Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1382:

Không cần phải vội vã làm gì, đều do anh ấy quá sốt ruột mà thôi.

Có thể tranh thủ lúc con trai không chú ý ôm thằng bé một cái là đã tốt lắm rồi.

Không thể được voi đòi tiên được.

Giống như cảnh Minh Tể Tể nhào vào vòng tay của Hoắc Trầm Vân ấy, khó lắm.

Nghĩ một hồi, tầm mắt của Tương Uyên chợt chuyển tới hai bàn tay nhỏ đang nắm nhau của Minh Tể Tể và con trai ruột.

Hình như con trai mình càng ngày càng nghe lời của Minh Tể Tể thì phải?

Tâm trạng phơi phới của Tương Uyên lập tức tuột dốc không phanh.

Minh Tể Tể là một đứa trẻ tốt, nhưng cô bé lại có một ông cha ruột trời đánh.

À đâu!

Cha nuôi Hoắc Trầm Lệnh trên nhân gian cũng không phải thứ dễ chơi gì!

Mười tỷ kia, Hoắc Trầm Lệnh chỉ mới hé miệng một cái là tiền đã bay ra khỏi túi của anh ấy ngay.

Không phải anh ấy để ý gì mười tỷ này.

Nhưng nghĩ đến lý do bay mất mười tỷ là anh ấy lại cảm thấy vô cùng ức chế.

Nhớ đến chuyện này, lòng Tương Uyên lại lạnh đi vài phần.

Nếu cứ thế này thì có khi nào nếu tương lai Minh Tể Tể đòi lấy nắp quan tài của anh ấy thì con trai sẽ không chút do dự mà gỡ ra tặng cho con bé hay không?

Tương Uyên nổi hết cả da gà da vịt lên.

Chứ sao nữa, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi đây này!

Tể Tể nhận ra được biến hóa về mặt cảm xúc của Tương Uyên nên quay sang nhìn anh ấy.

“Bác Tương, bác sao vậy ạ?”

Tương Uyên: “Không sao, chỉ là tự nhiên bác cảm thấy... hơi lạnh mà thôi.”

Tể Tể khiếp sợ: “Nhưng bác Tương ơi, không phải cương thi như bác trời sinh đã lạnh ngắt rồi sao? Cương thi mà cũng sợ lạnh ạ?”

Tương Uyên: “Không phải, là lòng bác lạnh.”

Tể Tể: “Nhưng trái tim của cương thi vốn cũng lạnh mà.”

Tương Uyên còn định nói thêm gì nữa thì đạo diễn Mạc đã vội vã chạy tới từ xa: “Trầm Vân, Trầm Vân ơi, cậu mau lại xe xem thử đi, tự nhiên có một tên lừa đảo ở đâu chạy tới nói trên xe của cậu có “bánh chưng”, hơn nửa đêm mà cứ một hai đòi tìm thợ sửa khóa tới mở cửa xe của cậu ra kìa.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân sợ tới mức cắm đầu chạy như điên.

Bởi vì trên chiếc xe kia thật sự có “ấy ấy” đó!

****

Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy vậy, vội vàng chạy ra sân sau.

Tương Uyên nhắm mắt lại, sự áp bức của vua cương thi ùn ùn kéo về phía sân sau.

Trong xe, hai cương thi bị máu chó đen của thầy pháp gà mờ kiếm tới làm cho sợ đến cả người run lẩy bẩy và đang thật thà nằm trong cốp xe như pho tượng.

Cùng lúc đó, thợ mở khóa vừa hay mở cửa xe ra, thế là người đàn ông cao gầy mặc áo choàng đạo sĩ nhanh chóng mở cốp xe ra.

Hoắc Trầm Vân chạy tới nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng lập tức tê rần.

“Đợi đã!”

Anh ấy không phải sợ cương thi bị phát hiện.

Điều mà anh ấy lo lắng là nếu thả hai cương thi này ra thì lúc đó sẽ máu chảy thành sông!

Hoàng thiên sư hất cây phất trần, chiếc chuông Tam Thanh trong tay còn lại kêu lên leng keng.

Đôi mắt của hai cương thi có kích thước cỡ cái đầu của Tể Tể dần trở nên mơ hồ và những chiếc răng nanh trong miệng cũng ngấm ngầm dài ra.

Tuy Tương Uyên không ở đây nhưng anh ấy lại thấy rõ sự biến đổi của hai đồng loại.

Khóe miệng nhếch ra một nụ cười lạnh lùng, Tương Uyên vừa chậm rãi đi về phía sân sau, ngón tay thon dài vừa gõ hai lần vào không trung như cành liễu phe phẩy vậy.

Hoàng thiên sư đang rung chuông Tam Thanh ra hiệu cho mọi người lùi ra sau, ông ta nhanh chóng móc hai lá bùa màu vàng ra và dán vào mi tâm của hai cương thi.

Ngay khi dán bùa vàng vào mi tâm của cương thi thì Hoàng thiên sư cau mày lại.

Không đúng!

Hoàng Á Cầm ở bên cạnh tìm ông ta và hạ thấp giọng hỏi với vẻ sợ hãi bất an.

“Hoàng thiên sư, thế nào rồi? Tìm được chưa? Ổn rồi chứ?”

Mặc dù chị của cô ta đã vào đồn cảnh sát nhưng nhân lúc đi vệ sinh ở giữa đường thì chị của cô ta đã gọi điện kể về tình hình cụ thể, còn nói sư huynh Hoàng thiên sư của Lý thiên sư cũng ở thị trấn Vân Thạch, thế nên cô ta mới trả giá cao mời Hoàng thiên sư đến diệt tà và xua đuổi cương thi.

Thậm chí không đợi chủ xe Hoắc Trầm Vân đến nơi thì cô ta đã trực tiếp sử dụng đặc quyền là phó giám đốc của khách sạn thương mại Duyệt Lai tìm thợ mở khóa đến mở cửa xe của Hoắc Trầm Vân.

Nếu không tìm được cương thi mà chị nói… thì chị ấy thực sự sẽ…

Hoàng thiên sư cau chặt mày.

“Hơi thở đã biến mất rồi.”

Hoàng Á Cầm: “Hơi thở gì đã biến mất?”

Hoàng thiên sư: “Cương thi!”

Hoàng Á Cầm bối rối.

“Hoàng thiên sư, chẳng phải vừa nãy thầy vô cùng chắc nịt nói rằng thứ đó ở trong cốp xe này sao?”

Hơn nữa, trước đó cô ta cũng khẳng định rằng Hoắc Trầm Vân dẫn theo hai đứa trẻ luôn canh giữ ở xung quanh xe nên cô ta mới không chút do dự tin vào lời của Hoàng thiên sư.

Nhưng bây giờ lại nói với cô ta rằng hơi thở của thứ đó đã biến mất.

Đồng nghĩa với việc thứ đó không ở đây?

Sắc mặt của Hoàng Á Cầm trắng bệch.

“Hoàng thiên sư, thầy nhìn kỹ lại đi, chuyện này không đùa được đâu, chị của tôi đã nói rằng hai thứ kia vô cùng lợi hại. Nếu chúng được thả ra ngoài thì đến lúc đó không chỉ người dân ở thị trấn Vân Thạch gặp tai họa mà ngay cả thành phố G cũng sẽ thất thủ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free