Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1379:

Thưa hai vị, chỉ cần hai bị để cho Tiểu Khải nhà tôi tiếp tục tồn tại thì tôi xin thề sau này ngày lễ ngày tết, à không không… chỉ cần hai vị có yêu cầu thì Dương Quý Minh tôi đảm bảo có thể đáp ứng mọi yêu cầu của hai vị ạ.”

Hai nhân viên địa phủ đen mặt.

Làm cái gì đó hả?

Dám làm trò hối lộ bọn họ ngay trước mặt trữ quân địa phủ như thế này là cảm thấy bọn họ làm công việc dẫn hồn này quá thoải mái hay như thế nào hả?

Nhỡ công chúa nhỏ quay về bẩm báo với Vương về chuyện này của bọn họ…

Với cái tính tình nóng nảy của Vương nhà bọn họ thì…

Không dám nghĩ lại hình ảnh kia luôn á!

Hai nhân viên địa phủ đồng thời móc gậy khóc tang ra, tay năm tay mười đánh bồm bộp vào Dương Quý Minh.

Hai gậy gõ xuống, Dương Quý Minh im lặng trong nháy mắt.

Tể Tể nhìn thấy thế, nghe thấy vậy thì chỉ chớp đôi mắt to tròn: “Sao hai chú lại đánh ngất người ta vậy ạ? Người ta còn chưa nói xong mà.”

Hai nhân viên địa phủ.

Chúng tôi sợ á thưa công chúa nhỏ.

Tể Tể lại nói: “Đợi ông ta nói xong, xem xem ông ta có bao nhiêu tài sản thu được bằng cách xấu thì bảo ông ta náo mộng cho thân nhân đốt hết xuống địa phủ, vừa hay có thể bổ sung vào quốc khố của địa phủ, để dành xây địa phủ mới.”

Hai nhân viên địa phủ: “…”

****

Hai nhân viên địa phủ nghe công chúa nhỏ nói như thế mà sửng sổt.

Nghĩ lại thì thấy công chúa nhỏ nói cũng đúng ha.

Nếu như cống nạp số tiền này vào cho địa phủ thì không biết Vương có khen thưởng cho bọn họ không nhưng chắc chắn là sẽ để lại ấn tượng tốt với Vương.

Không cầu mong gì nhiều, chỉ mong được nghỉ phép thì cũng được mấy hôm ha?

Hai tên nhân viên địa phủ giơ ngón cái khen ngợi Tể Tể: “Đúng là công chúa nhỏ giỏi giang!”

Tể Tể cười hề hề.

“Đây là công lao của cha Minh Vương đó, cái này là hồi trước cha Minh Vương mách cho Tể Tể mà.”

Thế là hai tên nhân viên lại bắt đầu khua môi múa mép nịnh nọt Vương.

Tương Uyên cách đó không xa nghe mà khịt mũi coi thường.

Hóa ra địa phủ tân thời lại được xây dựng kiểu đó à!

Luận về lòng dạ nham hiểm tính kế người khác thì quả nhiên không ai sánh được như Phong Đô Đại Đế kia!

Hai tên nhân viên địa phủ hỏi: “Thưa công chúa nhỏ, hay là chúng ta đánh thức cái tên Dương Quý Minh này?”

Tể Tể lắc đầu: “Không phải vội, về địa phủ rồi làm cũng được.”

Hai nhân viên địa phủ nói: “Nhưng mà công chúa nhỏ ơi, ông ta lấy tài sản của mình ra để đảm bảo con trai ông ta – Dương Khải có thể sống lại ạ.”

Khuôn mặt nhỏ của Tể Tể trở nên vô cùng nghiêm túc: “Người đã chết không thể sống lại, trừ khi trên người có công đức to lớn, xét theo tình huống mới phá lệ.

Cha con bọn họ… Nghiệt nợ quấn thân, nếu mà tới đường Hoàng Tuyền có khi chỉ có thể đến toa số tám thôi thì phải.”

Tể Tể cất lời: “Cho nên các chú giả vờ một chút không nói cho Dương Quý Minh biết là con trai Dương Khải của ông ta đã tới địa phủ là được.”

Hai tên nhân viên kia cười hì hì: “Công chúa nhỏ thật là thông minh! Chúng tôi xin học tập.”

Tể Tể cười hì hì: “Là do cha Minh Vương dạy dỗ cẩn thận ạ.”

Hai tên nhân viên địa phủ lại khen nức nở: “Đúng đúng đúng! Vương nhà chúng ta thì lại càng giỏi! Công chúa nhỏ cũng rất là giỏi!”

Tương Uyên nhìn mà cay cả mắt, quay đầu đi chợp mắt.

Bách Minh Tư vẫn luôn nắm cái tay béo mập của Tể Tể nghe cô bé nói chuyện với hai nhân viên địa phủ kia.

Cho tới khi khóe mắt nhìn thấy chú Tiểu Hải hấp tấp chạy về thì mới mở miệng nhắc Tể Tể: “Tể Tể, chú Tiểu Hải quay về rồi kìa.”

Thế là hai tên nhân viên địa phủ vẫy vẫy tay: “Tạm biệt các chú nha, các chú mau đi đi nha.”

“Tạm biệt công chúa nhỏ nha.”

Nói rồi hai tên nhân viên địa phủ mang theo thần hồn của Dương Quý Minh và Tiểu Khải rời đi thì Tiểu Hải hổn hển chạy tới, sắc mặt trắng bệch.

Tể Tể thấy mà ngạc nhiên: “Chú Tiểu Hải làm sao thế ạ?”

Tiểu Hải vừa thở dốc vừa lắc đầu xua tay mà nói: “Haizz, quá thảm! Thật sự là quá thảm!”

Tể Tể: “Dạ?”

Bách Minh Tư đại khái cũng đoán được gì đó: “Chú đang nói tới cái người lái xe máy kia sao?”

Tiểu Hải gật đầu: “Đúng! Chính là cậu thanh niên kia, mới có hai mươi tuổi đầu đang học đại học, nhà cực nhiều tiền, có vai có vế thế mà… Các cháu không biết đầu, đầu với cổ của cậu thanh niên kia chỉ còn mỗi lớp da, hiện trường trông mà…”

Nhận ra mình đang nói chuyện vô cùng kinh dị với hai bạn nhỏ thì Tiểu Hải vội vàng dừng lại ngay: “Khụ khụ khụ… Không có việc gì, không có việc gì đâu, dù sao thì người cũng không còn nữa.”

Bách Minh Tư cũng không đồng tình với chuyện của Dương Khải: “Trên đường cao tốc cấm xe máy lưu thông. Anh kia lợi dụng gia đình có bối cảnh mà dám lái xe máy đi trên đường cao tốc. Xảy ra tai nạn cũng là gieo gió gặt bão thôi.”

Tiểu Hải gật đầu: “Nói thì nói thế nhưng mà… Vẫn còn quá trẻ.”

Tể Tể nhắc lại ca dao tục ngữ xưa: “Chú Tiểu Hải à, đây là nhân quả báo ứng.”

Tiểu Hải đờ ra: “Hả? Cái gì mà nhân quả báo ứng?”

Tể Tể nhìn về phía Tiểu Hải với ánh mắt vô cùng lạ kỳ: “Chú Tiểu Hải, không phải chú biết nhà Dương Khải vừa có tiền vừa có quan hệ sao? Chẳng phải chính chú nói cái công ty xe tải trên đường cao tốc kia có vấn đề hay sao ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free