Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1384:
Hoàng thiên sư và Hoàng Á Cầm càng sợ cái gì thì thứ đó càng đến.
Hai đồng chí cảnh sát đi đến là người quen, chính là hai người trước kia đã đưa Tể Tể và Tương Tư Hoành về đồn cảnh sát rồi ăn sạch căng tin của đồn cảnh sát.
Khi nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành, hai đồng chí cảnh sát ngay lập tức nhìn vào cái bụng nhỏ của Tể Tể.
Cô bé hay lắm!
Thế mà cái bụng vẫn phẳng lì.
Một bé con mũm mĩm như vậy, sau khi ăn uống no đủ thì cái bụng nhỏ hẳn phải phình ra trông giống một quả dưa hấu nhỏ chứ đúng không?
Đây có nghĩa là vẫn chưa no sao?
Tể Tể giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình lên vẫy chào hai chú cảnh sát.
“Xin chào chú cảnh sát~”
Hai đồng chí cảnh sát có chút cười khổ.
“Tể Tể, xin… chào.”
Họ sợ bé lại xin đồ ăn, nửa đêm nửa hôm như vậy, họ thật sự không thể tìm được đồ ăn cho bé con, thế nên họ nhanh chóng vào thẳng vấn đề chính.
“Ai đã báo cảnh sát?”
Tương Uyên lạnh lùng nói: “Tôi.”
Hai đồng chí cảnh sát nhanh chóng nhìn Tương Uyên, càng nhìn càng thấy quen.
“Anh… anh là… thầy Tương?”
Tương Uyên nhướng mày: “Hai cậu biết tôi sao?”
Hai đồng chí cảnh sát trở nên phấn khích.
Một người trong đó nói: “Thầy Tương, cha mẹ của tôi đều là fan của thầy, tôi đã lớn lên với việc xem phim của thầy đấy.”
Tương Uyên: “…”
Một đồng chí cảnh sát khác huých cùi chỏ vào đồng nghiệp, ra hiệu cho anh ấy hãy tém lại.
Cái gì gọi là “tôi đã lớn lên với việc xem phim của thầy” chứ, nói như thể thầy Tương rất già vậy.
Đồng nghiệp hiểu ý và tỏ vẻ xấu hổ.
“Thầy Tương, xin lỗi, ý của tôi không phải nói thầy lớn tuổi, tôi…”
Tương Uyên cười nhạt.
“Không! Tôi quả thực đã già lắm rồi, con trai tôi cũng hơn bốn tuổi rồi.”
Hai đồng chí cảnh sát nghe thấy vậy thì theo bản năng nhìn theo ánh mắt của anh ấy, sau đó ánh mắt rơi vào người bạn nhỏ Tương Tư Hoành.
“Thầy Tương, Tiểu Tương là con trai của thầy ư?”
Nụ cười của Tương Uyên càng sâu hơn và giọng nói cũng trở nên ấm áp.
“Đúng vậy, đây là đứa con trai ruột và cũng là đứa con duy nhất của tôi.”
Hai đồng chí cảnh sát vội vàng cười nói chúc mừng.
Sau khi trò chuyện vài câu thì lúc này họ mới quay lại vấn đề chính.
Khi hai đồng chí cảnh sát lần lượt đưa Hoàng thiên sư và Hoàng Á Cầm sang một bên để thẩm vấn thì sắc mặt của Hoàng thiên sư và Hoàng Á Cầm trở nên khó coi hơn.
Tể Tể nhân cơ hội nhón chân lên, ngước đầu nhỏ lên, miễn cưỡng tựa cằm vào cốp xe đang mở ra rồi nhìn vào trong bằng đôi mắt to.
Hai cương thi thật thà vô cùng.
Cho dù Tể Tể bất thình lình nhón chân lên nhìn chúng thì chúng cũng không hề chớp mắt dù chỉ một cái.
Quả thật giống như tượng đá vậy.
Tể Tể tò mò và đưa tay sờ chúng.
Chúng lạnh ngắt và càng giống tượng đá hơn.
Khi Tể Tể đang sờ tượng đá thì Hoàng thiên sư bỗng nhiên nhanh chóng chạy tới.
Ông ta vẫn còn thắc mắc nên chẳng nói chẳng rằng mà bất thình lình đưa tay sờ vào tượng đá giống như Tể Tể.
Chỗ Tể Tể sờ vào là gò má của cương thi, còn chỗ mà Hoàng thiên sư sờ vào vừa hay là răng nanh.
Mí mắt của Tể Tể giật lên, lo lắng sẽ xảy ra chuyện.
Tương Uyên ở bên cạnh để ý thấy hành động của Hoàng thiên sư, đáy mắt lóe lên tia đỏ tươi.
Một luồng sức mạnh cường hãn ập vào lưng Hoàng thiên sư, thế là Hoàng thiên sư chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, luồng khí lạnh lẽo u ám kia ập thẳng đến thiên linh cái, ông ta lạnh đến run lập cập, hai chân mềm nhũn và quỳ phịch xuống đất.
Trán của ông ta đập vào thanh cản sau xe một cái rầm.
Tể Tể nghe vậy cũng cảm thấy đau.
Hoàng thiên sư: “…”
Hoàng thiên sư vội vã lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, chỗ này quả thật có điều gì đó quái lạ!”
Đồng chí cảnh sát đưa ông ta sang một bên để thẩm vấn cũng chạy tới, khóe miệng co giật khi nghe những gì Hoàng thiên sư nói.
“Hoàng Chí, nếu ông còn nói xằng nói bậy nữa thì ông có tin tôi dùng băng keo dán miệng ông lại không?”
Hoàng thiên sư sờ vào quần áo sau lưng đã ướt sũng trong nháy mắt.
“Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không có nói xằng bậy.”
Dứt lời, Hoàng thiên sư lại nhìn sang Hoắc Trầm Vân.
“Cậu ba Hoắc, nếu cậu tin tôi thì xin hãy cho tôi kiểm tra kỹ càng xe của cậu. Nói thật, tôi đến đây không phải để tìm mèo con gì cả, mà là đến tìm… cương thi.”
Hoắc Trầm Vân giả vờ không hiểu.
“Bánh chưng? Bây giờ đâu phải Tết Đoan Ngọ, làm gì mà có bánh chưng chứ?”
Hoàng thiên sư nghẹn họng rồi nói ra bất chấp mọi thứ.
“Cậu ba Hoắc, bánh chưng này không phải là bánh chưng trong Tết Đoan Ngọ mà bánh chưng này là…”
Đồng chí cảnh sát lập tức duỗi tay ra che miệng của ông ta lại rồi đưa ông ta đi về phía xe cảnh sát.
“Đi thôi, cùng chúng tôi về đồn cảnh sát rồi nói tiếp.”
Hoàng thiên sư vùng vẫy, thế là đồng chí cảnh sát lập tức còng ông ta lại.
Hoàng thiên sư hét lớn với Hoắc Trầm Vân.
“Cậu ba Hoắc, cậu thật sự phải tin tôi, nếu không thì cậu sẽ gặp chuyện đấy! Hai tượng đá trong xe của cậu ít nhiều cũng có chút vấn đề!”
Tể Tể nhìn tượng đá rồi hét lớn với Hoàng thiên sư đang bị đưa lên xe cảnh sát bằng giọng nói ngây ngô.
“Tượng đá trong xe chúng cháu rất bình thường đấy, ông mới là người ít nhiều có chút vấn đề!”