Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1378:
Tương Uyên liếc mắt nhìn cái là biết ngay vấn đề ở đâu.
“Trên người anh ta có bùa hộ mệnh.”
Bách Minh Tư nhìn kỹ rồi nói: “Nhưng bùa hộ mệnh này không chắn được tử kiếp.”
Tể Tể gật đầu: “Cho nên chú trẻ tuổi kia đã chết rồi ạ, chỉ là thần hồn vẫn ở nguyên trong cơ thể, lạ thật đó.”
Thầy Cát Mẫn chui ra khỏi túi quần của cô bé, tò mò nhìn qua.
Nhìn kỹ thì thấy thân thể lông xù xù của thầy Cát Mẫn run lên,
Tể Tể nhận ra sự khác thường của nó thì cúi đầu nhìn xem.
“Gà trống nhỏ, sao thế?”
Bách Minh Tư vội đi tới, cản Tể Tể lại, không để cho cuộc hội thoại giữa Tể Tể và gà trống nhỏ bị người bên cạnh nghe thấy.
Thầy Cát Mẫn nhỏ giọng nói: “Chị bé đại, bùa hộ mệnh của người kia được cầu ở đạo quan Bạch Vân.”
Tể Tể nhướn mày: “Thế tức là gà trống nhỏ cho chú kia bùa bình an hả?”
Thầy Cát Mẫn vội lắc đầu, phủi sạch quan hệ.
“Không phải, không phải! Chắc chắn là không phải đâu! Tuy tướng mạo của người thanh niên này không tồi nhưng phẩm cách tệ y như ông cha của cậu ta. Lúc đó cha của cậu ta chi số tiền lớn tới tận đạo quán Bạch Vân xin bùa bình an. Xét với số tiền bỏ ra nên tôi đã bảo người trong đạo quán làm bán thành phẩm.”
Tể Tể có chút khó hiểu: “Bán thành phẩm là như nào vậy?”
Thầy Cát Mẫn tủm tỉm giải thích: “Bán thành phẩm là loại có thể tránh được những khó khăn, hoạn nạn kiểu lặt vặt nhỏ bé nhưng nếu gặp hạn lớn thì tùy mệnh! Lần này thì… Rõ ràng là thanh niên này tự tìm đường chết. Tuy bùa bình an có thể bảo vệ bình an nhưng không giữ được sinh mạng của cậu ta.”
Tể Tể nhíu mày: “Vậy tại sao thần hồn của anh ta không rời khỏi cơ thể?”
Thầy Cát Mẫn cũng lấy làm lạ nhưng nó chắc chắn bùa bình an bán thành phẩm của mình tuyệt đối không giữ nổi cái mạng kia.
Nghĩ tới nghĩ lui, nó đi tới kết luận: “Chắc hẳn ý muốn cầu sinh quá mãnh liệt đó thôi.”
Tể Tể mở to mắt, cảm thấy vẫn không hiểu lắm.
Rõ ràng trong Sổ Sinh Tử đều đã ghi rõ hết thời gian tử vong của từng người nên chỉ cần tới đúng thời điểm thì nửa giây cũng không chờ.
Nếu như thật sự là vì ý nghĩ cầu sinh quá mãnh liệt, thì thời gian tử vong trong Sổ Sinh Tử sẽ không tính chuẩn đến từng giây đâu.
Tể Tể chép cái miệng nhỏ, cảm thấy có thể là có khả năng khác: “Chắc chắn sau lưng anh ta có ai khác nữa. Có khi trong người không chỉ có một lá bùa bình an này đâu.”
Thầy Cát Mẫn vỗ cái cánh lông xù xù của mình: “Chị bé đại thật là thông minh! Sao kẻ hèn này lại không nghĩ tới khả năng này nhỉ!”
Bách Minh Tư cúi đầu nhìn nó, thầy Cát Mẫn ỷ vào hiện tại mình chỉ có cái mặt xù toàn lông nên không hề đỏ mặt chút nào.
Cho tới khi Tương Uyên nhìn nó thì toàn thân thầy Cát Mẫn tê rần.
Thầy Cát Mẫn cúi cái đầu nhỏ, chui cái tọt vào trong túi quần của Tể Tể.
Tương Uyên nhìn thấy thế, gương mặt lạnh lùng chuyển tầm mắt, lại nhìn sang thần hồn vẫn còn đang giãy giụa muốn ở lại trong cơ thể.
Đúng là nực cười!
Khi còn sống không thèm để ý tới mạng sống, sau khi chết thì lại không tiêu sái mà rời đi.
Giờ lại muốn tiếp tục sống à?
Cái tên chó Phong Đô Đại Đến kia đã định ra quy củ thì cho dù là ma quỷ cả vạn năm cũng không dám phá lệ chứ không nói tới thần hồn mới hóa thành quỷ.
Dù sao thì cái tên chó Phong Đô Đại Đế kia có thù tất báo, quy củ cái sau còn hà khắc hơn cái trước.
Thời gian tử vong đã điểm lại muốn phá vỡ quy định của địa phủ mà ở nguyên trong cơ thể chờ cơ hội được sống lại, rốt cuộc là xuân thu đại mộng gì đây?
Tể Tể cũng đã nhìn ra cái chú trẻ tuổi kia muốn tiếp tục sống.
Nếu như anh ta là người tốt thì có khi Tể Tể sẽ mềm lòng.
Nhưng cô bé nhìn chăm chú vào chú trẻ tuổi kia, càng nhìn thì biểu cảm lại càng trở nên nghiêm túc.
Cái gì mà bùa bình an bảo mệnh, Tể Tể cóc thèm quan tâm nữa.
Cái tay béo mập nhấc lên, lực lượng vô hình mạnh mẽ đầy thần hồn vẫn còn đang dãy dụa bám víu lại trong cơ thể của chú trẻ tuổi cách đó không xa.
Thần hồn rời khỏi cơ thể trong nháy mắt, phiêu du giữa không trung.
Hai nhân viên địa phủ dẫn hồn Dương Minh Quý cũng vừa hay tới nơi, thấy thế thì vội ra tay câu thần hồn của Tiểu Khải.
Thần hồn của Tiểu Khải giãy dụa kịch liệt.
Một trong hai nhân viên địa phủ lôi ra gậy khóc tang.
Trước sự cầu xin trong sợ hãi của Dương Quý Minh, người đó cầm gậy khóc tang đập cái bộp.
Tiếng bộp vang lên, thần hồn của Tiểu Khải kêu gào thảm thiết, ngất luôn tại chỗ.
Nhân viên địa phủ lấy gậy khóc tang giơ tay câu thần hồn của Tiểu Khải lại gần, nhẹ nhàng nhét vào trong túi buộc thẳng vào thắt lương.
Dương Quý Minh đã thành quỷ nhìn thấy thế thì liên tục cầu xin.
“Nhị vị đại nhân, Tiểu Khải nhà tôi còn nhỏ, xin hai người nể tình nó còn nhỏ mà tha cho nó, thả nó ra đi ạ.”
Hai nhân viên địa phủ vô cùng hờ hững: “Cậu ta đã chết rồi, thần hồn nên quay về địa phủ!”
Dương Quý Minh đau khổ cầu xin: “Nó vẫn có thể cứu chữa được, trên người nó có bùa bình an do đích thân đại sư của đạo quán Bạch Vân tự họa, cộng thêm phù trấn hồn do đích thân thầy Kỷ vẽ đưa cho nó từ khi mới sinh, chỉ cần cho nó chút thời gian thì nó vẫn có thể tiếp tục sống.