Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1368:
Hoắc Trầm Vân nghe xong, nhìn vẻ mặt hoảng hốt của hai đồng chí cảnh sát.
Được rồi.
Hai người này chắc là đã được chứng kiến sức ăn kinh khủng của Tể Tể, sau đó có thể là hết đồ ăn rồi, hết cách nên đành phải dẫn hai đứa này qua đây.
“Được, tôi biết rồi, đã làm phiền hai anh rồi.”
Đồng chí cảnh sát thở phào.
“Không có, không phiền gì đâu, việc nên làm thôi mà.”
Hoắc Trầm Vân thấy mặc dù hai người họ vẫn còn đang hoảng hốt nhưng ánh mắt đã thoải mái hơn nhiều thì có chút buồn cười.
“Hai anh có muốn ăn thêm tí nữa cùng chúng tôi không?”
Hai anh đồng chí cảnh sát đều đồng loạt lắc đầu.
“Không cần, không cần, bọn tôi có công việc, phải đi trước.”
“Tạm biệt.”
Hai người vừa nói xong thì nhanh chóng lên xe rồi vội vàng lái xe rời đi.
Hoắc Trầm Vân nhìn xe đi xa dần, khóe miệng cong lên.
Lúc này thì Tể Tể đã chạy lạch bạch tới.
“Chú ba, chú đang cười cái gì thế ạ?”
Hoắc Trầm Vân nắm bàn tay mũm mĩm của cháu gái nhà mình, dắt cô bé vừa đi vừa nói.
“Chú cười hai chú cảnh sát kia đáng yêu quá đấy mà.”
Tể Tể nghiêng đầu sang một bên, nghĩ một lúc rồi mới nói.
“Nhưng mà chú ba ơi, đáng yêu là từ dùng để chỉ con nít và con gái mà, nếu như là chú cảnh sát thì phải dùng mấy từ như là đẹp trai, anh tuấn, uy dũng, cao lớn chứ ạ?”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc cúi đầu nhìn cháu gái nhà mình.
“Tể Tể biết nhiều từ thế à?”
Tể Tể ưỡn ngực lên khoe khoang.
“Cha Minh Vương bảo Tể Tể phải học tập thật giỏi, mỗi ngày phải luôn luôn tiến bộ, mỗi lần xem tivi thì Tể Tể đều học được rất nhiều.”
Hoắc Trầm Vân cười ha ha.
“Tể Tể thật là ngoan, Tể Tể giỏi quá đi.”
Được khen thì phải khen lại là đặc sản của Tể Tể.
“Chú ba cũng rất giỏi, chú ba còn rất anh tuấn đẹp trai.”
Một lớn một nhỏ vừa khen nhau vừa đi về chỗ Kế Nguyên Tu, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đang đứng.
Hoắc Trầm Vân nhìn mấy đứa bé thì chợt nhớ lúc nãy hai đồng chí cảnh sát có nói là Tể Tể còn rất đói.
“Tể Tể, chú ba dẫn các cháu đi ăn gì nhé.”
Tể Tể xua xua tay, đôi mắt to tròn nhìn anh ấy.
“Ăn không đủ no, chú ba, không thể ăn no được.”
Hoắc Trầm Vân khó hiểu: “Hả?”
Bách Minh Tư, Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành đều đồng thanh nói.
“Tể Tể cần phải ăn quỷ mới no được.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân hít một hơi, nhìn xung quanh thử có ai không rồi cúi xuống nói nhỏ.
“Chúng ta đang ở bệnh viện, chẳng lẽ ở đây không có sao?”
Tể Tể thất vọng lắc lắc đầu.
“Không có.”
Kế Nguyên Tu đưa ra một lời giải thích rất hợp lý.
“Có lẽ là bởi vì đây chỉ là một bệnh viện thị trấn nhỏ, trình độ chữa bệnh khá yếu, cho nên những bệnh nhân bệnh nặng thường sẽ chuyển lên bệnh viện ở thành phố hoặc bệnh viện tỉnh, cho nên ở đây có rất ít quỷ.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Thằng bé nói rất có lý, anh ấy không cãi được.
Nhưng mà Tể Tể đang đói.
“Vậy thì chúng ta…”
Tể Tể nhanh chóng nói tiếp.
“Chú ba, giờ chú cứ về khách sạn nghỉ đi, Tể Tể đi tìm đồ ăn rồi về sau có được không ạ?”
Hoắc Trầm Vân hỏi: “Đi đâu tìm?”
Tể Tể: “Tể Tể qua bệnh viện lớn xem thử.”
Tương Tư Hoành nói: “Chú ba, để cháu đi cùng với Tể Tể cho.”
Hoắc Trầm Vân không đồng ý.
“Tể Tể có thể đi, cứ để cho…”
Bách Minh Tư nói tiếp: “Chú Trầm Vân, để cháu đi với Tể Tể cho.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Ừ, Tiểu Tương ở lại đây đi, trong xe của chúng ta còn có hai… cái, không có cháu ở đây, lỡ may có chuyện gì thì chú không giải quyết được, chú nhỏ của cháu đang bị thương mà.”
Tương Tư Hoành: “… Vâng ạ.”
Tể Tể kéo lấy ống tay áo của Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương cứ yên tâm, Tể Tể và anh Minh Tư đi nhanh rồi về liền.”
Có Tể Tể an ủi, tâm trạng Tương Tư Hoành tốt hơn rất nhiều.
“Được rồi.”
Nhóm năm người một lớn bốn nhỏ chia làm hai, Hoắc Trầm Vân dẫn Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành quay về khách sạn, Bách Minh Tư thì dắt Tể Tể đi ở phía sau bọn họ, đi một lúc thì khoảng cách giữa hai nhóm dần dần xa ra.
Hai người họ đi tới một con đường không có người, quẹo vào một cái hẻm nhỏ rồi biến mất.
Tể Tể dùng thuấn di mang Bách Minh Tư đi tới nơi có âm khí dày đặc.
Hai người họ không có đi bệnh viện khác, vì ở đây chỉ có một cái bệnh viện mà thôi.
Nhưng ở phía xa là rừng sâu núi thẳm, đã có Quỷ Vực, còn có quỷ núi, lỡ đâu còn có gì nữa khác thì sao?
Tể Tể kéo Bách Minh Tư đi một vòng trong rừng sâu, không tìm được cái gì cả, ngay cả âm khí cũng không có.
Tể Tể: “…”
Bách Minh Tư xoa xoa khuôn mặt thiếu chút nữa là bị lạnh đông cứng lại.
“Tể Tể, hay là mình đi chỗ khác xem sao.”
Tể Tể đứng ở dưới một gốc cây cổ thụ cao chọc trời, cái đầu nhỏ lắc lắc.
“Anh Minh Tư, trong phạm vi mười mấy kilomet xung quanh đây không có âm khí.”
Bách Minh Tư: “Hay là chúng ta tới… nghĩa trang xem thử?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: “Ngọn núi này có rất nhiều ngôi mộ, Tể Tể đã xem rồi, quỷ ở đây đều đã xuống Địa phủ báo cáo hết cả rồi.”
Bách Minh Tư: “Vậy chúng ta vào thành phố?”
Tể Tể nghĩ nghĩ một lúc, vì miếng ăn thì cũng có thể.
“Anh Minh Tư, để Tể Tể dẫn anh đi, chúng ta sẽ đi nhanh hơn.”