Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1372:
Tiểu Hải giật mình ngạc nhiên.
“Thầy Tương, chúng ta không cần thiết phải trả nhiều tiền thế, bọn họ cố ý đòi tiền thêm đó.”
Tương Uyên lại không thiếu tiền.
“Tôi chỉ muốn nhanh đi gặp Tiểu Tương thôi.”
Tiểu Hải: “…”
Tể Tể thấy vẻ mặt chú Tiểu Hải có chút buồn rầu thì lập tức tới an ủi anh ấy.
“Chú Tiểu Hải ơi, bọn họ lấy được tiền này thì cũng được xem là tiền bất chính, dù cho bọn họ có lấy được thì cũng sẽ bị nhiễm nhân quả.”
Nghe Tể Tể nói thế thì Tiểu Hải không nhịn được phì cười.
Anh ấy xoa xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể, thở dài một tiếng.
“Ôi chao, cô bé học ở đâu mấy thứ đó vậy hả? Nếu như có nhân quả tồn tại thì bọn họ cũng sẽ không phát triển đến mức này.”
Tể Tể vội vàng giải thích.
“Nhưng mà chú Tiểu Hải ơi, thật sự là có nhân quả mà.”
Tiểu Hải lại không tin.
Nếu như thật sự có nhân quả thì anh ấy đã không phải chứng kiến mấy chuyện bất công như thế ở giới giải trí này trong mấy năm nay.
Có một số diễn viên có kỹ năng diễn tốt bị chèn ép tới mức không thể nhận được vai diễn nào, không thể không bỏ nghề hoặc chuyển sang làm streamer, mà những người bán cơ thể hoặc những thứ khác thì lại có thể dễ dàng lên chức hoặc thành ngôi sao nổi tiếng.
Thế giới này.
Xấu xa như vậy đó.
Nhất là ở trong giới giải trí bọn họ thì càng kinh khủng hơn.
Muốn nổi tiếng thì rất dễ, chỉ cần tìm một ‘bố nuôi’ bao nuôi mình, có thể trở thành người nổi tiếng chỉ trong một đêm.
Còn thật chất thì ai đạp lên ai để đi lên, ai cướp đoạt công việc của ai, ai là diễn viên có thực lực nhưng lại bị người ta hại phải bỏ nghề, ngoại trừ người ở trong giới giải trí ra thì người hâm mộ ở trên mạng có mấy người biết được chứ.
Tiểu Hải xem như đã nhìn thấu thế giới này rồi.
Tể Tể thấy mặt chú Tiểu Hải uể oải thì lại cam đoan với anh ấy thêm lần nữa.
“Chú Tiểu Hải, chú phải tin tưởng Tể Tể chứ, nhân quả là có thật đó. Có điều có vài nhân quả thì báo ứng tới nhanh, nhưng cũng có cái tới trễ, nhưng trước sau gì thì nó cũng sẽ đến.”
Thấy cô bé nhìn mình với ánh mắt tin tưởng như vậy, Tiểu Hải không muốn làm cô bé thất vọng nên gật đầu cười tủm tỉm, vuốt ve cái đầu nhỏ của Tể Tể.
“Ừ ừ ừ, Tể Tể nói cái gì cũng đúng cả.”
Tể Tể: “…”
Mặc dù cô bé chỉ mới có ba tuổi rưỡi nhưng Tể Tể có thể phân biệt được thật lòng và qua loa đấy nhé.
Chú Tiểu Hải không tin tưởng cô bé.
Chờ tới khi chú Tiểu Hải đi gọi điện thoại hối thúc bên kéo xe thì Tể Tể đi tới chỗ Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư ơi, Tể Tể muốn chú Tiểu Hải tin tưởng trên đời này thật sự có nhân quả báo ứng.
”
Bách Minh Tư cười gật đầu.
“Được, nhưng mà Tể Tể không được làm mình bị thương đấy nhé.”
Tể Tể dạ đồng ý.
“Tể Tể không làm gì đâu, Tể Tể chỉ kêu Sổ Sinh Tử tới tìm một chút thôi.”
Bách Minh Tư nhắc nhở Tể Tể: “Chú Tiểu Hải là người thường, Tể Tể không thể để cho chú ấy thấy được đồ của Địa Phủ, sẽ làm chú ấy sợ hãi đấy.”
Tể Tể gật đầu: “Được, Tể Tể sẽ đi xa một chút rồi mới tìm.”
Bách Minh Tư cười cưng chiều cô bé.
Tể Tể thật là quá ngoan.
Bé ngoan Tể Tể lập tức đi cách xa mọi người hơn tám trăm mét, đứng ở bên cạnh một hòn đá ở ngoài vòng bảo hộ kêu gọi Sổ Sinh Tử.
“Sổ Sinh Tử, mau tới đây.”
****
Sổ Sinh Tử nhanh chóng được gọi tới, Tể Tể liếc nhìn một chiếc xe đang dần dần tiến tới.
Một chiếc xe đầy vẻ u ám chết chóc.
Tể Tể còn chưa kịp làm gì thì cái xe kia đã tông vào sau đít một chiếc xe tải ở trước mặt nó.
Tiếp theo đó là tiếng la hét chói tai cùng với tiếng lốp xe cà rít trên mặt đất, “Ầm!” một tiếng, một tiếng nổ thật to.
Tử khí đã hình thành.
Tể Tể: “…”
Có người chết ngay tại chỗ.
Sổ Sinh Tử hiện ra ở trước mặt Tể Tể, Tể Tể tiếc hận nhìn thoáng qua chiếc xe nát tràn đầy mùi chết chóc, ánh mắt lại quay về phía Sổ Sinh Tử.
Nhìn sổ sinh thử, giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên.
“Xác định vị trí.”
Sổ Sinh Tử nổi lơ lửng trước mặt Tể Tể, nhanh chóng xác định vị trí.
“Quản lý công ty xe tải trên đường cao tốc.”
Sổ Sinh Tử lật trang vèo vèo nhanh chóng, âm khí tràn ra nồng nặc, từng cái tên một hiện ra trước mặt Tể Tể.
“Địa chỉ cụ thể của bọn họ, cuộc đời và thời điểm chết của bọn họ.”
Tốc độ lật trang của Sổ Sinh Tử càng nhanh hơn.
Lúc đầu chỉ có những cái tên hiện ra ở trước mặt Tể Tể, hiện tại lại hiện ra những chi tiết cuộc đời ở bên dưới cái tên đó.
Nó biết công chúa nhỏ muốn biết thời gian tử vong của người đó, thế nên Sổ Sinh Tử sẽ cố ý hiện ra màu đỏ ở dòng chỉ thời gian chết của người đó.
Tể Tể cẩn thận nhìn một chút, có hai cái tên xuất hiện thời gian chết là ở mười phút nữa.
“Chỗ hai người này chết cách nơi này bao xa?”
Sổ Sinh Tử lại lắc lư thêm lần nữa, dưới tên hai người được chỉ ra sẽ chết sau mười phút nữa hiện ra vị trí cụ thể cùng với nguyên nhân chết.
Vị trí cách tầm tám trăm mét, Tể Tể nhìn kỹ lại, là chỗ bác Tương đang đứng.
Lại nhìn tới nguyên nhân tử vong.
Lái xe quá tốc độ, tông xe, xe nát, người chết.
Tể Tể vô ý thức nhìn về phía hiện trường tai nạn xe vừa nãy, chân mày nhíu lại.