Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1354:
Bách Minh Tư nói: “Nhanh hơn? Nãy giờ mình đi cũng nhanh mà.”
Tể Tể lắc đầu: “Không phải, không phải đâu anh Minh Tư. Lúc nãy Tể Tể đi chậm lắm.”
Một tay Bách Minh Tư nắm lấy tay Tể Tể, một tay còn lại thì đang bận chà chà khuôn mặt sắp bị đông cứng của mình.
“Thế thì được, chúng ta đi nhanh về nhanh.”
Tể Tể cười hì hì đứng dậy.
“Được rồi, đi thôi.”
Bách Minh Tư chỉ cảm thấy gió lạnh đập vào mặt, cả người bay lên, chân cách mặt đất một đoạn.
Chờ tới khi Bách Minh Tư hoàn hồn lại thì cậu ấy và Tể Tể đã đứng ở chỗ cách tầm mười mét trước một cái xe sáu chỗ.
Tể Tể vô cùng hưng phấn: “Anh Minh Tư, trong xe có đồ ăn ngon.”
Bách Minh Tư bị đông lạnh cứng ngắc phải tốn một lúc mới có thể hoạt động và nói chuyện bình thường lại được.
“Tể Tể đứng đây chờ một tí nha, anh qua đó xem thử trước.”
Tể Tể đói, không muốn chờ nữa.
“Tể Tể cũng đi nữa.”
Bách Minh Tư biết Tể Tể đói bụng nên cũng không bắt buộc nữa, cậu ấy dắt Tể Tể đi về phía xe sáu chỗ.
Bọn họ đang ở trên đường cao tốc, xe sáu chỗ đang dừng ở đường dừng xe khẩn cấp.
Càng tới gần thì Tể Tể càng phát hiện âm khí trên xe rất loạn, có một luồng khí xa lạ, còn có một luồng khí rất quen.
Tể Tể nhíu mày.
“Ủa?”
****
Bách Minh Tư cũng phát hiện âm khí, hơn nữa âm khí này còn cực kỳ đậm.
“Tể Tể, anh...”
Cậu ấy còn chưa nói dứt lời thì lại phát hiện cô bé mà mình dắt tay nãy giờ đã biến mất từ lúc nào.
Cùng lúc đó, sau đuôi xe chợt truyền tới một giọng nói xa lạ.
“Xe tải tới rồi đấy à? Mau tới giúp tôi một tay đi, tôi không dậy nổi.”
Bách Minh Tư đoán Tể Tể đã vào bên trong xe, mà giọng nói phía sau xe... hẳn là của một con người.
Cậu ấy nhíu mày đi nhanh về phía đuôi xe: “Ai đấy?”
“Ở đây, ở đây này!”
Bách Minh Tư cúi đầu xuống thì thấy được một đôi chân.
Hơn phân nửa thân thể của đối phương đang bị che dưới cái xe cho nên cậu ấy không thể nhìn thấy được.
Sau khi xác định đối phương thật sự là người, Bách Minh Tư vội khom lưng kéo người nọ ra.
Không qua bao lâu, đối phương đã được Bách Minh Tư kéo ra từ bên dưới đáy xe.
“Cảm ơn, vô cùng cảm ơn!”
Tiểu Hải vừa nói lời cảm ơn vừa xoa xoa tóc, chờ đến khi ngẩng đầu và nhìn thấy Bách Minh Tư, anh ấy sửng sốt không thôi.
“Sao lại là một đứa bé thế này? Bây giờ đội cứu hộ trên đường cao tốc làm ăn chểnh mảng thế, dám thuê lao động trẻ em thế này bộ không sợ bị người ta tố cáo hả?”
Khóe miệng của Bách Minh Tư giật giật: “Chú à, cháu không phải người của đội cứu hộ trên đường cao tốc.”
Tiểu Hải ngớ người, anh ấy vừa phủi phủi bụi đất trên quần áo vừa mở miệng: “Vậy chẳng lẽ.
