Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1377:

“Đừng nhìn!”

“Trời ạ!”

“Ai đó qua xem cô gái kia thử, coi còn cứu được không?”

“Gọi 120 đi!”

“Chỗ tai nạn giao thông phía trước chắc có sẵn xe cấp cứu rồi đó, họ cách đây gần hơn nên chắc sẽ tới kịp!”

...

Tuy đám người Tể Tể còn cách hiện trường vụ tai nạn xe cộ mới này chừng mười mét, nhưng thị lực của cô bé rất tốt, lúc thấy được tử khí quanh quẩn xung quanh chiếc xe moto kia từ xa là cô bé đã biết chắc chắn chiếc xe đó sẽ xảy ra chuyện.

Tương Uyên đã vào trong xe trở lại, anh ấy không có hứng thú gì với loại chuyện này cả, dù sao cũng là do bọn họ tự tìm đường chết, sao mà trách người khác được.

Mạng sống đúng là rất quý giá, là do những người này không biết trân trọng mà thôi.

Trong số những người này thì chỉ có Tiểu Hải là xem đến mức kinh hồn táng đảm: “Bọn họ... Bọn họ...”

Bách Minh Tư nhíu mày: “Sao bọn họ lại đua xe trên đường cao tốc?”

Có một tài xế địa phương ở gần đó nghe được bọn họ nói thì thấp giọng giải thích.

“Có gì đâu mà lạ! Con ông này bà nọ mà, cho nên mới… hầy!”

Tể Tể không nói chuyện, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn về phía mặt đường nơi xa.

Lượng xe kẹt trên đường cao tốc càng ngày càng nhiều, đại đa số đều bắt đầu giảm tốc đi chậm, chỉ có một chiếc xe MPV màu đen là vẫn tiếp tục tăng tốc.

Dương Quý Minh ngồi trong xe nhận được cuộc gọi báo rằng con trai mình đã xảy ra chuyện, cả người ông ta lập tức cứng còng.

“Sao lại thế này? Đây đâu phải là lần đầu tiên Tiểu Khải đua xe trên đường cao tốc đâu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phía trước xảy ra sự cố giao thông nên kẹt xe? Có kẹt xe mà các người không nói cho nó à? Nếu Tiểu Khải mà có mệnh hệ gì thì tôi sẽ cho các người chôn cùng nó đấy!”

Dương Quý Minh rống xong thì tức giận ném văng điện thoại.

Trợ lý ngồi ở phía trước cẩn thận mở miệng: “Thưa tổng giám đốc Dương, hình như phía trước là hiện trường vụ tai nạn xe cộ đấy, xe kẹt cứng ngắc à, liệu chúng ta...”

Dương Quý Minh rống to: “Tăng tốc cho tôi, Tiểu Khải đang ở phía trước, nhất định nó đang đợi tôi đến!”

Trợ lý không dám nhiều lời, tài xế nghe thế thì lạnh sống lưng, không khỏi nhấn ga tăng tốc tiếp.

Tể Tể đứng từ xa, ánh mắt xuyên thấu qua vố số người và xe nhìn về phía đó, đôi mắt to đen nhánh lạnh lùng vô cùng.

Như chợt nhớ tới chuyện gì, cô bé đột nhiên nhìn về phía Tiểu Hải: “Chú Tiểu Hải ơi, quả báo của tổng giám đốc Dương - quản lý công ty xe tải trên đường cao tốc - sắp tới rồi đó.”

Tiểu Hải đã quên việc này từ lâu, lúc này chợt nghe Tể Tể nói thế thì có chút khó hiểu.

Phía xa chợt truyền đến một tiếng thét chói tai, kế đến là tiếng xe đâm sầm vào nhau.

Tiểu Hải theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, có điều chỉ thấy được từng hàng xe đang kẹt cứng trên đường cao tốc mà thôi.

Phía sau cùng chợt truyền tới tiếng thét chói tai của mọi người.

“Chạy mau! Xe cháy rồi!”

“Mau đi cứu người!”

...

Tể Tể lạnh lùng nhìn cảnh này, lúc thấy được linh hồn của Dương Quý Minh bay ra khỏi xe thì cô bé lập tức nheo mắt lại: “Chú, Dương Quý Minh đã chết, có thể dẫn hồn rồi.”

Hai nhân viên công tác địa phủ gật đầu, bắt đầu đi qua dẫn hồn.

Tiểu Hải: “...Hả? Gì? Ai đã chết cơ? Chú đi dẫn hồn? Nhưng dẫn hồn là gì?”

Tể Tể: “...”

****

Tể Tể kéo ống tay áo của Tiểu Hải: “Chú Tiểu Hải ơi, Tể Tể đang gọi chú Tiểu Hải khác cơ ạ chứ không phải gọi chú đâu.”

Tiểu Hải nhìn trái nhìn phải, không biết từ bao giờ bên cạnh đã có thêm một người.

Tiểu Hải có hơi xấu hổ, sau đó mới phản ứng lại: “À đúng rồi Tể Tể à, dẫn hồn nghĩa là như thế nào vậy? Mấy chú này biết dẫn hồn hả?”

Tể Tể nhấp đôi môi nhỏ, đôi mắt to chuyển qua chuyển lại nghĩ xem nên lừa chú Tiểu Hải như thế nào.

Bách Minh Tư ngồi bên cạnh vội mở miệng nói: “Chú Tiểu Hải, hình như bên kia có vài người đúng không, chúng ta có cần qua đó hỗ trợ không?”

Tiểu Hải vỗ đùi.

“Đúng đúng đúng! Đi hỗ trợ! Còn chuyện Tể Tể nói cái gì mà dẫn hồn cái gì mà đã chết ấy hả? Con bé còn nhỏ chắc chỉ nói hươu nói vượn thôi mà sao tôi lại còn… Minh Tư, Tể Tể ngồi chờ ở đây nhé. Chú Tiểu Hải sẽ đi sang kia giúp đỡ rồi quay về ngay thôi.”

Nói rồi hình như anh ấy vẫn có gì không an tâm mà nhìn vào bên trong xe.

Tương Uyên nhìn anh ấy với ánh mắt như đang nhìn “heo con Tể Tể”.

Tiểu Hải cố chống lại ánh mắt đầy áp lực của sếp nhà mình mà vội lên tiếng: “Thầy Tương, anh trông hai đứa bé này giúp tôi nhé, chẳng mấy chốc là tôi sẽ quay lại thôi.”

Tương Uyên đạm mạc gật đầu: “Đi thôi.”

Tiểu Hải chẳng mấy mà nhảy vào trong đám người.

Tể Tể thở phào nhẹ nhõm, lè cái lưỡi nhỏ.

Bách Minh Tư không nhịn được nở nụ cười, xoa tóc mềm của Tể Tể: “Không sao đâu Tể Tể à, chú Tiểu Hải chỉ qua đó giúp đỡ mọi người thôi.”

Tể Tể cất giọng thơm mùi sữa của mình: “Cũng may là anh Minh Tư đang ở đây bằng không Tể Tể cũng không biết nên lừa chú Tiểu Hải như thế nào.”

Nói tới đây, Tể Tể chuyển tầm mắt nhìn sang thần hồn của Tiểu Khải vẫn còn ở nguyên trong cơ thể thì ngạc nhiên: “Ơ?”

Tương Uyên cùng với Bách Minh Tư nghe thấy thế thì liếc mắt nhìn qua.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free