Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1388:
“Chú nhà sản xuất ơi, Thông bảo địa phủ rất đắt, một đồng Thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ ở trần gian! Sau khi chú sử dụng Thông bảo địa phủ, chú nhớ bù lại trước khi đến địa phủ điểm danh nhé, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc đầu thai của chú đấy.”
Nhà sản xuất trợn tròn mắt.
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn nhìn người anh em nhà sản xuất trợn tròn mắt, thế là họ chợt bật cười ha hả.
“Đúng đúng đúng! Hãy nhớ phải trả lại trước khi đến địa phủ điểm danh.”
Nhà sản xuất ngơ ngác nói.
“Nếu không trả nổi thì ảnh hưởng đến đầu thai, vậy điều tồi tệ nhất sẽ như thế nào?”
Tể Tể nghiêng đầu suy nghĩ.
“Điều tồi tệ nhất là… chú sẽ xuất hiện trong danh sách đen những con quỷ bội ước của địa phủ, cho dù chú có chi rất nhiều tiền ở địa phủ thì chú cũng không thể mua được nhà.
Trước tiên chú sẽ đến tầng thứ mười tám của địa ngục làm việc một trăm năm để trả nợ, sau khi trả hết nợ, địa phủ sẽ dựa theo thái độ làm việc trả nợ của chú để phân xét xem chú nên đến xếp hàng đầu thai ở cửa súc sinh hay xếp hàng ở đường chuyển kiếp gì khác.”
Nhà sản xuất tê rần.
Ông ấy như thể không thể tin vào điều đó, ông ấy lại hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, cháu nói một đồng Thông bảo địa phủ này tương đương với bao nhiêu nhân dân tệ ở trần gian vậy? Mười nghìn hay mười triệu?”
Tể tể lắc đầu, nghiêm túc giải thích.
“Chú nhà sản xuất, một Thông bảo địa phủ tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ ở trần gian mới đúng!”
Nhà sản xuất: “…”
Mẹ kiếp đây là đang cướp tiền hả?
Nhà sản xuất mím môi: “Tể Tể, số tiền quy đổi này là do ai quyết định vậy?”
Tể Tể hãnh diện hất cằm lên.
“Do cha Minh Vương quyết định!”
Nhà sản xuất lập tức ỉu xìu.
Không đắc tội nổi!
Hoàn toàn không thể đắc tội nổi!
Nhà sản xuất vội vàng nhét đồng Thông bảo địa phủ về lại bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể.
“Tể Tể à, chú đột nhiên cảm thấy chú không cần Thông bảo địa phủ, dù gì chú cũng là người sống, bây giờ giữ lấy Thông bảo địa phủ cũng là vô dụng.”
Tể Tể chớp đôi mắt to nhìn ông ấy, sau đó lại đặt Thông bảo địa phủ vào trong tay chú nhà sản xuất.
“Nhưng chú nhà sản xuất à, trong vòng ba tháng, chắc hẳn chú, chú Mạc và cả chú phó đạo diễn sẽ dùng đến nó đấy.”
Nhà sản xuất bối rối.
“Tại sao cháu lại nói vậy? Có quỷ gì đi theo bên người chú sao? Chú bị đánh dấu rồi sao?”
Tể Tể gật đầu lia lịa.
“Các chú hẳn là đã cùng lúc mở video của đối phương lên nên các chú đã bị đối phương đánh dấu rồi.”
Nhà sản xuất: “Mở video?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn cười hả hê.
Đúng là sự vui sướng phải được xây dựng trên nỗi đau của người khác.
“Chính là sao nhí Thanh Nhã đó.”
Nhà sản xuất: “…”
Nhà sản xuất chợt nghiêng đầu nhìn sang đạo diễn Mạc và phó đạo diễn, ông ấy nghiến răng nghiến lợi.
Lúc đó ông ấy căn bản không nhìn video, khi đạo diễn Mạc, phó đạo diễn, Thanh Nhã và cả quản lý của Thanh Nhã mở video lên, họ nhất quyết phải kéo ông ấy xem cùng.
Hay lắm!
Một trăm triệu mà ông ấy vẫn chưa nhận được mà đã định sẵn phải chi trả!
Điều quan trọng là nó còn đi kèm một thử thách gay cấn đáng sợ.
Nhà sản xuất chỉ cảm thấy một dòng máu nóng xông thẳng lên thiên linh cái.
Đạo diễn Mạc rất thân với ông ấy, thế là đạo diễn Mạc vội vàng đưa tay ra bóp đường nhân trung của ông ấy.
“Anh em! Anh em! Bình tĩnh lại! Tiền bạc là vật ngoài thân, mạng sống mới là của bản thân chúng ta! Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh!”
Người anh em nhà sản xuất chợt định thần lại, một tay kéo người anh em rời đi.
Hoắc Trầm Vân cười đến sắp không thể đứng thẳng người được.
Nhưng anh ấy vẫn rất ân cần đi tới đóng cửa phòng lại.
Chẳng mấy chốc ngoài cửa vang lên tiếng binh binh bốp bốp.
Tể Tể thắc mắc.
“Chú ba, chú Mạc và những chú khác đang làm gì vậy?”
Hoắc Trầm Vân nhìn qua khe cửa, vui đến mức thấy răng không thấy mắt.
“Thể hiện kỹ năng đấm đá để gia tăng tình anh em ấy mà.”
Tể Tể tin vào những gì anh ấy nói.
“Tình anh em giữa đám người chú Mạc đúng là tốt thật, tốt y như tình anh em giữa bác cả, cha, chú ba và chú nhỏ vậy.”
Hoắc Trầm Vân chợt nghĩ đến cảnh mình bị cha nuôi của Tể Tể gài bẫy, anh ấy lập tức không thể cười được nữa.
Tể Tể vô cùng đắc chí.
Cô bé ngáp một cái, dụi đôi mắt to long lanh, cơ thể nhỏ mập vặn vẹo rồi thoải mái nằm xuống.
“Chú ba, đi ngủ thôi.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Vào khoảnh khắc trước, anh ấy hóng chuyện vui đến mức không thể ngủ được.
Lúc này, anh ấy cũng không thể ngủ được do nghĩ đến chuyện mình bị gài bẫy!
Đã đến lúc Tể Tể biểu diễn cho anh ấy xem việc nửa giây chìm vào giấc ngủ.
“Khò!”
“Khò!”
…
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân càng nghĩ càng tức, cuối cùng cầm điện thoại lên, đứng dậy đi ra ban công gọi cho anh hai.
“Anh hai, là em đây.”
Hoắc Trầm Lệnh đang tăng ca xem hồ sơ ở công ty.
“Nói!”
Hoắc Trầm Vân: “Anh hai, có phải anh đã sớm biết rằng chương trình thám hiểm ở thôn Quỷ Khóc của thị trấn Vân Thạch rất gay cấn nguy hiểm không? Cho nên anh mới đưa trước cho đám người đạo diễn Mạc mỗi người một trăm triệu.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Giờ em mới biết à?”
Hoắc Trầm Vân sửng sốt.