Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1386:
Sân sau nhanh chóng trở nên tĩnh lặng.
Tể Tể nhìn hai cương thi bị cô bé vo tròn đến kích thước tương đương với mình, cô bé đột nhiên quay lại nhìn Tương Uyên.
“Bác Tương, hai cái này…”
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Tương Uyên tỏ ra vô cùng chán ghét.
“Bác sẽ mang chúng về và chôn lại ngay lập tức!”
Tể Tể kinh ngạc.
“Chôn lại? Chôn ở đâu? Bác Tương, quan tài của chúng đã vỡ thành từng mảnh rồi.”
Tương Uyên mặt không cảm xúc.
“Ở thời đại của bác có vô số chiến sĩ dùng da ngựa để bọc thây, có người thậm chí còn chết không toàn thây chứ nói chi đến quan tài!”
Tể Tể cũng biết điều này.
Nhưng…
“Nhưng bác Tương à, hình như chúng không phải cương thi ở thời đại của bác.”
Tương Uyên: “Không sao, miễn là cương thi đều là do bác quản lý!”
Anh ấy là vua cương thi mà!
Tể Tể vừa nghe thấy vậy thì lập tức cảm thấy Tương Uyên rất lợi hại.
“Bác Tương thật lợi hại.”
Đột nhiên được Minh Tể Tể, con gái ruột của tên chó Phong Đô Đại Đế khen, cảm giác này…
Sắc mặt của Tương Uyên trở nên không được tự nhiên.
Tương Tư Hoành thấy vậy thì ngây ngô nói.
“Cha ơi, bộ cha không vui khi Tể Tể khen cha sao?”
Khóe miệng của Tương Uyên lập tức nhếch lên và nở ra một nụ cười thật tươi.
“Vui!”
Tương Tư Hoành cau mày khi thấy vậy.
“Thật giả tạo!”
Tương Uyên vội cúi đầu xuống và dịu dàng xin lỗi.
“Tư Hoành, cha biết lỗi rồi.”
Tương Tư Hoành không quen với việc phụ vương sở hữu trăm vạn đại quân và được mọi người ngưỡng mộ trong tin đồn bất thình lình xin lỗi cậu ấy nên cậu ấy lúng túng nhìn đi chỗ khác.
Tương Uyên thấy vậy thì thừa cơ hội giơ tay lên sờ vào đầu con trai ruột của mình.
Tương Tư Hoành bị sờ đầu: “…”
Tương Tư Hoành nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn được nhanh chóng chạy đến bên Tể Tể.
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên nắm chặt tay, nhớ lại mái tóc mềm mại mà lòng bàn tay vừa chạm vào đầu của con trai, khóe miệng của anh ấy càng nhếch cao hơn.
“Mọi người lên nghỉ ngơi trước đi, tôi đi xử lý hai thứ vô dụng kia!”
“Cương thi” vô dụng: “…”
Chúng cảm nhận được sự áp bức đến từ vua cương thi!
Sợ quá!
Hoắc Trầm Vân gật đầu với Tương Uyên rồi đưa bốn đứa trẻ lên lầu nghỉ ngơi.
Trở về phòng, Tể Tể lăn đùng ra ngủ.
Khi đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đi tới thì Tể Tể đã ngáy khò khò.
Hoắc Trầm Vân cùng bốn đứa trẻ ngủ trong căn phòng một tầng lớn và khá rộng rãi.
“Trầm Vân, các cậu đi chuyến bay lúc mấy giờ? Có đi cùng nhau không?”
Đám người đạo diễn Mạc vốn dĩ sẽ đi chuyến bay chiều nay nhưng nào ngờ cha mẹ của ông chủ Đàm khách sạn bị chết thảm, nhiều người phục vụ trong khách sạn đều là họ hàng của nhà họ Đàm, thế nên thủ tục trả phòng chưa được xử lý hoàn tất và bị trì hoãn.
Hoắc Trầm Vân ngồi trên ghế sofa, nhìn Tể Tể đang ngủ khò khò một hồi rồi mới nhìn đạo diễn Mạc và phó đạo diễn.
“Chúng tôi còn phải ở lại đây thêm vài ngày nữa, sau khi cha mẹ của ông chủ Đàm xảy ra chuyện thì vừa hay chúng tôi có đến nhà cũ của ông chủ Đàm nên cảnh sát yêu cầu ở lại thêm vài ngày, có lẽ họ phải tới đây thẩm vấn.”
Đạo diễn Mạc thở dài: “Vợ chồng ông cụ Đàm quả thật là những người tốt, tiếc thật.”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc nhìn ông ấy.
“Đạo diễn Mạc quen biết hai vợ chồng họ sao?”
Đạo diễn Mạc gật đầu.
“Tôi từng gặp qua họ hai lần, một lần là khi tôi đến đây du lịch và xem địa điểm vào hai năm trước, còn lần kia là vào nửa tháng trước, do quen biết nên tôi được mời đến nhà họ dùng bữa.”
Hoắc Trầm Vân không ngờ đạo diễn Mạc và hai người già này còn có mối quan hệ này nên anh ấy cũng khẽ thở dài.
Anh ấy hỏi đạo diễn Mạc: “Có bắt được Đàm Đào chưa?”
Đạo diễn Mạc lắc đầu.
“Vẫn chưa, cho nên Trầm Vân à, nếu hai ngày nay các cậu vẫn tiếp tục ở lại thị trấn thì cậu cùng mấy đứa trẻ nhất định phải…”
Khi ông ấy vừa định nói “cẩn thận” thì ông ấy chợt nhớ đến mấy đứa trẻ nhà họ Hoắc không ai là bình thường cả, thế là lời nói bị nghẹn lại ở họng.
Hoắc Trầm Vân hiểu ý của ông ấy và không khỏi mỉm cười.
“Được, tôi biết rồi.”
Phó đạo diễn lấy ra một cái USB đưa cho Hoắc Trầm Vân.
“Đây là phim mà chúng ta đã quay, đến lúc đó hãy mở cho Tể Tể, Tiểu Tương và những người khác xem, có lẽ bọn nhỏ sẽ rất thích.”
Hoắc Trầm Vân nhận lấy: “Được.”
Họ nói chuyện với nhau bằng giọng nói rất thấp.
Tể Tể cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Cô bé đang ngủ thì đột nhiên tỉnh dậy.
Cô bé dụi đôi mắt to, mơ mơ màng màng nhìn đạo diễn Mạc và phó đạo diễn.
Khi nhìn thấy sát khí quanh quẩn xung quanh hai người thì Tể Tể cau mày lại.
“Chú Mạc, chú phó đạo diễn, hôm nay hai chú đã đi đâu vậy?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đồng thời lắc đầu.
“Tể Tể, bọn chú chỉ đi dạo quanh thị trấn chứ không đến địa điểm đặc biệt nào cả.”
Tể Tể ngờ vực nhìn họ.
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đều trở nên lo lắng.
“Tể Tể, có phải… có… quỷ… đi theo bọn chú không?”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Vân co giật.
“Không có! Nếu có thì tôi cũng có thể thấy được mà không nhắc nhở các anh sao?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn không hề nể mặt.
“Cậu không phải Tể Tể, không thấy chính xác như Tể Tể.”