Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1364:

Thầy Cát Mẫn sợ đến mức hoàn toàn quên luôn việc nói chuyện mà cứ gáy điên cuồng.

Khi Tể Tể chuẩn bị trấn an nó thì hai đồng chí cảnh sát đuổi theo chó cảnh sát đã quay lại.

Tương Tư Hoành lập kết giới trước khi Tể Tể ra tay để đảm bảo đồng chí cảnh sát không thể thấy được hai cương thi.

Hai đồng chí cảnh sát thở hổn hển chạy tới: “Từ đâu ra con gà trống lớn vậy?”

Mà nhiều vị khách ở tầng trên của khách sạn trước mặt mở cửa sổ ra và thò đầu ra văng tục chửi thề.

“Đệt! Còn chưa tới mười giờ, gà trống lớn nhà ai nuôi lại đi gáy bừa vậy!”

“Thì đó! Nếu con gà trống lớn nhà tôi gáy như vậy sau mười giờ tối là ông đây lập tức xách dao cắt cổ nó và làm thành món gà hầm nấm tùng nhung để ăn!”

Thầy Cát Mẫn: “…”

Chuyện này thì sao có thể trách nó được chứ?

Rõ ràng là lỗi của thằng nhóc cương thi!

Đậu Nga cũng không oan như nó!

Kết quả, đây không phải là điều tồi tệ nhất.

Khi thầy Cát Mẫn gần như suy sụp thì hai đồng chí cảnh sát đã nhạy bén phát hiện ra nó đang trốn đằng sau mái tóc rối bù của Tể Tể.

“Con gà trống nhỏ này…”

Bây giờ thầy Cát Mẫn như chim sợ cành cong, vừa thấy thấy đồng chí cảnh sát nhìn mình chằm chằm thì nó lập tức giương cổ lên và gáy lần nữa.

“Ò ó o!”

Tể Tể muốn bịt miệng của thầy Cát Mẫn lại nhưng đã chậm một bước: “…”

Tương Tư Hoành cười.

Hai đồng chí cảnh sát và những vị khách trong khách sạn bị đánh thức bởi tiếng gáy siêu lớn này đều kinh ngạc đến ngây người.

Mẹ kiếp!

Tại sao một chú gà con nhỏ như vậy lại có thể phát ra tiếng gáy như sấm thế?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Những vị khách trong khách sạn: “Đi! Xuống lầu xem thử!”

Thầy Cát Mẫn: “…”

Rốt cuộc kiếp trước nó đã tạo nghiệp gì vậy?

****

Thầy Cát Mẫn vừa bình tĩnh lại thì nhanh chóng dùng móng gà che miệng lại.

Sau đó tiếng gáy bị chặn lại, nghẹn trợn trừng lồi cả hai mắt.

Hai đồng chí cảnh sát đứng gần đó đều trợn mắt há hốc mồm.

“Con gà con này…”

Tể Tể cũng không ngờ mọi chuyện sẽ thành ra như thế, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, còn chưa kịp nói gì thì Tương Tư Hoành đã cười tủm tỉm nói.

“Chú cảnh sát ơi, con gà này là thú cưng mà Tể Tể nuôi, giống gà này là giống mới, có hơi đặc biệt một tí.”

Hai đồng chí cảnh sát hỏi cùng một lúc: “Giống gì vậy?”

Tương Tư Hoành vừa định nói là gà cú giống của Mỹ thì Tể Tể đã nhanh chóng đáp lời.

“Gà gáy ạ!”

Hai đồng chí cảnh sát: “…”

Thầy Cát Mẫn: “…”

Thôi thế cũng được.

Gà gáy thì gáy đi.

Dù sao thì cũng đỡ hơn là bị đồng chí cảnh sát phát hiện ra mình là yêu quái thành tinh.

Nhà nước có cơ quan đặc biệt, nếu như nó bị phát hiện là yêu quái thì trong vòng ba mươi giây sẽ bị bắt đi liền.

Thầy Cát Mẫn nghĩ tới đó thì run bần bật, móng gà siết chặt mỏ gà lại.

Một đồng chí cảnh sát nhìn chằm chằm thầy Cát Mẫn một lúc lâu.

“Hình như con gà con này có thể nghe hiểu được lời nói của chúng ta?”

Hai mắt Tể Tể lập tức trừng lớn lên, nhanh chóng phản bác.

“Nghe không hiểu.”

Tương Tư Hoành nói: “Là do Tể Tể huấn luyện đó.”

Đồng chí cảnh sát nhìn hai đứa nhóc: “…”

Lúc này, những người khách ở trên lầu cũng ùa xuống hóng chuyện.

Tể Tể thấy thế thì nhanh chóng bế gà con lên bỏ vào trong yếm.

Mấy người khách: “Con gà trống gáy thật to nãy giờ đâu rồi?”

“Đúng đó. Nó đâu rồi?”

“Mẹ nó, mau bắt nó lại, tối nay ông mày muốn ăn gà nướng.”

“Đừng ăn gà nướng, làm gà ăn mày đó.”

“Tôi thích ăn gà bọc lá sen hơn.”

“Tôi chỉ thích ăn lòng gà thôi.”

“Tôi thích ăn nhất là đùi gà nướng đó.”

Thầy Cát Mẫn đang ở trong yếm của Tể Tể.

Thầy Cát Mẫn bóp móng càng chặt hơn.

Đôi mắt nhỏ của nó mở tròn to.

Đám loài người xấu xa kia, nó không phải là gà công nghiệp hay gà thả vườn đâu nhé.

Nó là yêu quái gà đấy nhé.

Còn chưa chắc là ai ăn ai đâu nha.

Tể Tể thấy nó tức giận thì dùng tay nhỏ vỗ nhẹ lên yếm.

“Chú cảnh sát ơi, chú có bắt được hai bạn chó chưa ạ?”

Tể Tể mà không nhắc tới thì hai đồng chí cảnh sát xén tí đã quên mất.

Vừa mới nhắc tới thì một người trong hai đồng chí cảnh sát nói.

“Toang! Chúng ta không đuổi kịp Đậu Đậu và Đại Quân.”

Đồng chí cảnh sát còn lại thì không vội vã.

“Không sao, anh Trương đang canh ở cửa chính của khách sạn, Đậu Đậu và Đại Quân cũng chạy về phía đó, anh Trương có thể xử lý được.”

“Đúng đúng đúng.”

Tể Tể mở to đôi mắt, sợ hai chú cảnh sát chú ý tới vấn đề của gà trống nhỏ, tay nhỏ sờ sờ túi quần hỏi.

“Chú cảnh sát ơi, chìa khóa xe của Tể Tể đâu rồi?”

Lúc này đồng chí cảnh sát mới nhớ tới việc bọn họ quay lại tìm hai đứa nhóc này một là vì lo lắng hai đứa nhóc còn nhỏ mà còn ở ngoài đường vào ban đêm không được an toàn, hai là vì chìa khóa xe.

“Đây nè.”

Tể Tể cười tủm tỉm nhận lấy chìa khóa xe.

“Cháu cảm ơn chú cảnh sát ạ.”

Lúc Tể Tể và chú cảnh sát nói chuyện thì Tương Tư Hoành lại chú ý tới đám người khách hàng vừa chạy từ trên lầu khách sạn xuống.

Cậu bé nhìn từng người từng người một, nhưng không phát hiện ra một con quỷ nào cả.

Anh bạn nhỏ Tương Tư Hoành rất thất vọng.

Ở đây không có đồ ăn vặt cho Tể Tể rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free