Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1371:

Chuyện này không khoa học chút nào luôn á!

****

Lúc Tiểu Hải còn đang choáng váng thì Tương Uyên đã hạ cửa sổ xe xuống hỏi.

“Tiểu Hải, sửa xe xong chưa?”

Tiểu Hải giật mình một cái, nghiêng đầu nhìn về phía Tương Uyên.

“Thầy Tương, xe này…”

Tương Uyên nhướng mày, ánh mắt sắc bén.

“Xe bị làm sao thế? Sao vẫn chưa sửa xong?”

Tiểu Hải: “Thầy Tương, ở đây không sửa được, cần phải gọi xe tới kéo.”

Tương Uyên mím môi, nhíu mày lại.

“Cậu nói cậu là một trợ lý toàn năng mà? Sao có mỗi sửa cái xe lại không được thế?”

Lời bốc phét trên đường lái xe lúc nãy bây giờ bị vả mặt, làm cho mặt của Tiểu Hải đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Tương Uyên nhìn thấy anh ấy như thế thì còn gì mà không hiểu nữa.

Tương Uyên cũng không giận, mặt hơi xụ xuống mà thôi.

“À.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to nhìn qua nhìn lại, sau đó dùng giọng nói non nớt hỏi.

“Chú Tiểu Hải ơi, khi nào xe kéo sẽ tới ạ?”

Lúc còn ở trên xe lúc nãy, bác Tương có nói là cần phải đi tìm anh Tiểu Tương gấp.

Mặc dù bác Tương có máy bay riêng, nhưng mà điều kiện sân bãi ở đây không đủ nên không thể nào lái máy bay tới được, thế nên bọn họ mới phải lái xe tới thị trấn Vân Thạch.

Tể Tể nghĩ tới việc chú ba giữ anh Tiểu Tương ở lại là vì muốn anh ấy ngó chừng hai con cương thi, cũng hy vọng bác Tương và chú Tiểu Hải có thể tới thị trấn Vân Thạch sớm.

Tiểu Hải: “… Tôi đã gọi cho họ được hơn ba mươi phút rồi, lúc nãy Tể Tể tới tôi còn tưởng là họ cơ.”

Tương Uyên bình tĩnh nói: “Gọi thêm lần nữa.”

“Haiz.”

Tiểu Hải vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi thúc dục thêm lần nữa.

Bách Minh Tư tới trước mặt Tể Tể hỏi: “Tể Tể, lúc nãy em bị nghẹn hả?”

Tể Tể lắc đầu.

“Không có, không có, lúc nãy do chú Tiểu Hải nên Tể Tể xém tí là không nuốt quỷ được, nhưng mà lát sau bác Tương đã giúp Tể Tể, Tể Tể đã há mồm oàm oàm mấy miếng nuốt hết quỷ luôn.”

Bách Minh Tư nhìn về phía Tương Uyên.

“Bác Tương ơi, bác gặp mấy con quỷ kia ở đâu vậy ạ?”

Vừa nhắc tới đám quỷ kia thì mắt Tương Uyên lộ ra vẻ khinh thường.

“Đi dọc theo con đường này.”

Bách Minh Tư ngạc nhiên.

“Trên đường cao tốc này á?”

Tương Uyên gật đầu: “Đều là mấy con du hồn dã quỷ, không muốn đi đầu thai mà muốn trực tiếp chiếm lấy cơ thể của người giàu để sống tiếp mà thôi.”

Tể Tể gật đầu cái rụp thật mạnh.

“Bởi vì trên người chúng nó có nghiệp nợ nên Tể Tể đã ăn luôn.”

Bách Minh Tư biết Tể Tể sẽ không ăn bậy quỷ, bình thường cô bé sẽ chỉ ăn những con quỷ đã từng hại người khác.

“Tể Tể, em ăn no chưa?”

Tể Tể nghe thế thì ủ rũ.

“Anh Minh Tư, Tể Tể vẫn còn đói lắm.”

Tương Uyên nghe thế thì miệng giật giật.

“Hay là cháu về Địa phủ ăn tạm đi?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu.

“Không thể, không thể, quỷ ở Địa phủ đều là dân cư đàng hoàng của Địa phủ, Tể Tể không thể ăn quỷ cư dân của Địa phủ được, nếu không sẽ bị Quy tắc của Địa phủ xử lý.”

Tương Uyên vừa định nói “Cháu chưa ăn thử thì sao cháu biết được sẽ không vượt qua được Quy tắc địa phủ?” thì lại nuốt xuống không nói nữa.

Quên mất.

Con bé Minh Tể Tể này không chết được, không giết được, không biết rốt cuộc con bé là cái gì nữa.

Nhỡ may con bé bị Quy tắc địa phủ xử lý làm bị thương, quay về trần gian con trai ruột biết mình xúi bậy Tể Tể thì nhất định sẽ không tha thứ cho mình.

Thôi quên đi.

“Tể Tể, bọn cháu đi quay chương trình ở thị trấn Vân Thạch có vui không?”

Vừa nhắc tới quay phim thì Tể Tể lập tức vui vẻ.

“Vui lắm ạ. Tể Tể và anh Tiểu Tương và chú ba đều vô cùng vui vẻ ạ.”

Tương Uyên nghe thế thì cũng vui vẻ.

Điều này chứng tỏ là mười tỉ đầu tư của anh ấy không vô dụng rồi.

“Anh Tiểu Tương của cháu vui thật à?”

Tể Tể gật đầu thật mạnh.

“Vô cùng vui vẻ.”

Tương Uyên nghĩ tới việc con trai ruột mình chỉ hận không thể ở bên cạnh con gái bảo bối của thằng chó Phong Đô đại đế cả ngày cả đêm, nhưng giờ lại không có ở đây.

“Tể Tể, sao cháu và Minh Tư lại ở đây? Anh Tiểu Tương của cháu đâu?”

Tể Tể bập bẹ giải thích.

“Anh Tiểu Tương ở với chú ba và chú nhỏ, chú nhỏ bị thương, trên xe còn đang tạm giữ hai con cương thi, cho nên anh Tiểu Tương ở lại để canh chùng chúng nó.”

Tương Uyên nhíu mày.

“Bánh chưng?”

(*) Bánh chưng: tiếng lóng của trộm là chỉ cương thi

Tiểu Hải vừa mới gọi điện thoại thúc giục xong, vừa cúp máy thì nghe được câu này.

“Bánh chưng gì cơ?”

Tể Tể vừa định giải thích thì Bách Minh Tư vội vàng đưa tay bịt cái miệng nhỏ của cô bé lại.

“Là bánh chưng gạo nếp đó, ngọt ngọt, ăn rất ngon.”

Tể Tể: “…”

Lúc này Tể Tể mới sực nhớ chú Tiểu Hải là người thường, không biết ở đây trừ anh Minh Tư ra thì cô bé và bác Tương đều không phải là người.

Tương Uyên cũng nhân cơ hội này đánh lạc hướng chú ý của Tiểu Hải.

“Bọn họ bảo sao?”

Vừa nhắc tới chuyện này thì lực chú ý của Tiểu Hải đã bị kéo lại.

“Thầy Tương, công ty kéo xe ở thành phố N này thật là quá đáng, bọn họ nói đoạn đường này xe bị hư rất nhiều, bọn họ đều đang cần xe kéo. Không có hai trăm ngàn thì bọn họ không tới trước đâu.

Tương Uyên: “Thế thì cho bọn họ hai trăm ngàn.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free