Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1387:
Hoắc Trầm Vân: “…”
Con thuyền nhỏ tình bạn giữa các chú nói lật là lật ngay.
Tể Tể nhìn một hồi rồi lại hỏi tiếp.
“Chú Mạc, chú phó đạo diễn, vậy hôm nay các chú có gặp qua người nào đặc biệt không?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn cùng lúc lắc đầu.
Phó đạo diễn: “Chỉ đi dạo quanh thị trấn, những người mà bọn chú gặp phải cũng không có gì đặc biệt.”
Đạo diễn Mạc trở nên căng thẳng.
“Tể Tể, người đặc biệt mà cháu nói… như thế nào gọi là đặc biệt?”
Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi giải thích bằng giọng ngây ngô.
“Ví dụ như tinh thần của đối phương không tốt lắm, hoặc sắc mặt rất tái nhợt, hoặc là… ánh mắt vô cùng lạnh lùng…”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn nhìn nhau, tim đập thình thịch và đồng loạt nói.
“Tể Tể, nếu là video thì có tính không?”
Tể Tể gật đầu.
“Tính!”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đều tê dại.
“Chuyện này… Tể Tể, làm sao để phá giải đây?”
Tể Tể thấy trên người hai chú có sát khí quanh quẩn nhưng vì không phải tiếp xúc trực tiếp với đối phương ở ngoài đời nên sát khí không mạnh lắm.
“Tể Tể sẽ ăn sát khí đó đi, sau này hai chú đừng tiếp xúc với người kia nữa là được.”
Đạo diễn Mạc: “Chú không được nhìn thấy cô ta ngay cả trên điện thoại, video lẫn ngoài đời luôn phải không?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng, nếu không thì chú Mạc và chú phó đạo diễn sẽ gặp chuyện đấy.”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “…”
Họ có thể kiểm soát bản thân không đi gặp đối phương nhưng nếu đối phương khăng khăng muốn đến tìm họ thì sao?
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn lại nói.
“Tể Tể, lỡ như vô tình gặp phải thì sao?”
Tể Tể suy nghĩ một hồi, thọc tay vào túi rồi lấy ra hai Thông bảo địa phủ.
“Trong vòng ba tháng, nếu hai chú không gặp lại đối phương thì đối phương sẽ không đến tìm hai chú nữa. Còn nếu gặp lại nhau trong vòng ba tháng thì hai chú bóp nát hai Thông bảo địa phủ này để ngăn tai họa trước, Tể Tể sẽ có thể đến ngay lập tức.”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “…”
Thành thật mà nói thì họ thực sự không muốn rời xa Tể Tể.
Tể Tể lại ngây ngô nói thêm.
“Đúng rồi, chú Mạc, chú phó đạo diễn, Thông bảo địa phủ đắt lắm đấy, cha Minh Vương nói rằng một Thông bảo địa phủ trị giá một trăm triệu nhân dân tệ ở trần gian! Sau khi sử dụng Thông bảo địa phủ thì hai chú nhớ bù lại trước khi đến báo danh ở địa phủ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc đầu thai của hai chú.”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn suýt hộc máu!
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đầu óc trống rỗng, trong đầu ngập tràn công thức tính toán.
Một đồng Thông bảo địa phủ = một trăm triệu nhân dân tệ.
Thế là sự vất vả của họ trong nhiều ngày qua, suýt bị quỷ giết chết, thậm chí còn cùng hai nhà tài trợ nhí quay video hoạt động dã ngoại, một trăm triệu còn chưa vào tài khoản mà vụt một cái, một trăm triệu đã bay mất hút rồi.
Ai lại chịu nổi chuyện này chứ!
Sự phất nhanh đã hứa hẹn đâu rồi?
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn khóc không ra nước mắt.
Tể Tể nhìn sắc mặt không được tốt lắm của họ, cô bé tưởng rằng họ cảm thấy một Thông bảo địa phủ là quá ít và không có cảm giác an toàn.
Thế là Tể Tể lại thọt tay vào túi tìm kiếm rồi lấy ra một Thông bảo địa phủ khác.
“Chú Mạc, tình trạng của chú có lẽ hơi nghiêm trọng, Tể Tể còn một đồng Thông bảo địa phủ khác, chú cầm lấy để giữ bình an đi.”
Đạo diễn Mạc: “…”
Không không không!
Tổng giá trị tài sản ròng của ông ấy cộng lại vẫn chưa đến một trăm triệu.
Một trăm triệu mà giám đốc Hoắc chi trả đã bù cho một đồng Thông bảo địa phủ rồi, nếu lấy thêm một đồng khác thì mai sau khi ông ấy chết đi, xuống địa phủ điểm danh thì có lẽ ông ấy không thể đầu thai thành người trong kiếp sau.
Đạo diễn Mạc ngân ngấn nước mắt và khó khăn từ chối.
“Tể Tể, không cần đâu, chú Mạc cảm thấy… vận khí của chú Mạc vẫn ổn, nếu thật sự gặp phải chuyện gì đó thì một đồng Thông bảo địa phủ hẳn cũng đủ rồi.”
Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.
“Theo lý mà nói thì đúng là đủ rồi, dù gì Tể Tể cũng có thể chạy tới trong nháy mắt.”
Đạo diễn Mạc thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá!
Không cần phải đặt cả kiếp sau vào chuyện này.
Thông bảo địa phủ này đúng là muốn giết người mà!
Tể Tể lại nhìn sang phó đạo diễn.
“Chú phó đạo diễn, chú có cần không?”
Phó đạo diễn vội vàng xua tay.
“Không cần, không cần, chú cảm thấy vận khí của chú cũng ổn.”
Nhà sản xuất từ bên ngoài bước vào, thấy trên tay đạo diễn Mạc và phó đều có một đồng tiền cổ, trên tay Tể Tể còn cầm một đồng khác, thế là ông ấy cười tít mắt đi tới.
“Tể Tể, liệu chú có thể nhận đồng tiền cổ trong tay cháu không?”
Tể Tể gật đầu và rất khí phách đặt đồng Thông bảo địa phủ cuối cùng vào tay nhà sản xuất.
“Vừa hay còn một đồng cuối cùng.”
Nhà sản xuất cảm thấy mình vô cùng may mắn.
“Cảm ơn Tể Tể.”
Dứt lời, ông ấy phát hiện đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đều nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc vậy.
Hoắc Trầm Vân ở bên cạnh cũng đang nhịn cười.
Nhà sản xuất chả hiểu mô tê gì cả.
“Vẻ mặt này của các cậu là sao vậy?”
Tể Tể nhìn đám người chú ba, rồi lại nhìn chú nhà sản xuất đang mơ hồ, cô bé chợt nhớ tới mình vẫn chưa phổ cập khoa học cho chú nhà sản xuất về việc dùng Thông bảo địa phủ thì cần phải trả nợ, thế là cô bé lập tức phổ cập khoa học.