Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1390:
Cô bé đi lảo đảo ở phía trước, kéo theo một chiếc chăn bông lớn ở phía sau.
Thầy Cát Mẫn được đặt trên tủ đầu giường tỉnh dậy vừa hay nhìn thấy cảnh tượng này.
Tể Tể nhận thấy nó đã tỉnh dậy nên cô bé lắc đầu với nó.
Cô bé thậm chí còn đưa một ngón tay nhỏ mũm mĩm lên miệng và suỵt một tiếng cực kỳ nhẹ nhàng.
Thầy Cát Mẫn gật đầu như gà con mổ thóc vậy rồi tiếp tục nằm dài ra trên tủ đầu giường nghỉ ngơi.
Tể Tể kéo chăn bông ra ban công và nhìn thấy chú ba đang ngủ rất say.
Cô bé đi một vòng quanh chú ba, nhìn xung quanh rồi rón rén bò vào vòng tay của chú ba, sau đó đắp chăn cho chú ba và mình, nhắm mắt lại rồi nửa giây chìm vào giấc ngủ.
“Khò!”
Thầy Cát Mẫn nhìn đến bối rối chả hiểu gì.
Thật kỳ lạ!
Chị bé đại và chú ba của chị bé đại thích ngủ trên sàn nhà.
Vậy chiếc giường lớn này… có phải nó có thể trưng dụng không?
Thấy Cát Mẫn nhìn Bách Minh Tư và hai người còn lại đang nằm ngang ngủ trên chiếc giường khác, cuối cùng nó vẫn tỉnh táo tiếp tục nằm ngủ trên tủ đầu giường.
Hơn tám giờ sáng hôm sau, đám người đạo diễn Mạc đến gõ cửa chào tạm biệt.
Bách Minh Tư là người tỉnh dậy trước nên cậu ấy ra mở cửa.
“Chú Mạc.”
Đạo diễn Mạc nhìn khuôn mặt ngái ngủ của Bách Minh Tư, rồi hơi kinh ngạc khi không thấy ai sau lưng cậu ấy.
“Trầm Vân và những người khác vẫn chưa dậy sao?”
Bách Minh Tư gật đầu: “Vẫn chưa.”
Khi nhìn thấy đám người đạo diễn Mạc xách theo túi lớn túi nhỏ thì Bách Minh Tư chớp mắt.
“Chú Mạc, các chú chuẩn bị rời đi rồi sao?”
Đạo diễn Mạc gật đầu: “Đúng vậy.”
Bách Minh Tư nhìn họ lần nữa, suy nghĩ một hồi rồi lấy từ trong túi ra vài tấm bùa bình an đưa cho họ.
“Chú Mạc, mặc dù những tấm bùa bình an này không bằng Thông bảo địa phủ của Tể Tể nhưng nó cũng có thể ngăn chặn tai họa vào lúc cần thiết.”
Đạo diễn Mạc ngay lập tức không muốn rời đi.
“Minh Tư à, bọn chú… sau này sẽ gặp phải ma quỷ kinh khủng hơn sao?”
Bách Minh Tư mỉm cười lắc đầu.
“Chú Mạc, cháu không biết xem tướng mà chỉ có thể thấy được một ít vận mạng. Vì vậy cháu không biết sau này thứ sẽ ảnh hưởng đến chú Mạc và những chú khác là ma quỷ hay là thứ gì đó khác.”
Đạo diễn Mạc: “…”
Phó đạo diễn cau mày: “Cũng có thể đó không phải là ma quỷ gì hết nhưng vẫn có thể giết chết bọn chú sao?”
Bách Minh Tư gật đầu.
“Đúng vậy. Chẳng hạn như tai nạn xe cộ, trượt chân rơi xuống nước hoặc mắc nghẹn khi đang ăn uống hoặc những chuyện tương tự khác.”
Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và nhà sản xuất: “…”
Thế là cũng có rất nhiều điều họ cần phải chú ý đấy!
Nhà sản xuất khó khăn lên tiếng.
“Minh Tư, chẳng phải Tể Tể nói rằng bọn chú chỉ cần tránh xa người quay video đó là được sao? Sao cháu lại nói…”
Bách Minh Tư mỉm cười giải thích.
“Vận khí của con người đều đang thay đổi từng giây từng phút, những gì Tể Tể nói là người mở video đó là kẻ chí mạng, còn những thứ cháu nói là những điều chú Mạc và các chú ít nhiều cũng cần chú ý trong ba tháng.”
Đạo diễn Mạc và hai người còn lại: “…”
Hứa Liệt và A Vong không có Thông bảo địa phủ, thế là họ cầm lấy tấm bùa bình an do Bách Minh Tư đưa như nâng niu báu vật vậy.
A Vong vội vàng nói: “Minh Tư, thế chú và anh Hứa nên làm sao đây? Hai chú không có Thông bảo địa phủ.”
Bách Minh Tư kinh ngạc nhìn họ.
“Chú Hứa và chú A Vong, một người là quản lý, một người là trợ lý đặc biệt của chú Trầm Vân, hai chú không phải nên về cùng với bọn cháu sao?”
A Vong thở dài.
“Bọn chú cũng muốn như vậy, nhưng… dì hai của chú đang bệnh nặng nên chú không thể không về…”
Hứa Liệt giải thích: “Dì hai của A Vong là mẹ của chú.”
Bách Minh Tư kinh ngạc khi biết họ là anh em họ.
Bách Minh Tư nhìn sát khí nhàn nhạt trên người họ, cậu ấy suy nghĩ một hồi rồi lại lấy từ trong túi ra bốn tấm bùa bình an và hai tấm bùa trấn hồn đưa cho họ.
“Chú Hứa, chú A Vong, sau khi trở về, hai chú cố gắng ở bên Tể Tể nhiều nhất có thể trong vòng ba tháng.”
Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn: “Vậy bọn chú có thể sống chung với Tể Tể không?”
Minh Vương lặng lẽ xuất hiện sau lưng ba người.
“Ai muốn sống chung với con gái của tôi?”
****
Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn nhanh chóng quay đầu lại, họ đồng loạt hít hơi khi nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen, tóc đen và có khuôn mặt trắng bệch nhưng ngũ quan lại tuyệt đẹp vô cùng.
“Anh là…”
Khi Bách Minh Tư nhìn thấy Minh Vương tới thì cậu ấy vội vàng mỉm cười gọi ông ấy.
“Chú Minh, chú tới rồi.”
Đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn: “…”
Minh?
Minh nào?
Minh Vương của địa phủ sao?
Vậy người này… chắc không phải là Phong Đô Đại Đế trong truyền thuyết chứ?
Minh Vương nhẹ nhàng gật đầu, coi như đã đáp lại Bách Minh Tư.
Ánh mắt của ông ấy lại rơi vào đạo diễn Mạc, nhà sản xuất và phó đạo diễn nhưng ông ấy không nhìn vào mắt họ, kẻo khiến họ sợ đến linh hồn không vững mà trực tiếp rời khỏi cơ thể.
Lúc đó còn buộc ông ấy phải tát về.
Thật tốn sức!
Ông ấy chi bằng bế Tể Tể lên ôm hôn còn hơn!
“Tại sao các cậu lại muốn sống chung với con gái của bổn tọa?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