói Tể Tể và Tiểu Tương có thể tham gia vào chương trình lần này đều là nhờ có công lao của cậu Trầm Vân.”

Hoắc Trầm Vân vội vàng lắc đầu.

“Không, không, không phải, anh Minh, anh phải tin tôi, tôi thật sự…”

Tể Tể thấy ánh mắt của chú ba lóe lên, thế là cô bé đảo đôi mắt to.

Sau đó cô bé lại ôm lấy cổ của cha Minh Vương, ngây ngô giải thích.

“Cha ơi, đó là do Tể Tể muốn kiếm tiền cho cha, cha Hoắc, ông bà nội, bác cả và những anh trai xài ạ.”

Tể Tể vừa giải thích vừa làm nũng trong vòng tay của Minh Vương.

Giống như bé mèo vậy, cạ đến Minh Vương không còn chút nóng nảy gì nữa.

“Được rồi được rồi, Tể Tể chơi vui là được.”

Tể Tể cười khúc khích.

Hoắc Trầm Vân thở phào nhẹ nhõm.

Tể Tể nhìn thấy đám người đạo diễn Mạc đứng ở cửa qua khóe mắt, thế là cô bé chợt nhớ tới một vấn đề.

“Cha ơi, cha có mang theo Thông bảo địa phủ không?”

Minh Vương giơ tay lên, trên lòng bàn tay trắng như ngọc lạnh bất chợt xuất hiện một đống Thông bảo địa phủ.

“Cha cho Tể Tể hết đấy.”

Tể Tể vội vàng lắc đầu và ngây ngô giải thích.

“Cha, Tể Tể chỉ lấy hai đồng thôi. Cha từng nói rằng Thông bảo địa phủ rất có giá trị nên Tể Tể không thể tiêu xài hoang phí được.”

Khóe miệng của Minh Vương nhếch lên khi thấy con gái cưng hiểu chuyện như vậy.

“Không sao, những thứ này đều là của cha, những gì của cha đều là của Tể Tể. Hiếm khi Tể Tể thích chúng, đến lúc đó cha sẽ gửi hết vào trong Tiểu Tam ở phía sau trang viên.”

Khi nhìn thấy cảnh này, đám người đạo diễn Mạc ở cửa vô thức muốn rời đi.

Thế là họ ngay lập tức quay người chuẩn bị bỏ chạy.

Nhưng Tể Tể lại gọi lấy họ bằng giọng nói ngây ngô.

“Chú Mạc, chú Hứa và chú A Vong đâu? Tối qua trên người Tể Tể chỉ có ba đồng Thông bảo địa phủ nên còn thiếu hai đồng Thông bảo địa phủ, bây giờ Tể Tể có Thông bảo địa phủ để cho chú Hứa và chú A Vong rồi.”

Đạo diễn Mạc vội vàng đẩy Hứa Liệt và A Vong về phía trước.

“Họ ở đây này.”

Tể Tể tuột khỏi vòng tay của cha Minh Vương, sải đôi chân nhỏ ngắn chạy lon ton đến trước mặt Hứa Liệt và A Vong.

Cô bé kiễng đôi chân nhỏ lên, giơ cao hai đồng Thông bảo địa phủ nhét vào tay họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free