Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1373:
Sổ Sinh Tử hiện ra hai người quản lý của công ty xe tải sẽ chết sau mười phút nữa, mà cái tai nạn xe này thì không ở trong phạm vi mà Tể Tể điều tra.
Tể Tể nhíu mày nhìn về phía hiện trường tai nạn giao thông ở trước mặt.
Xe vận tải ở trước đã bị tông nghiêng ngả chắn hết đường.
Mắt Tể Tể nhìn xuyên qua cái xe tải lớn, ánh mắt hạ xuống phía xe việt dã gặp tai nạn.
Bên trong xe có một cô bé tầm năm sáu tuổi đang bay lơ lửng.
Thấy vẻ mặt chị bé ngơ ngác, Tể Tể thả Sổ Sinh Tử ra, che giấu toàn bộ máy quay an ninh trên đường rồi thuấn di tới.
“Chị ơi.”
Cô bé đã thành quỷ đột nhiên thấy một bé gái đi qua đây, dần dần bình tĩnh lại.
“Em gái, em là ai thế? Sao em lại ở đây?”
Tể Tể giải thích: “Chị ơi, em là Tể Tể, là công chúa nhỏ của Địa phủ.”
Cô bé quỷ ngơ ngác.
“Công chúa nhỏ của Địa phủ? Em Tể Tể ơi, đó là nhân vật nào trong phim hoạt hình mà em xem à? Cha mẹ chị nói là trên đời này không có Địa phủ, cũng không có thần tiên và siêu nhân gì cả.”
Tể Tể nắm lấy bàn tay của cô bé quỷ, kéo lấy cô bé hạ xuống dưới đất, đứng ở phía ngoài cái xe gặp tai nạn.
“Chị ơi, trên đời này thật sự có Địa phủ đó, chị đã biến thành quỷ rồi, sẽ có nhân viên công tác ở Địa phủ tới dẫn chị đi đăng ký vào ở Địa phủ nhanh thôi.”
Cô bé quỷ giật mình.
Đột nhiên cô bé nhớ ra điều gì đó, cô bé nghiêng đầu nhìn vào bên trong xe.
Khi cô bé thấy tình huống ở trong xe thì lập tức bối rối.
“Cha, cha ơi?”
“Cha, cha.”
“Mẹ ơi, mẹ.”
“Mẹ ơi, mẹ.”
“Em trai ơi.”
Tể Tể cũng nhìn vào bên trong xe.
Bên trong xe là một nhà bốn người của cô bé quỷ.
Người cha lái xe gục mặt trên vô lăng, trán đầy máu.
Người mẹ thì ôm chặt lấy cậu em trai, còn cô chị thì ôm chặt lấy mẹ, dùng cơ thể bé nhỏ của mình chặn trước em trai, tim cô chị bị một cây gỗ từ trên xe hàng đâm xuyên thủng.
Nếu như cây gỗ kia tiến thêm một chút nữa thì cậu em trai kia cũng sẽ tới Địa phủ đăng ký cùng cô chị luôn.
Tể Tể nhìn thấy thế thì khẽ ôm lấy cô bé quỷ.
Cô bé quỷ lại tiếp tục gọi cha mẹ, em trai từng lần, từng lần một, thậm chí còn không để ý tới bên trong còn có cả bản thân nữa.
Cô bé không biết mình đã chết rồi.
Từ đằng xa truyền tới tiếng kêu của xe cứu thương.
Cô bé quỷ nhanh chóng chui ra khỏi xe, chạy về phía xe cứu thương mà la lớn lên.
“Bác sĩ ơi, ở đây nè. Mau mau tối cứu cha mẹ và em trai cháu với, hu hu hu… Bọn họ bị đập ngất ở trong xe rồi, chảy máu rất nhiều nữa.”
“Bác sĩ ơi mau cứu với.
”
“Hu hu hu…”
Xe cứu thương nhanh chóng chạy tới, bác sĩ và y tá nhanh chóng lao ra khỏi xe chạy qua cứu viện.
Nhân viên công tác của Địa phủ cũng đã tới.
Hai người thấy Tể Tể thì ngạc nhiên.
“Công chúa nhỏ, ngài cũng ở đây à?”
Tể Tể gật đầu: “Vừa đúng lúc gặp phải.”
Tể Tể nói xong nhìn về phía cái điện thoại di động đặc biệt trong tay hai người họ, còn có cả một cái máy tính bảng nữa.
“Chú ơi, cho chị gái kia thêm một ít thời gian với ạ. Để cho chị ấy có thể tạm biệt người nhà mình.”
Hai nhân viên công tác của Địa phủ cung kính gật đầu.
“Vâng thưa công chúa nhỏ.”
Cô bé quỷ đang khóc thảm thương đột nhiên thấy mình cũng bị mang ra từ trong xe, hơn nữa còn đã bị mền trắng che mặt, cô bé quỷ sững sờ đứng tại chỗ.
“Không đúng, cháu đang ở đây mà, vì sao bác sĩ và cô y tá lại khiêng từ trong xe ra một cháu nữa?”
Dù Tể Tể không nỡ, nhưng vẫn đành phải giải thích thêm lần nữa.
“Chị ơi, chị đã chết rồi.”
Cô bé quỷ: “…”
Cô bé sáu tuổi đã biết chết nghĩa là gì.
Chính là sẽ bị đưa tới lò thiêu, đốt thành tro, sau đó tro bị bỏ vào trong một cái bình nhỏ, cất vào trong một cái hộp nhỏ, ở ngoài có một cái bia đá viết tên người đó.
Cô bé đã tham gia đám tang của bà ngoại, đã hỏi cha mẹ mình.
Cô bé lau nước mắt, nhanh chóng nhìn về phía cha mẹ và em trai.
Cha đã tỉnh lại, mẹ vẫn còn đang hôn mê.
Em trai cũng đã tỉnh, thằng bé chỉ mới có ba tuổi, vừa mới tỉnh lại liền lập tức khóc lớn, không ngừng kêu khóc đòi mẹ.
Cô bé nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.
“Em gái Tể Tể ơi, cha mẹ và em trai của chị sẽ không chết chứ?”
Tể Tể gật đầu.
“Bọn họ không chết, chỉ bị thương mà thôi, cha của chị bị gãy một chân, mẹ và em trai chị không bị gì cả, chị đã bảo vệ họ.”
Cô bé quỷ đột nhiên cười tươi.
“Thế là tốt rồi, thế là tốt rồi.”
Cô bé quỷ vừa nói vừa cười lại vừa khóc.
“Như thế thì một nhà ba người họ có đủ rồi, em trai là bé trai, mẹ sẽ không bao giờ bị bà nội mắng nữa, cha cũng sẽ không bị khó xử kẹp ở giữa nữa.”
Chân mày của Tể Tể nhíu chặt lại.
“Chị gái ơi, cha mẹ chị không thích chị sao?”
Nước mắt của cô bé quỷ rơi cộp cộp xuống.
“Thích chứ. Mẹ nói rằng trước khi em trai được sinh ra thì cha cũng đã từng mua rất nhiều đồ chơi cho chị, cũng đã từng làm ngựa cho chị cưỡi.”
Tể Tể: “…”
Hai nhân viên công tác Địa phủ có nhiệm vụ dẫn hồn: “…”
Trong lúc hai người họ nói chuyện thì mẹ cô bé cũng đã tỉnh, cha mẹ cô bé cũng đã biết tin con gái mình đã chết rồi.