Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1415:
Thủ đô.
Trang viên nhà họ Hoắc.
Hoắc Trầm Vân dẫn theo Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư vừa về đến cửa phòng khách, Tể Tể và Tương Tư Hoành đã được Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy chờ từ sớm ở cửa ôm lấy rồi.
Khi Hoắc Trầm Huy chuẩn bị ôm tiếp Kế Nguyên Tu, Kế Nguyên Tu vội vàng trốn ra sau lưng Bách Minh Tư.
Cậu ấy không cần ôm!
Cậu ấy gần hai nghìn tuổi rồi!
Xấu hổ á!
Bách Minh Tư cười gọi.
“Bác Trầm Huy, chú Trầm Lệnh.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cười gật đầu.
“Minh Tư.”
Tể Tể ngây ngô lên tiếng: “Cha ơi, con nhớ cha lắm á~”
Hoắc Trầm Lệnh cười vừa dịu dàng vừa cưng chiều.
“Cha cũng nhớ Tể Tể, cha còn chuẩn bị đến thị trấn Vân Thạch đón Tể Tể, Tể Tể đã về trước rồi.”
Tể Tể cười hi hi giải thích.
“Bởi vì chú ba mua vé trước, thế nên liền quay về trước rồi!”
Tể Tể nói xong, ôm lấy cổ của cha nuôi nhân gian, hôn chụt một cái lên mặt của cha nuôi nhân gian.
Nụ cười của Hoắc Trầm Lệnh càng thêm yêu chiều.
Tương Tư Hoành được Hoắc Trầm Huy ôm lấy, bắt chước làm theo.
“mua!(*╯3╰)!”
Hoắc Trầm Huy vui đến mức tươi cười hớn hở.
“Tiểu Tương ngoan quá, con đi chơi có vui không?”
Tương Tư Hoành cười gật đầu, giọng nói non nớt giải thích.
“Vui! Cực kỳ vui! Cha đi nữa thì sẽ càng vui hơn~”
Hoắc Trầm Huy vui vẻ cười không thấy mặt trời.
Tương Uyên từ xa xôi vạn dặm vừa đi đến cổng lớn trang viên nhà họ Hoắc, liền nghe thấy lời này của con trai ruột, bỗng chốc cảm thấy trái tim bị đâm một nhát dao.
Hoắc Trầm Huy tinh mắt phát hiện ra anh ấy, có hơi kinh ngạc.
“Anh Tương, anh…”
Tương Tư Hoành vội quay đầu lại, cũng có phần kinh ngạc.
“Cha, cha cũng về rồi?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, nghĩ rằng chú ba quên nói với bác Tương là về bên này, bé cũng quên nói với cha Minh Vương, bây giờ bác Tương trở về rồi, phải chăng cha Minh Vương cũng dịch chuyển về rồi.
Tể Tể nhìn ra đằng sau, không hề nhìn thấy cha Minh Vương.
“Bác Tương, bác cũng về rồi, cha Minh Vương của Tể Tể đâu ạ?”
Tương Uyên cố gắng điều chỉnh vẻ mặt, không để đám Hoắc Trầm Huy nhìn ra được anh ấy có bao nhiêu nóng nảy.
Anh ấy nhìn Tương Tư Hoành.
“Ừm, cha về rồi.”
Lại nhìn về phía Tể Tể, giải thích.
“Tể Tể, địa phủ có chuyện, cha của cháu về địa phủ trước rồi.”
Tể Tể ồ một tiếng, vui vẻ cười nói.
“Về địa phủ cũng tốt, địa phủ đầy đủ âm khí, thích hợp để cha Minh Vương điều dưỡng cơ thể.”
Tương Uyên: “...”
Được thật đó!
Không hổ là cha con ruột!
Có ở cạnh nhau không cũng không sao, cuối cùng biết đi đâu là được!
Cha con nhà này thật là….
Tương Uyên bỗng cảm thấy rất đau răng.
