Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1383:

Cương thi cắn người và những người bị cắn sẽ biến thành cương thi.

Đến lúc đó…

Hoàng Á Cầm hoàn toàn không muốn nghĩ sâu về cảnh tượng đó, sắc mặt của cô ta đột nhiên trở nên tái nhợt.

Hoàng thiên sư cũng thấy khó hiểu.

Đáng lẽ ra hơi thở chính là ở trong cốp xe nhưng khi mở cốp xe ra thì bên trong chỉ có thứ như tượng đá.

Nó trông giống như pho tượng gác cửa do nhà ai đó mua về và không có mặt mũi.

Tể Tể, Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Bách Minh Tư đã đến từ sớm.

Tương Tư Hoành định ra tay trước Tể Tể, vừa giơ tay lên thì cảm nhận được sự áp bức của cha cương thi ập đến.

Cậu ấy lập tức thả lỏng.

“Tể Tể, không sao đâu, cha cương thi của anh đã ra tay rồi.”

Kế Nguyên Tu thở phào nhẹ nhõm.

“Có vua cương thi ở đây, đừng nói thiên sư đó cầm chuông Tam Thanh và tạt máu chó đen, cho dù bưng cả chậu máu người tới thì hai cương thi kia cũng không thể nhảy lên được.”

Hai cương thi còn chưa khai sáng nhiều trí tuệ đó hoàn toàn không thể chống lại được sự áp bức của vua cương thi.

Hơn nữa còn có thuật che mắt!

Ngay khi Kế Nguyên Tu nhìn thấy vẻ mặt không thể tin được của Hoàng thiên sư thì cậu ấy biết chuyện này đã ổn định rồi.

Tể Tể tung tăng nhảy tới, sải đôi chân ngắn ngủn đi đến bên cạnh Hoắc Trầm Vân.

“Chú ba ơi, chú đến mở cửa xe khi nào vậy?”

Hoắc Trầm Vân nhìn hai cương thi thật thà hơn cả chim cút nên anh ấy biết không có vấn đề gì cả.

Anh ấy phì cười, nhìn sang Hoàng Á Cầm và Hoàng thiên sư.

“Tể Tể, không phải chú ba mở cửa xe đâu mà là xe của chúng ta bị người ta cạy mở đấy.”

Tể Tể kinh ngạc.

“Hả? Tại sao? Minh… cha từng nói rằng chỉ có kẻ trộm mới không mời mà tới.”

Hoàng Á Cầm lập tức tối sầm mặt lại.

“Nhóc con, nhóc nói cái gì vậy?”

Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Bách Minh Tư đồng loạt nhìn Hoàng Á Cầm bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

Nhìn đến Hoàng Á Cầm tim đập thình thịch và theo bản năng lùi lại vài bước.

Còn Tể Tể thì lại rất vui vẻ.

Cô bé cẩn thận quan sát Hoàng Á Cầm rồi ngây ngô nhắc nhở cô ta.

“Dì ơi, đừng tùy tiện lấy tài sản bất chính, nếu không thì dì sẽ rất dễ dính đến nhân quả, sau này sẽ có quả báo đấy.”

Hoàng Á Cầm giận đến mặt tái xanh.

“Cái con bé này…”

Tương Tư Hoành nghiến răng, ánh mắt nhìn qua đó lạnh lùng đến mức có thể đóng cô ta thành tảng băng.

Hoàng Á Cầm bỗng dưng run lập cập.

Cô ta cảm thấy vô cùng chán nản.

Đứa bé đó khoảng bốn năm tuổi, tại sao ánh mắt lại đáng sợ như vậy?

Không chỉ là đứa bé kia mà thậm chí đến đứa bé năm sáu tuổi và đứa hơn mười tuổi cũng như vậy, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Đây toàn là trẻ con kiểu gì vậy!

Hoàng Á Cầm sợ đến lại lùi về sau vài bước và đi ra đằng sau Hoàng thiên sư.

“Hoàng thiên sư, mau lấy bằng chứng ra đi!”

Nếu không thì cô ta gánh không nổi đâu.

Hoàng thiên sư cũng muốn lấy bằng chứng ra nhưng ông ta hoàn toàn không nhìn thấy hai cương thi mà sư huynh đã bắt được trước kia.

Hai thứ đáng sợ đó như thể biến mất trong không khí vậy.

Trong cốp xe chỉ có hai thứ như tượng đá, chuông Tam Thanh cũng rung lắc đến sắp nát rồi.

Nếu chúng thực sự là cương thi thì chúng đã nhảy lên cắn người từ lâu rồi.

Hoàng thiên sư lắc đầu và hạ giọng xuống rất thấp.

“Ở đây không có.”

Hoàng Á Cầm: “…”

Hoắc Trầm Vân nhàn nhạt nói: “Ở đây không có cái gì?”

Ngay lúc Hoàng Á Cầm định nói câu “cương thi” ra thì Hoàng thiên sư bỗng nhiên siết chặt hai tay về phía Hoắc Trầm Vân với dáng vẻ vô cùng cung kính.

“Cậu ba Hoắc, thật xin lỗi, tôi không biết đây là xe của cậu, xin cậu hãy tha thứ cho sự mạo phạm của tôi.”

Hoắc Trầm Vân cau mày: “Ông biết tôi sao?”

Hoàng thiên sư cẩn thận mỉm cười.

“Chúng ta từng gặp nhau một lần nhưng vì cách nhau khá xa nên chỉ có Hoàng Chí tôi đây quen biết cậu ba Hoắc chứ cậu ba Hoắc không hề quen biết tôi.”

Hoắc Trầm Vân nhướng mày.

“Vừa nãy các người tìm thấy cái gì trong xe tôi?”

Hoàng thiên sư không dám che giấu.

Nhưng ông ta lại không có bằng chứng cụ thể, ông ta nghe nói nhà họ Hoắc vô cùng chính trực, người cầm quyền và vài cậu chủ của nhà họ Hoắc đều vô cùng phản cảm với chuyện thần quỷ.

Chuyện này…

Hoàng thiên sư lúng túng mỉm cười.

“Tìm hai con… mèo con không nghe lời.”

Hoàng Á Cầm: “…”

Tể Tể không biết tại sao Hoàng thiên sư lại đột nhiên đổi lời nhưng ông ta chưa được sự đồng của chú ba mà mở cửa xe của chú ba ra, đây là điều không phải.

Thế là cô bé ngây ngô hỏi.

“Tại sao ông Hoàng lại cho rằng hai con mèo con không nghe lời kia sẽ ở trong xe của chú ba?”

Tương Tư Hoành cũng lên tiếng bằng giọng điệu lạnh băng.

“Chúng cháu không thích mèo!”

Kế Nguyên Tu nói, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

“Xe của chúng cháu không có mèo!”

Ánh mắt của Bách Minh Tư cũng rất lạnh lùng.

“Chúng cháu ghét những con người và kẻ không phải người không biết điều!”

Hoàng thiên sư: “…”

Hoàng Á Cầm: “…”

Tương Uyên chậm rãi đi tới.

“Tôi đã báo cảnh sát rồi, các đồng chí cảnh sát đang trên đường tới đây.”

Hoàng thiên sư: “…”

Hoàng Á Cầm: “…”

Chị gái Hoàng Á Lan từng nói trong điện thoại rằng chuyện này tuyệt đối không được đưa đến đồn cảnh sát, nếu không sẽ rất khó thoát khỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free