Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1385:

Như thể nghĩ đến điều gì đó, Tể Tể lại ngây ngô nói thêm.

“Ông đã lấy đi tài sản bất chính, coi chừng bị quả báo đấy!”

Hoàng thiên sư: “…”

Hoàng thiên sư vốn dĩ còn định giải thích nhưng khi ông ta vừa ngẩng đầu lên trong xe cảnh sát thì bắt gặp ánh mắt lạnh băng như nhìn vật chết của Tương Uyên, thế là ông ta sợ đến toàn thân run lên và không thốt ra được chữ nào.

Ánh mắt của người đó… thậm chí còn đáng sợ hơn cả ánh mắt của cương thi mà ông ta từng thấy trước đây.

Hoàng thiên sư cảm thấy mình đã đắc tội với người không nên dây vào, sau lưng lại toát mồ hôi lạnh.

Tể Tể thấy Tương Uyên đang nhìn Hoàng thiên sư, thế là Hoàng thiên sư lộ ra vẻ mặt hơi sợ hãi bất an.

Cô bé đảo đôi mắt to rồi chợt nảy ra suy nghĩ xấu xa.

Linh hồn của cô bé rời khỏi cơ thể và bay thẳng đến trước mặt Hoàng thiên sư.

Giọng nói ngây ngô trở nên u ám, giọng điệu vô cùng kinh khủng quỷ dị.

“Thầy Hoàng ơi… cẩn thận quả báo đấy~”

Hoàng thiên sư bất thình lình nhìn thấy linh hồn của Tể Tể, lập tức sợ hãi hét lên.

“Á á á! Quỷ!”

Tể Tể thấy vậy thì bật cười ha hả.

“Ha ha ha~”

Bầu trời bỗng nhiên mây đen cuồn cuộn.

Tể Tể nhìn và không hề sợ hãi.

Chỉ là đám mây đen cuồn cuộn đó chỉ ngưng tụ một hồi và không biết tại sao lại nhanh chóng tản ra.

Tương Tư Hoành nóng lòng muốn thử.

Tương Uyên nhướng mày và ngẩng đầu lên liếc nhìn.

Mây đen bay nhanh hơn và tan biến trong nháy mắt.

Hoàng thiên sư không để ý thấy điều kỳ lạ trên bầu trời, ông ta bị Tể Tể dọa đến đẩy cửa đi ra ngoài, đồng chí cảnh sát cũng xanh mặt.

“Đứng lại!”

Người này lẫn người kia, cả hai đều khùng khùng điên điên!

Lý thiên sư tưởng rằng giả thần giả quỷ là có thể xóa sạch vụ án mạng bi thảm trên tay ông ta và bây giờ Hoàng thiên sư cũng dùng chiêu trò này, họ thật sự tưởng những nhân viên công chức là bất tài vô dụng à?

Đồng chí cảnh sát giận đến đá vào mông Hoàng thiên sư, sau khi đạp ông ta ngã xuống thì còng tay Hoàng thiên sư ra sau lưng, vô cùng thô lỗ đẩy ông ta lên xe.

“Thành thật chút coi!”

Hoàng thiên sư: “Quỷ! Đồng chí cảnh sát! Có quỷ! Thật sự có quỷ!”

Linh hồn của Tể Tể đang bay lơ lửng bên ngoài xe gật đầu với ông ta và u ám bắt chước lời của ông ta.

“Quỷ ~ có quỷ! Thật sự có quỷ đấy~”

Hoàng thiên sư: “…”

Hoàng thiên sư sợ đến mồ hôi đầm đìa và hét lớn với đồng chí cảnh sát.

“Đồng chí cảnh sát, cô bé kia… cô bé kia là quỷ! Mau bắt nó lại đi! Cương thi… cương thi chắc chắn ở trong xe của họ!”

Tương Tư Hoành thấy vậy thì đi đến bên cốp xe rồi vỗ nhẹ vào hai cương thi.

Hai cương thi nghiêng đầu, nhìn ông ta bằng hai đôi mắt màu xanh lá cây lạnh lùng không chút cảm xúc.

Hoàng thiên sư: “…”

Hoàng thiên sư trợn mắt và ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đồng chí cảnh sát: “…”

Đồng chí cảnh sát bất lực đến mức sờ trán.

“Với cái lòng can đảm này… mà còn học mấy thầy pháp bà đồng kia nói ở đây có quỷ, ở đó có cương thi!”

Đồng nghiệp khác đưa Hoàng Á Cầm lên xe và gật đầu vô cùng đồng ý với những gì anh ấy nói.

“Đúng vậy! Nếu trên đời này thật sự có quỷ thì đâu nào có nhiều vụ án bi thảm trần đời như thế! Có thù thì cũng trả từ lâu rồi!”

Linh hồn của Tể Tể trở lại cơ thể, nghe cuộc trò chuyện của chú cảnh sát thì cô bé nhẹ nhàng lắc đầu.

Sở dĩ trên trần đời có nhiều vụ án bi thảm đến vậy không phải là vì không có sự tồn tại của ma quỷ.

Mà là trần gian và địa phủ đều có quy luật riêng và không can thiệp lẫn nhau.

Những chuyện này sẽ được giải quyết sau khi họ chết đi mà những người còn sống không hề hay biết.

Vì vậy, rất nhiều kẻ cực kỳ hung ác không hề sợ pháp luật trần gian mà gây ra các kiểu thảm án trần gian.

Đến khi đối mặt với hình phạt của địa phủ và nhân quả luân hồi báo ứng thì họ mới biết sợ.

Khi đó họ mới biết rằng phải tôn trọng và kính nể mạng sống nhưng đã quá muộn rồi!

Đây cũng cùng một đạo lý với việc cha mẹ của chị gái nhỏ hối hận.

****

Hoàng thiên sư và Hoàng Á Cầm bị đưa lên xe cảnh sát, đạo diễn Mạc cũng quay lên lầu khi nhận được cuộc gọi.

Ở sân sau chỉ còn lại Tương Uyên và vài người khác, khi Hoắc Trầm Vân chuẩn bị dẫn mấy đứa nhỏ nhà mình về nghỉ ngơi thì một đồng chí cảnh sát đi tới.

“Cậu ba Hoắc, có lẽ vẫn phải làm phiền mọi người ở lại đây thêm vài ngày.”

Hoắc Trầm Vân thắc mắc.

“Sao vậy?”

Đồng chí cảnh sát cười.

“Trước đây cậu ba Hoắc và những người khác cũng từng vào sân của ông cụ Đàm, hiện giờ Hoàng Á Lan ở đồn cảnh sát cứ điên điên khùng khùng nói rằng các anh mới là hung thủ…”

Đồng chí cảnh sát hơi khó xử, chung quy vì tất cả các bằng chứng khác nhau đều chỉ về Hoàng Á Lan.

“Cậu ba Hoắc yên tâm, chúng tôi tin rằng vụ án không liên quan đến các anh nhưng có lẽ lãnh đạo sẽ đến tìm các anh để hỏi vài câu, cho nên các anh phải nán lại thêm vài ngày.”

Hóa ra là vậy, Hoắc Trầm Vân cũng cười.

“Không sao, hợp tác với các đồng chí cảnh sát là nghĩa vụ của mỗi người dân chúng ta.”

Đồng chí cảnh sát mỉm cười như thể đã trút bỏ gánh nặng, vẫy tay chào Tương Uyên lần nữa rồi mới lái xe đưa Hoàng thiên sư và Hoàng Á Cầm rời đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free