Anh ấy không nhịn được mà nghiến răng, đúng lúc Tương Tư Hoành nhìn thấy rồi.
Cậu ấy trượt xuống từ trong lòng Hoắc Trầm Huy, lạch bạch đôi chân đi đến trước mặt Tương Uyên, ngẩng đầu quan tâm nhìn anh ấy.
“Cha, cha làm sao thế?”
Tương Uyên dơ dự giây lát, đột nhiên có một ý tưởng.
Con trai ruột quan tâm anh ấy này.
Thỉnh thoảng tỏ ra yếu đuối, có lẽ có thể khiến con trai ruột càng thêm để ý đến anh ấy.
Chưa biết chừng còn có thể dẫn con trai ruột về nhà cùng.
Tương Uyên ngồi xổm xuống, thử giơ tay nhẹ nhàng xoa chiếc đầu nhỏ của con trai.
Tương Tư Hoành mím môi, không tránh.
Ánh mắt Tương Uyên sáng lên, lại thử ôm con trai vào lòng.
Cơ thể Tương Tư Hoành cứng lại, nghe thấy Tể Tể ở phía sau cười hì hì, cậu ấy lại dùng khóe mắt liếc nhìn về phía cha nuôi, còn chưa nghĩ xong có cho ôm hay không, người đã bị Tương Uyên ôm vào trong lòng.
Tương Uyên mở cờ trong bụng.
“Tư Hoành, cha đau răng.”
Sự chú ý của Tương Tư Hoành lập tức thay đổi, nhanh chóng nhìn về miệng của Tương Uyên.
Tương Uyên ngẩng đầu chỉ vào trong miệng, còn lộ răng cương thi ra ngoài cho con trai ruột xem.
Tương Tư Hoành không biết nhìn răng, cũng chưa từng nghĩ cha ruột sẽ lừa cậu ấy.
Nhưng mà nếu đau răng thì Tể Tể có cách nha.
Tương Tư Hoành vội ngoảnh đầu lại nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, em có thể giúp anh một việc không?”
“Đương nhiên có thể rồi!”
Tể Tể nhanh nhẹn trượt xuống khỏi lòng của cha nuôi nhân gian, đôi chân nhỏ mập mạp hì hục chạy qua đó, vẻ mặt tò mò nhìn Tương Tư Hoành, lại nhìn Tương Uyên.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh cũng đang nhìn Tương Uyên, Hoắc Trầm Vân thì càng khó hiểu.
Một vua vương thi, có gì cần Tể Tể giúp đỡ?
Giọng nói của Tương Tư Hoành non nớt, mở miệng: “Tể Tể, em có thể giúp cha anh nhổ răng không?”
Con ngươi của Tương Uyên đột nhiên phóng to, không dám tin tưởng mà nhìn về phía con trai ruột.
Bạn nhỏ con trai ruột Tương Tư Hoành còn đang nghiêm túc bổ sung cho Tể Tể.
“Chắc là răng cương thi, cha anh nói răng cương thi của cha đau, anh cảm thấy nhổ rồi mọc một cái khác ra là được rồi! Tể Tể, em biết cách nhổ răng, thế nên muốn nhờ em giúp đỡ.”
Tể Tể ngó miệng của Tương Uyên.
Tương Uyên vô thức mím môi lại.
Như bị sét đánh!
Nhổ răng?
Còn là răng cương thi của anh ấy?
Sao có thể được?
Tuyệt đối không được!
Tể Tể nhìn Tương Uyên đang trợn trừng con mắt, ngây ngô hỏi: “Bác Tương, bác chắc chắn muốn nhổ răng chứ?”
Tương Uyên vẫn chưa kịp lắc đầu, Tương Tư Hoành nhanh chóng lên tiếng.
“Nhổ được! Cha, trước kia răng của con đều là để Tể Tể nhổ, kỹ thuật nhổ răng của Tể Tể cực kỳ tốt, không đau một chút nào.”