Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1375:
Bác sĩ và y tá nhìn thấy cảnh này thì lại thở dài một lần nữa.
Nếu biết có ngày hôm nay thì lúc trước sao lại làm như thế?
Đặc biệt là y tá, cô ấy hoàn toàn không thể hiểu được.
Đã là thời đại nào rồi mà còn ôm cái suy nghĩ trọng nam khinh nữ ở trong đầu thế không biết.
Nếu không phải cô bé này đứng ra bảo vệ mẹ và em trai mình thì cô bé đã không phải chết rồi.
Người này thật là...
Mất rồi mới biết hối hận!
Hai nhân viên công tác của địa phủ thu linh hồn của cô bé vào trong túi, sau đó lại cung kính nhìn về phía Tể Tể, mà lúc này cô bé cũng đang nhìn về phía bọn họ: “Chú ơi, điểm đón linh hồn tiếp theo mà hai chú sắp tới ở đâu vậy?”
Hai nhân viên công tác dẫn hồn cười chỉ về phía trước: “Một nơi cách đây chừng bảy tám trăm mét, cũng là tai nạn xe cộ.”
Tể Tể lập tức hiểu ngay, quả nhiên là hai con “sâu mọt” kia.
“Vậy Tể Tể sẽ qua đó cùng hai chú.”
Hai nhân viên địa phủ đi dẫn hồn đương nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu này, đây là cơ hội hiếm có được đi cùng với công chúa nhỏ - trữ quân Địa phủ - chủ nhân tương lai của địa phủ đấy.
“Công chúa nhỏ, giờ chúng ta qua luôn hay sao ạ?”
Tể Tể gật đầu: “Vâng.”
Vừa lúc bác Tương, anh Minh Tư và chú Tiểu Hải đều ở bên kia, cô bé đi lâu quá thì chú Tiểu Hải sẽ cảm thấy hoang mang mất.
Đúng là Tiểu Hải đang cảm thấy rất kỳ quái.
Chờ anh ấy nói chuyện điện thoại xong và quay đầu nhìn lại thì Tể Tể đã biến mất tăm, bên cạnh chỉ còn lại một mình Bách Minh Tư.
Sau khi anh ấy hỏi, Bách Minh Tư mới nói là Tể Tể đi gọi điện thoại cho chú ba, còn bảo cô bé chỉ đi hơi xa chút thôi, tóm lại đang ở đâu đó phía trước.
Anh ấy nghe xong vẫn không yên tâm lắm, thế là quyết định đi tìm.
Kết quả anh ấy tìm từ đầu trên xóm dưới vẫn không thấy Tể Tể, trong lúc còn đang hoang mang thì phía trước đột nhiên truyền tới một tiếng động thật lớn.
Xảy ra tai nạn xe cộ rồi.
Tiểu Hải sợ đến mức hồn vía suýt nữa đã lìa khỏi xác.
Bách Minh Tư cũng nhíu mày.
Tương Uyên nhanh chóng nhìn về phía nơi xa, khi thấy Tể Tể bình yên vô sự thì mới thu tầm mắt về.
“Không sao, Tể Tể vẫn ổn.”
Tiểu Hải ngớ người.
“Ở đâu cơ? Thầy Tương, sao tôi không thấy?”
Tương Uyên: “Cậu cứ tin tôi là được!”
Tiểu Hải: “...”
Thầy Tương, điểm mấu chốt trong chuyện này không phải là tin hay không tin, quan trọng là bây giờ chúng ta không tìm thấy Tể Tể!
“Thầy Tương, anh thấy Tể Tể ở đâu?”
Tương Uyên: “Hiện trường vụ tai nạn xe cộ.”
Hai chân Tiểu Hải mềm nhũn, suýt nữa đã ngã ngồi trên mặt đất.
Bách Minh Tư nhìn thấy nên vội vàng giơ tay ra đỡ anh ấy: “Chú Tiểu Hải, chú vẫn ổn chứ?”
Tiểu Hải lắc đầu, tỏ vẻ mình không ổn tẹo nào.
Anh ấy đang lo gần chết đây này.
Tuy thầy Tương có tiền, cực kỳ có tiền, nhưng nhà họ Hoắc của người ta có địa vị rất lớn trong xã hội đó.
Hiện giờ người mất tích lại là công chúa nhỏ của nhà họ Hoắc, là bảo bối quý giá nhất trong lòng của mỗi người nhà họ Hoắc.
Nếu bị lạc thật thì...
Không!
Hiện trường vụ tai nạn xe cộ!
Sao cô bé lại ở hiện trường vụ tai nạn xe cộ?
Tiểu Hải chợt nhận ra một vấn đề: “Tể Tể bị đâm à?”
Khóe miệng Tương Uyên run rẩy không thôi: “Xe nào mà đâm được con bé?”
Bách Minh Tư nói uyển chuyển hơn: “Chú Tiểu Hải ơi, chú Hoắc có tìm người đoán mệnh cho Tể Tể rồi, Tể Tể cực kỳ may mắn, em ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Tiểu Hải: “...”
Ủa alo!
Cháu à, cháu còn trẻ mà sao cháu lại đi tin ba cái trò mê tín dị đoan đó vậy?
Toàn là lừa đảo thôi đấy!
Tiểu Hải thấy thầy Tương nhà mình vẫn bình chân như vại, ngay cả thiếu niên đi cùng Tể Tể cũng vô cùng thong dong thì cảm thấy mình hoàn toàn không thể trông cậy vào bọn họ.
Anh ấy hít sâu một hơi, sau đó cắm đầu chạy như điên về phía hiện trường vụ tai nạn xe cộ.
Tương Uyên: “...”
Bách Minh Tư nhìn thấy thì vội vàng đuổi theo túm chặt anh ấy lại: “Chú Tiểu Hải, Tể Tể thật sự...”
Lúc này Tể Tể đã trở về cùng với hai nhân viên dẫn hồn của địa phủ, có điều bởi vì thân phận đặc biệt của hai người đó nên Tiểu Hải hoàn toàn không thể nhìn thấy họ.
“Chú Tiểu Hải, mọi người tính đi đâu vậy ạ?”
Tiểu Hải ngơ ngác quay đầu lại, dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể?”
Tể Tể gật đầu, có chút tò mò: “Là Tể Tể đây, chú Tiểu Hải, chú chuẩn bị đi đâu vậy?”
Tiểu Hải nhìn hiện trường vụ tai nạn xe cộ ở phía xa, sau đó lại nhìn Tể Tể không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện.
“Tể Tể, ban nãy cháu… ở đâu thế?”
Tể Tể ngoan ngoãn đáp: “Ở hiện trường tai nạn xe cộ ở phía trước á.”
Tiểu Hải: “...”
Hiện trường vụ tai nạn xe cộ đó cách bên này ít nhất tám trăm mét, nếu Tể Tể trở về từ bên đó thì làm gì có chuyện anh ấy không thể thấy được, đúng không?
Tiểu Hải bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
****
Bởi vì xảy ra sự cố giao thông cho nên đội cứu hộ đã nhanh chóng tới nơi và kéo dây cảnh báo để tạm phong tỏa khu vực này.
Phía xa không ngừng có tiếng động cơ xe truyền tới, tiếng gầm rú lớn đến mức chói tai.
Lượng xe tồn đọng trên đường cao tốc càng ngày càng nhiều, bởi vì yêu cầu phong tỏa quá đột ngột cho nên bên này cũng có không ít xe đỗ lại, có kha khá người bắt đầu xuống xe đi điều tra tin tức.