Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1370:

Bách Minh Tư: “...”

Bất cẩn quá!

Quên tính khoảng cách mất rồi.

Chủ yếu là vì cậu ấy cũng không biết nơi này là nơi nào nữa.

Thấy Bách Minh Tư không nói lời nào, Tiểu Hải cũng không hỏi thêm gì.

Nhất định là người lớn trong nhà quá chểnh mảng nên mới để hai đứa nhỏ đi lạc mất đây mà.

Nhưng khách sạn trên thị trấn kia vừa hay cũng là nơi mà anh ấy và thầy Tương muốn đi, hai bên cũng xem như là duyên phận rồi.

Tiểu Hải vuốt tóc: “Cháu chờ chú một chút, chú lên xe hỏi thầy Tương một tiếng, nếu được thì chú sẽ dắt hai cháu theo luôn.”

Bách Minh Tư muốn từ chối nhưng Tiểu Hải lại không cho cậu ấy có cơ hội cất lời, anh ấy nhanh chóng chạy tới cửa xe phía sau bên tay phải và mở nó ra.

Trong nháy mắt khi cửa xe được mở, Tể Tể đang há mồm nhét con quỷ đã bị mình xoa nắn thành một cục to đùng vào trong miệng.

Tương Uyên thì ngồi ở vị trí gần cửa xe bên trái cười ha hả.

Tiểu Hải: “...”

Cô bé này xuất hiện ở trong xe từ khi nào vậy?

Không đúng!

Cô bé này trông quen lắm!

Tuy rằng miệng há ra hơi to, nhưng gương mặt tròn trịa mũm mĩm và cánh tay trắng muốt này...

Tiểu Hải thảng thốt kêu ra tiếng: “Tể Tể đó hả cháu?”

Thấy bị bắt gặp khi đang ăn “đồ ăn vặt”, Tể Tể vội vàng nhét cục quỷ to oạch kia vào trong miệng.

Hai bên quai hàm của cô bé phồng lên, ậm ừ nói: “Áu ào... hú*!”

(*) Áu ào ú: Là “cháu chào chú”, Tể Tể nói ngọng do đang ngậm thức ăn.

Tiểu Hải vội duỗi tay bọc quanh cổ của Tể Tể, sau đó lại dùng sức ép cô bé mở cái miệng nhỏ xinh ra.

“Tể Tể, mau nhổ nó ra!”

Tể Tể: “...A?”

Cô bé tự kiếm thức ăn bằng bản lĩnh của mình, sao lại bắt cô bé nhả ra?

Tể Tể hoang mang mở to mắt.

Tiểu Hải sốt ruột tới mức trên trán ứa mồ hôi lạnh, Tương Uyên ngồi ở bên cạnh thấy thế thì không khỏi giật giật khóe miệng: “Tiểu Hải, buông tay ra đi, con bé không sao đâu.”

Với sức mạnh và bối cảnh sau lưng của mình, Minh Tể Tể có thể chào đón và tiễn đưa vô số đời sau của Tiểu Hải đấy chứ đùa.

Tiểu Hải hoàn toàn không dám buông tay, thậm chí còn dùng một tay để vỗ lưng cho cô bé, hy vọng có thể giúp cô bé phun cái đống khổng lồ ban nãy ra ngoài.

“Tể Tể, nghe lời chú nhổ ra đi cháu.”

Một đống đen thùi lùi không biết là thứ gì kia mà đi nhét vào trong miệng, quai hàm cô bé phình to như con cá nóc rồi kìa.

Lỡ mà bị nghẹn thì phải làm sao bây giờ?

Sẽ chết đó!

“Thầy Tương, anh mau qua giúp tôi với.”

Tương Uyên không hề lo lắng tẹo nào: “Tiểu Hải, cậu buông tay ra đi.”

Tể Tể theo bản năng gật đầu: “Úng á! Hú ơi...

hú uông ay a i **~”

(**) Úng á, hú ơi hú uông ay a i: Là “đúng á, chú ơi chú buông tay ra đi”, Tể Tể nói ngọng.

Tiểu Hải: “...”

Tiểu Hải biết thầy Tương không phải là người thích xen vào việc của người khác, bình thường cũng cực kỳ lạnh lùng.

Nhưng đây là một mạng người đấy!

Hơn nữa Tể Tể còn là cô con gái duy nhất của nhà họ Hoắc, nhà đó cưng cô bé như trứng luôn, nếu cô bé mà có chuyện gì trên xe của thầy Tương thì bọn họ phải làm sao đây?

Nhà họ Hoắc sẽ đánh hội đồng thầy Tương đó!

Tiểu Hải vừa sốt ruột lại vừa bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ đành dùng một tay ôm Tể Tể ra khỏi xe.

Dựa theo phương pháp cấp cứu Heimlich, anh ấy dùng hai tay ôm lấy Tể Tể, sau đó để nắm tay phải trên bụng của cô bé, tay trái thì đặt lên tay phải rồi dùng sức ép ngược lên trên.

Tể Tể - người đang được cấp cứu - kiểu: “...”

Một đống quỷ kia đang bị cô bé ngậm trong miệng, hoàn toàn không thể nuốt xuống được.

“Tể Tể, mở miệng ra đi cháu.”

“Nghe lời nào.”

“Ngoan!”

Tể Tể: “...”

Bách Minh Tư vừa mới chạy tới: “...”

Sau khi thấy rõ cái đống trong miệng của Tể Tể là thứ gì xong, Bách Minh Tư vội vàng kéo cánh tay của Tiểu Hải.

“Chú à, Tể Tể không sao đâu, chú buông tay ra trước đi.”

Tiểu Hải hoàn toàn không chịu nghe.

Cô bé này còn nhỏ như thế lại đi nhét nguyên một đống gì đó to đùng vào trong miệng, kiểu này mà không mắc nghẹn thì anh ấy sẽ viết ngược tên của mình lại liền!

Tiểu Hải không có thời gian giải thích với Bách Minh Tư, hơn nữa trong mắt anh ấy thì cậu ấy cũng chỉ là một thiếu niên nhỏ tuổi mà thôi.

Tể Tể bị anh ấy ôm đang ngậm quỷ trong miệng, hơn nữa cô bé không muốn làm Tiểu Hải bị thương, bởi vậy chỉ có thể ậm ừ nói: “Chú ơi... Tể Tể hông... xao! Tể Tể... ổn...”

Dường như đã thấy được một tia hy vọng chợt lóe, con quỷ lập tức ra sức vùng vẫy muốn chuồn ra khỏi miệng của Tể Tể.

Tể Tể thấy thế lại vội vàng ngậm chặt miệng lại.

Quỷ: “...”

Tương Uyên ngồi trên xe xem cảnh này mà xốn con mắt không thôi.

Anh ấy không xuống xe mà giơ tay lên phất một cái, một sức mạnh vô hình chợt dán lên trên lưng của Tiểu Hải.

Tiểu Hải chỉ cảm thấy sau lưng đột nhiên lạnh thấu xương, thế là cánh tay đang ôm Tể Tể theo bản năng thả lỏng ra.

Tể Tể được tự do, vội vàng nuốt bọn quỷ vào bụng cái ực.

Lúc ngẩng đầu vừa hay đụng phải ánh mắt khiếp sợ và tuyệt vọng của Tiểu Hải, Tể Tể chép chép miệng, vội vàng mềm giọng an ủi anh ấy: “Chú xem nè, Tể Tể không sao hết mà.”

Tiểu Hải: “...”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free