Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1365:

Tể Tể vừa mới nghiêng đầu thì thấy Tương Tư Hoành đang nhíu mày, hình như có điều gì đó khiến cậu bé buồn lòng. Cô bé rất ngạc nhiên.

“Anh Tiểu Tương, anh sao thế?”

Tương Tư Hoành: “Tể Tể, ở đây toàn là người không à, không có đồ ăn vặt cho em.”

Tể Tể: “…”

Anh bạn nhỏ Tương Tư Hoành chưa nói thì Tể Tể còn chưa chú ý tới điểm này.

Tương Tư Hoành vừa nói xong, Tể Tể vô ý thức nhìn về phía mấy người khách kia.

Bọn họ đang bàn nhau về một trăm món ăn từ gà, cãi nhau về việc bộ phận nào của gà ăn ngon nhất.

Tể Tể: “…”

Cái bụng nhỏ của Tể Tể lại kêu rột rột.

Một đồng chí cảnh sát đang sơ tán những người khách kia, một người còn lại thì đang đứng ở bên cạnh Tể Tể, nghe thấy tiếng kêu phát ra từ bụng cô bé thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Hai đứa nhóc, đi, chú dẫn hai đứa đi ăn.”

Bốn con mắt của Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng lúc sáng ngời.

“Cảm ơn chú cảnh sát ạ.”

Hai con cương thi còn chưa bị phát hiện, giờ lại còn được dẫn đi ăn, tâm trạng của Tể Tể tốt lên trông thấy.

Đi trên đường thì nhảy lên nhảy xuống.

Thấy cô bé vui vẻ như thế thì Tương Tư Hoành cũng vui lây, sau đó cũng nhảy tưng tưng cùng cô bé.

Hai đứa bé tầm ba bốn tuổi, đang là độ tuổi đáng yêu nhất, một đứa thì béo múp, một đứa dù có hơi gầy nhưng cũng rất đẹp trai.

Hai đứa vừa nhảy về phía trước, thỉnh thoảng còn quay lại nhìn hai chú cảnh sát, cứ thế, hai đứa bé đã hoàn toàn chiếm lĩnh được trái tim của hai đồng chí cảnh sát.

Ngay cả mấy người khách ùa xuống đi tìm cái con gà nào mà nửa đêm gáy ồn ào không cho ai ngủ thấy thế thì đều không nhịn được mà cười rộ lên.

“Hai đứa bé kia đáng yêu ghê đó.”

“Đúng thế, làm con nít sướng thật đấy, nhảy nhót, vui vẻ không có buồn lo gì cả.”

“Hâm mộ ghê.”

“Hâm mộ cũng vô dụng. Thanh xuân đã qua thì không thể quay lại được nữa, đi thôi, về ngủ thôi.”

“Không tìm con gà trống gây ồn ào kia nữa à?”

“Tìm mà có tìm được đâu.”

“Đúng đó, chắc nó chạy đâu mất rồi.”

“Chắc vậy, không thì giờ nó đã thành món ăn trên bàn nhậu rồi.”

“Đi về thôi. Đêm hôm khuya khoắt, buồn ngủ chết đi được.”

Mọi người hùng hùng hổ hổ lên lầu.

Thầy Cát Mẫn đã được Tể Tể mang đi ra xa: “…”

Còn muốn bắt nó nấu món nhậu nữa chứ.

Với thân hình bây giờ của nó, làm lông xong còn không đủ nhét kẽ răng.

Lực chú ý của Tể Tể bây giờ không còn ở trên người mấy người khách kia nữa, giờ cô bé đang vui vẻ nhảy lên xuống đi về phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại hỏi đồng chí cảnh sát.

“Chú cảnh sát ơi, ở đâu có đồ ăn ngon thế ạ? Mấy quán ăn đều đóng cửa hết cả rồi.”

Người dân ở thị trấn nhỏ này đi ngủ rất sớm, mấy quán ăn xung quanh đều đã đóng cửa hết cả rồi.

Nhưng đồng chí cảnh sát có cách.

Hai đứa bé nhỏ đáng yêu như thế, anh Hoắc hiện lại đang ở bệnh viện, bọn họ đương nhiên phải giúp đỡ anh ấy chăm sóc mấy hai đứa bé.

“Chúng ta về lại đồn cảnh sát, chú đã gọi điện thoại nhờ mấy chú đang trực ở đồn nướng sẵn thịt rồi.”

Có thịt ăn.

Tể Tể vô cùng vui vẻ, bàn chân nhỏ chạy lạch bạch quay lại, tay nhỏ vươn ra, ôm chặt bắp đùi của anh đồng chí cảnh sát đang cầm chìa khóa xe.

“Cảm ơn chú cảnh sát, chú cảnh sát tốt thật đó. Tể Tể yêu chú.”

Đồng chí cảnh sát còn chưa kịp phản ứng thì Tể Tể đã thả chân anh ấy ra sau đó nhanh chóng chạy về phía anh cảnh sát còn lại.

Cùng một hành động, cùng một câu nói.

“Cảm ơn chú cảnh sát, chú cảnh sát tốt thật đó. Tể Tể yêu chú.”

Tương Tư Hoành cũng bắt chước theo Tể Tể, hành động của hai đứa nhóc ngây thơ đáng yêu làm cho hai đồng chí cảnh sát cười toe toét.

Sau khi hai đứa bé đi cùng hai đồng chí cảnh sát về lại đồn cảnh sát ăn cơm, nụ cười trên mặt hai anh ấy dần dần biến mất.

“Măm măm, ngon quá.”

Hai tay của Tể Tể, một tay cầm xiên thịt dê, một tay cầm một lát bánh mì nhỏ.

Cắn một miếng thịt dê, cuộn thịt lại, một miếng ngon lành.

Sau đó nghiêng đầu sang gặm một miếng bánh mì nhỏ.

Anh cảnh sát còn chưa kịp phản ứng thì trên bàn chỉ còn lại vụn bánh mì cùng với mấy cây xiên không.

Suy nghĩ đầu tiên của hai anh cảnh sát là hai đứa bé này sẽ ăn rất lâu.

Nhưng mà vì sao hai người họ vừa mới tới phòng làm việc báo cáo công việc một lát, lúc quay về thì một mâm thịt xiên nướng cùng với bánh mì nướng chỉ còn lại cái mâm không.

Tể Tể nuốt bánh mì, tay mò vào mâm.

“Ủa? Thịt đâu hết rồi?”

Hai đồng chí cảnh sát: “…”

Mặc dù… nhưng mà… có lẽ…

Hai đồng chí cảnh sát đều đồng loạt nói.

“Cô bé nhỏ, cháu chờ tí, chú đi lấy thêm cho cháu.”

Bọn họ phải đi hỏi xem rốt cuộc là ai đã ăn hết thịt.

Hai đứa bé còn đang đói kia kìa.

****

Hai đồng chí cảnh sát vừa đi, thầy Cát Mẫn núp trong túi của Tể Tể đã vội lên tiếng.

“Thơm quá chị bé đại ơi.”

Tể Tể nhìn về phía hai chú cảnh sát: “Vậy chờ chút nữa chú cảnh sát mang đồ ăn ngon lại thì Tể Tể sẽ lén đút cho ông ăn.”

Tương Tư Hoành ở bên cạnh nghe thế thì nhanh chóng mở miệng: “Tể Tể, chút nữa em cứ ăn tiếp đi, để anh đút ông ta cho.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free