Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1367:
Thấy chú cảnh sát lại bưng đồ ăn ngon đến đây, Tể Tể không nhịn được nuốt nước miếng cái ực.
Đồng chí cảnh sát đang quan sát cô bé nãy giờ: “...”
Xem ra cô bé đói thật!
Vì để xác định chuyện này, hai đồng chí cảnh sát quyết định không ăn một miếng nào mà nhường hết thịt xiên cho Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành chỉ ăn một xiên lấy vị, phần còn lại đã bị Tể Tể ăn sạch chỉ trong khoảng thời gian chưa tới một phút.
Hai đồng chí cảnh sát - người cuối cùng cũng được tận mắt thấy Tể Tể ăn cơm - kiểu: “...”
Tể Tể ăn xong thì liếm sạch dầu mỡ quanh miệng, sau đó ngoan ngoãn hỏi bọn họ: “Chú cảnh sát ơi, phần thịt tiếp theo nướng xong chưa ạ?”
Hai đồng chí cảnh sát: “...”
Đồng chí cảnh sát suýt bị đầu bếp tặng cho một búa vào đầu ban nãy huých nhẹ vào người đồng nghiệp của mình: “Cậu đi bưng đi.”
Đồng chí cảnh sát đó ngơ ngác đứng dậy, sau đó lững thững đi về phía căn tin như người mất hồn.
Chờ khi anh ấy bưng mâm xiên nướng nóng hầm hập trở về, phía sau anh ấy còn có một người khác đang chạy theo.
Đầu bếp căn tin cầm cái sạn trên tay, vừa đuổi theo vừa kêu to: “Cái đó không phải phần của mấy người! Đứng lại!”
Chờ đầu bếp căn tin đuổi tới nơi, chú ấy lập tức sửng sốt khi thấy được hai đứa bé trước mặt.
“Hai cháu bé này là...”
Tể Tể nhìn những xiên thịt đang tỏa hương thơm phức, lại nhìn đầu bếp đang giơ cái sạn, ngoan ngoãn đáp: “Cháu chào bác, cháu tên là Tể Tể.”
Tương Tư Hoành cũng nói: “Cháu tên Tương Tư Hoành ạ.”
Đầu bếp căn tin: “À à, Tể Tể và Tư Hoành nhỉ, chào hai cháu.”
Tể Tể: “Bác ơi, những xiên thịt này không phải cho tụi cháu sao ạ?”
Đối diện với ánh mắt long lanh của hai đứa nhỏ, đầu bếp căn tin vội vàng gật đầu.
“À không... Là cho các cháu đấy, chỉ là... chỉ là ban nãy bác quên... lấy thêm bánh tráng bò bía ăn kèm, cho nên bác mới đuổi theo nói với họ ấy mà.”
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm: “Thì ra là cho tụi cháu thật, cảm ơn bác nhiều, vậy Tể Tể ăn nha.”
Đầu bếp căn tin lau mồ hôi trên trán: “Ừ, hai cháu ăn nhanh đi. Để bác đi lấy bánh tráng bò bía tới đây!”
Tương Tư Hoành lễ phép nói cảm ơn: “Cháu cảm ơn bác.”
Chờ đầu bếp căn tin mang bánh tới, thịt xiên trước mặt của Tể Tể đã hết veo.
Hai đồng chí cảnh sát ăn ý nhận lấy bánh tráng bò bía từ trong tay của đầu bếp căn tin rồi đưa cho Tể Tể.
Tể Tể không kén ăn, phải lấp đầy bụng trước rồi tính gì thì tính chứ.
Cô bé nhận bánh tráng bò bía xong còn lễ phép chia cho mỗi người một cái: “Bác ơi, chú ơi, mọi người ăn đi ạ.
”
Đầu bếp căn tin hơi ngớ người: “À ừ!”
Hai đồng chí cảnh sát đã sốc tới mức “CPU” chết máy, theo bản năng gật đầu: “Ừ.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cầm bánh tráng bò bía lên, Tể Tể dùng đôi tay mũm mĩm của mình vo tròn chiếc bánh thành một cục rồi nhét vào trong miệng.
Một lần ngoạm một cái, sau đó nhồm nhoàm nhai ngon lành.
Đầu bếp căn tin và hai đồng chí cảnh sát kiểu: “...”
Bé con nhà ai đây, sao mà sức ăn khủng quá vậy?
Một tiếng sau, tất cả nguyên liệu nấu ăn trong căn tin của cục cảnh sát đã bị Tể Tể càn quét sạch sẽ.
Đầu bếp căn tin và hai đồng chí cảnh sát - ba người đã thấy hết tất cả - tỏ vẻ chúng tôi đã sang chấn tâm lý rồi.
Mà thế còn chưa là gì đâu, bởi vì dù đã ăn nhiều như thế nhưng cái bụng của Tể Tể vẫn còn kêu “ọt ọt” vì đói.
Đầu bếp căn tin và hai đồng chí cảnh sát: “...”
“Tể Tể, Tư Hoành, chú ba của mấy đứa còn ở bệnh viện đúng không, chúng ta đi tìm chú ba của mấy đứa trước nhé?”
Những gì có thể ăn trong cục cảnh sát đều đã bị ăn sạch cả rồi.
Nuôi không nổi!
Thật sự nuôi không nổi mà!
Tuy rằng vẫn còn đói nhưng Tể Tể vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Trong biểu cảm thở phào nhẹ nhõm của đầu bếp căn tin, Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi lên xe cảnh sát đi tới bệnh viện ở trấn trên.
****
Xe vừa mới được lái vào trong bệnh viện, Tể Tể đã thấy chú ba, chú nhỏ và anh Minh Tư của cô bé đi ra từ trong tòa nhà lớn.
“Chú cảnh sát ơi, chú ba của cháu kia kìa.”
Đồng chí cảnh sát nhanh chóng nhìn sang.
Anh ấy kiểm tra xác nhận hình ảnh so với người thật cùng với đồng nghiệp, xác định không nhận sai người thì mới dừng xe lại ở bên lề đường.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đẩy hai bên cửa xe, đôi chân ngắn nhảy xuống đất rồi chạy thật nhanh.
“Chú ba, chú nhỏ, anh Minh Tư ơi.”
Hoắc Trầm Vân biết bọn họ đã quay lại khách sạn, nhưng trước khi gặp lại thì anh ấy vẫn rất lo lắng.
Bây giờ thấy hai đứa bé vẫn còn khỏe mạnh thì vội vàng cười bế hai đứa lên.
“Tốt rồi, tốt rồi, về là tốt rồi.”
Hai đồng chí cảnh sát thấy Hoắc Trầm Vân ôm hai đứa bé thì nhìn anh ấy với vẻ mặt muốn nói nhưng không biết phải nói sao.
Hoắc Trầm Vân thấy thế thì nhướng mày, anh ấy hôn nhẹ lên má Tể Tể một cái, sau đó lại vuốt đầu Tương Tư Hoành, rồi mới thả hai đứa nhóc xuống dưới, anh ấy và hai đồng chí cảnh sát đi ra một đoạn xa rồi mới nói chuyện.
“Hai đồng chí có gì muốn nói sao?”
Hai anh đồng chí cảnh sát có rất nhiều điều muốn nói.
“Anh Hoắc, vấn đề là như thế này, khụ khụ, Tể Tể và Tư Hoành còn chưa ăn no, còn đang đói, anh xem thử lát nữa nhớ cho hai đứa ăn thêm nhé.”