.. cháu chỉ trùng hợp đi ngang qua, thấy bọn chú cầu cứu cho nên mới xuống xe giúp đỡ hả?”
Bách Minh Tư gật đầu: “Vâng, đại khái là thế ạ.”
Thật ra là vì cậu ấy đang trên đường đi “kiếm ăn” với Tể Tể, vừa hay phát hiện bên này có “đồ ăn vặt” nên mới qua “ăn” mà thôi.
Tể Tể quá đói nên cho dù chỉ có một chút xíu đồ ăn thì cô bé cũng không nỡ buông tha.
Tiểu Hải gật đầu: “Thì ra là thế, cảm ơn, thật sự rất cảm ơn cháu, con nít bây giờ tốt bụng thật đấy.”
Nói xong, anh ấy ngẩng đầu nhìn xung quanh: “Ủa, người lớn nhà các cháu đâu?”
Bách Minh Tư: “Thì cháu là người lớn đây ạ.”
Tiểu Hải há hốc mồm: “Hả?”
Bách Minh Tư ho khan một tiếng, mở miệng giải thích: “Cháu là anh trai, cháu và em gái cùng đến đây.”
Tiểu Hải: “...Cháu ơi, năm nay cháu học lớp mấy rồi?”
Bách Minh Tư: “Dạ cháu học cấp hai ạ.”
Tiểu Hải: “Vậy em gái cháu bao lớn rồi?”
Nhắc tới Tể Tể, Bách Minh Tư lập tức nở nụ cười đầy cưng chiều: “Ba tuổi rưỡi, mới vào mẫu giáo chú ạ.”
Tiểu Hải: “...”
Tiểu Hải nuốt một ngụm nước miếng.
“Cháu à, cháu đừng nói với chú là hai anh em cháu lái xe trên đường cao tốc tới đây đó nha?”
Bách Minh Tư mím môi và rũ mắt, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt: “Không phải lái xe, bọn cháu… đi bộ tới đấy ạ.”
Tiểu Hải thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy là tốt rồi. Một học sinh trung học dẫn theo một cô bé học mẫu giáo lái xe lên đường cao tốc, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi. À nếu thế thì hai cháu là người dân ở gần đây hả?”
Bách Minh Tư: “Dạ không phải đâu chú, bọn cháu là người nơi khác tới.”
Thần kinh của Tiểu Hải lại bắt đầu căng như dây đàn: “Vậy hai cháu… bị lạc đường hả? Hay là bị bắt cóc tới đây rồi chạy trốn ra được?”
Bách Minh Tư nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Hải, ánh mắt lập lòe: “Bọn cháu đói bụng nên ra ngoài tìm thức ăn thôi ạ.”
Tiểu Hải tự động nói tiếp: “Sau đó lạc đường, cứ đi mãi đi mãi rồi đi tới trên đường cao tốc luôn?”
Bách Minh Tư nghĩ một lát rồi quyết định gật đầu: “Đúng vậy.”
Tiểu Hải: “...Người lớn của các cháu đâu?”
Bách Minh Tư: “Ở trong khách sạn.”
Tiểu Hải: “Khách sạn nào?”
Bách Minh Tư: “Khách sạn thương mại Duyệt Lai, ở thị trấn Vân Thạch đấy ạ.”
Tiểu Hải lảo đảo một cái, suýt nữa đã ngã cắm đầu xuống đất: “Ở đâu cơ? Thị trấn Vân Thạch, khách sạn thương mại Duyệt Lai?”
Bách Minh Tư gật đầu: “Đúng vậy, có vấn đề gì sao chú?”
Tiểu Hải: “...”
Khóe miệng của Tiểu Hải giật giật: “Cháu à, cháu có biết thị trấn Vân Thạch cách nơi này rất xa không? Còn một trăm kilomet nữa mới tới đó, hai anh em các cháu đi kiểu gì mà tới tận nơi này vậy? Đã đi mấy ngày rồi?”