Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1380:

Tiểu Hải ngây người.

Lúc lâu sau, anh ấy mới nói: “Cho nên cái người tên Dương Khải kia… Chính là con trai của quản lý công ty xe tải trên đường cao tốc mà hồi trước chú nhắc tới hả?”

Tể Tể gật đầu.

Bách Minh Tư còn bổ sung thêm: “Cha của anh ta – Dương Quý Minh, mới vừa rồi cũng đã chết vì tai nạn xe cộ.”

Tiểu Hải: “Dương Quý Minh? Cũng mới chết vì tai nạn xe cộ?”

Ban nãy anh ấy qua hóng hớt thì đúng là cũng có nghe thấy người ta nói đằng sau có tai nạn xe, người chết rồi, xe còn bốc cháy nữa.

Cuối cùng vẫn là các tài xế đi trên đường lấy bình cứu hỏa ở trong xe ra xịt một thôi một hồi thì cái xe bốc cháy kia mới không nổ tung.

Tiểu Hải vẫn không dám tin: “Tể Tể, Minh Tư sao hai đứa lại biết chuyện này?”

Tể Tể nắm chặt cái tay béo mập giải thích: “Tại vì Tể Tể tin những điều đó nên Tể Tể biết ạ.”

Tiẻu Hải: “…”

Không phải!

Tể Tể à, cháu nói như thế thì huyền học quá.

Chúng ta phải tin vào khoa học!

Tiểu Hải vẫn không chịu tin.

“Các cháu chờ đã, chú Tiểu Hải sẽ đi tìm ai đó hỏi xem rốt cuộc nạn nhân trong vụ tai nạn xe này là ai, có quan hệ gì với cậu thanh niên kia không.”

Nói rồi anh ấy nhanh như chớp mà lủi vào trong đám người.

Tể Tể cười tủm tỉm chờ mong, Bách Minh Tư ngồi bên cạnh cô bé cũng chờ: “Tể Tể, em có đói không?”

Tể Tể sờ cái bụng béo, giọng vô cùng vui vẻ: “Anh Minh Tư, Tể Tể không đói. Mới nãy ma quỷ và âm khí trong xe bác Tương cực nồng, Tể Tể ăn no căng luôn.”

Tương Uyên ngồi trong xe, khóe miệng hơi nhếch.

Phải cho con bé ăn no mới được.

Bằng không con bé Tể Tể này lại nói với con trai anh ấy là gặp anh ấy thì ăn không đủ no, nói không chừng con trai sẽ nhìn mình với ánh mắt gì đây.

Bách Minh Tư cười tủm tỉm gật đầu: “Ăn no là tốt rồi, thế thì Tể Tể chờ một chút chúng ta ngồi xe của bác Tương rồi về thị trấn Vân Trạch tìm chú ba cùng với Tiểu Hoành nha.”

“Dạ, Tể Tể nghe lời anh Minh Tư ạ.”

Tương Uyên ở trong xe nghe thấy có thể gặp được con trai thì vô cùng vui vẻ.

Từ lúc con trai đi đóng phim thì lâu lắm rồi anh ấy chưa được gặp con mình.

Rất là nhớ nhung.

Nhưng mà nhìn cả đống xe như con rồng trước mặt, tâm trạng của Tương Uyên biến mất trong nháy mắt.

Lần này ba tai nạn xe cộ liên tiếp, mà ai cũng mất mạng, đặc biệt Dương Quý Minh còn là người có tiền có quyền, nói không chừng tới nửa đêm cũng không đi được.

Tương Uyên lôi di động ra gọi cho Tiểu Hải: “Tiểu Hải, tôi dẫn Minh Tư cùng với Tể Tể đi trước. Cậu chờ ở đây tới khi nào giao thông trở lại bình thường thì lái xe tới thị trấn Vân Thạch nhé.

Tiểu Hải đi hỏi thăm tin tức thắc mắc: “Hả? Đi đường tắt hả? Sao đi được? Xung quanh đây toàn núi với non thôi mà. Thầy Tương Uyên, nếu mà đi sâu một chút thì cũng toàn rừng với núi… Tút tút tút…”

Tiểu Hải: “…”

Tiểu Hải lo cho nghệ sĩ nhà mình nên cũng không hỏi thăm tin tức nữa mà vội quay về.

Tương Uyên cúp điện thoại xong thì quay qua hỏi Tể Tể cùng với Minh Tư: “Tể Tể, Minh Tư, giờ chúng ta đi nhé?”

Tể Tể không có ý kiến, Bách Minh Tư cũng gật đầu: “Bác Tương ơi, thế chú Tiểu Hải kia đâu ạ?”

Tương Uyên cười nhạt: “Cậu ấy ở lại trong xe, lại còn được xem toàn bộ quá trình nhân quả báo ứng luôn.”

Tể Tể cười hì hì: “Cái này cũng được đó ạ.”

Bách Minh Tư không nhịn được nở nụ cười.

Một lớn hai nhỏ ngồi trong xe, cửa sổ vừa mới kéo lên thì Tương Uyên dẫn theo hai đứa bé di chuyên tức thời luôn tại chỗ.

Tiểu Hải gấp gáp quay về thấy ngoài xe không có ai, kéo cửa xe ra cũng không thấy có ai hết.

Tiểu Hải: “…”

Người đâu mất rồi?

Thật sự là đi đường tắt rồi hả?

Chỗ này là cao tốc, bên cạnh là đường phòng hộ, cũng không hề có cái lỗ nào mà chui xuống.

Tiểu Hải nghi ngờ tinh thần của mình có vấn đề nên mới nghĩ là thầy Tương gọi điện cho mình thật.

Thế là Tiểu Hải vội vàng xem lại nhật ký cuộc gọi.

****

Một lớn hai nhỏ bên Tể Tể hoàn toàn không biết Tiểu Hải đang nghĩ cái gì.

Tương Uyên chỉ muốn mau chóng gặp con trai ruột của mình, bởi vậy không ngừng sử dụng phương pháp dịch chuyển tức thời.

Bách Minh Tư cảm giác mặt mình sắp bị gió thổi đến biến hình rồi, không chờ cậu ấy tìm được cơ hội để mở miệng hỏi Tương Uyên xem có thể giảm tốc hay không thì cả đám đã tới cổng lớn của khách sạn thương mại Duyệt Lai ở thị trấn Vân Thạch.

Cũng may bây giờ đang là nửa đêm, trước cửa khách sạn không có ai cả, nếu không người ta mà thấy ba người xuất hiện đột ngột từ hư không thế này thì chắc đau tim chết mất quá.

Tể Tể phát hiện Tương Uyên đã quấy nhiễu tất cả thiết bị điện tử suốt chặng đường đến đây cho nên không hề lo lắng gì cả, cô bé vui tươi hớn hở chạy lên cầu thang và đi vào bên trong khách sạn.

Bách Minh Tư vội đuổi kịp: “Tể Tể, cẩn thận mấy bậc thang đó em ơi.”

Tể Tể cười tủm tỉm gật đầu: “Anh Minh Tư yên tâm, Tể Tể có cẩn thận mà.”

Một lớn hai nhỏ vừa mới tiến vào sảnh chính của khách sạn thì Hoắc Trầm Vân đã dẫn theo hai bạn nhỏ là Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành đi ra từ cửa sau.

Hoắc Trầm Vân cười đi đến trước mặt Tể Tể và bế cô bé lên, sau đó lại nhìn về phía Bách Minh Tư.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free