Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1374:
Người mẹ thả em trai đang ôm chặt lấy mình rồi nhào về phía xác chết của cô chị mà gào khóc.
“Giang Giang! Giang Giang! Giang Giang con ơi, con tỉnh lại đi con ơi, con mau mở mắt ra nhìn mẹ đi con ơi.”
Người cha cũng cố nén cơn đầu mà lảo đảo bước qua.
“Giang Giang! Mau mở mắt nhìn cha đi con.”
Em trai còn quá nhỏ, bị mẹ thả ra thì nhanh chóng chui ngược vào lại trong ngực người mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, hu hu hu…”
Bác sĩ nhìn thấy thế thì lắc đầu tiếc nuối.
“Đáng lẽ ra người gặp chuyện phải là vợ và con trai anh, nhưng con gái anh đã nhào ra che chở cho bọn họ, cây gậy gỗ kia xuyên thẳng vào trong trái tim cô bé, cô bé chết ngay tại chỗ, ngăn chặn cây gậy gỗ kia lại.”
Người mẹ càng khóc to hơn.
Người cha cứng đờ toàn thân.
Người mẹ vừa khóc vừa ôm lấy xác con gái mình nói.
“Giang Giang, mẹ sai rồi, mẹ không nên cảm thấy con là kẻ dư thừa mà bảo cha con lái xe xuyên đêm tiễn con về quê. Hu hu hu… Giang Giang, con tỉnh lại đi có được không con, mẹ biết lỗi rồi.”
“Mẹ biết lỗi rồi, mẹ sẽ sửa mà, mẹ không đưa con đi nữa, con tỉnh dậy đi có được không con ơi? Huhuhu… Giang Giang của mẹ ơi… mẹ sai rồi…”
****
Người đàn ông tát mạnh lên mặt mình một cái, sau khi tát xong lại tiếp tục tát thêm một cái nữa, cứ thế không ngừng tát chính mình.
Người phụ nữ nghe được thì bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía anh ta: “Giờ anh tự tát mình thì có ích lợi gì? Phải chi ban nãy anh chịu giúp tôi nói một tiếng thì Giang Giang đã...”
Nhắc tới con gái, người phụ nữ lại gào khóc thảm thiết.
Nước mắt của người đàn ông cũng rơi như mưa, anh ta nhào lên thi thể của con gái và gọi tên cô bé.
Bác sĩ và y tá dù đã nhìn quen những cảnh sinh ly tử biệt như thế này nhưng vẫn cảm thấy vô cùng thổn thức.
Đáng tiếc... tất cả đã muộn màng rồi.
Cô bé đã chết ngay tại chỗ, hoàn toàn không có một cơ hội nào để cứu chữa.
Quyết tâm phải bảo vệ mẹ và em trai mình của Giang Giang đã đủ để nhận ra cô bé rất yêu thương hai người họ.
Thật đáng tiếc.
Bác sĩ và y tá quay đầu đi, bắt đầu băng bó sơ cho người đàn ông.
Anh ta khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
“Giang Giang! Giang Giang, con mở mắt ra nhìn cha được không con? Không phải con nói muốn đi công viên mới mở gần nhà của chúng ta để chơi sao? Cha hết bận rồi, cha sẽ đi cùng con mà. Xin con đó Giang Giang, con tỉnh lại được không?”
...
Người đàn ông và người phụ nữ bị bác sĩ và y tá kéo đi, cậu em trai ba tuổi cũng bị nhân viên cứu hộ bế lên.
Thấy mẹ mình đã khóc đến ngất đi, tuy vẫn đang rơi nước mắt nhưng khóe miệng của Giang Giang lại cong lên.
“Tạm biệt cha mẹ, tạm biệt em trai.”
Em trai được nhân viên cứu hộ bế lên đột nhiên giãy giụa nhìn về phía cô bé: “Chị! Chị ơi!”
Cô bé cũng không ngờ em trai lại nhìn thấy mình, thế là theo bản năng chạy về phía cậu ấy, cả người cũng dần bay lên.
Tể Tể vội duỗi tay giữ chặt và kéo cô bé trở về.
“Chị à, chị không thể qua đó, em trai của chị còn quá nhỏ, không chịu nổi âm khí trên người chị đâu.”
Tể Tể nói xong lại nhìn chằm chằm cậu bé kia, thấy thân thể của cậu ấy không quá cường tráng, sắc mặt cũng có cảm giác bợt bạt như người bệnh thì chân mày của cô bé lập tức cau chặt lại.
“Hơn nữa thân thể của em trai chị không khỏe mạnh cho lắm, nếu tiếp xúc với âm khí thì có khả năng sẽ phải nằm viện vì hôn mê đó.”
Cô bé đang muốn chạy tới đó lập tức cứng đờ.
Tể Tể ôm cô bé: “Chị à, đã tới lúc rồi, chị nói tạm biệt với cha mẹ và em trai của mình đi.”
Giang Giang rơm rớm nước mắt gật đầu: “Ừm.”
Cô bé giơ tay vẫy vẫy với cậu bé đang không ngừng gọi “chị ơi” và nhìn về phía này: “Tạm biệt em! Chị mãi yêu em, mãi yêu cha mẹ!”
Cô bé nói xong thì nước mắt lại bắt đầu tràn mi.
Lòng Tể Tể cũng rất khó chịu, nhưng cô bé không thể làm trễ hành trình của nhân viên hướng dẫn địa phủ được, bởi vì tiếp theo vẫn còn hai con quỷ cần bọn họ đi đón mà.
Đương nhiên, đối với hai con “sâu mọt” kia thì không cần phải ân cần như vậy làm gì.
Người đàn ông đang được khiêng trên cáng như được linh tính mách bảo, thế là đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cô bé đang đứng.
Thấy con trai không ngừng khóc lóc gọi chị, anh ta lập tức giật mình muốn ngồi dậy, đáng tiếc lại bị y tá đè xuống.
“Nằm yên!”
Cô bé thấy thế thì càng khóc tợn hơn: “Tạm biệt cha.”
Nếu có kiếp sau, cô bé vẫn muốn được làm con gái của hai người, bởi vì cô bé thật sự rất yêu bọn họ.
Lúc được nhân viên công tác của địa phủ dẫn đi, cô bé quay đầu nhìn về phía người đàn ông và người phụ nữ rồi khẽ nói: “Cha mẹ, hai người là cha mẹ tốt nhất trên đời, con luôn yêu hai người! Tạm biệt!”
Người phụ nữ đang ngất lịm do khóc quá nhiều dường như nghe được lời con gái nói, thế là lại bắt đầu khóc lớn hơn: “Giang Giang! Con đừng đi mà! Giang Giang!”
Người đàn ông cũng điên cuồng gào thét: “Không! Cha không phải một người cha tốt! Cha trọng nam khinh nữ, đã lâu rồi cha không có dẫn Giang Giang ra ngoài chơi! Cha đúng là thứ tệ hại mà! Hu hu hu!”
Người đàn ông vừa nói vừa tát vào mặt mình mấy cái liền.