Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1363:

Hai chú chó cảnh sát: “Ư ư ư… ẳng ẳng…”

Tể Tể nhướng mày.

Tương Tư Hoành hất cằm.

Hai chú chó cảnh sát gần như toàn thân lông dựng ngược và kẹp chặt đuôi lại.

Đồng chí cảnh sát nhìn đến chả hiểu mô tê gì cả.

“Hai chú chó cảnh sát này có ý gì vậy?”

Đồng chí cảnh sát khác giải thích.

“Chắc hẳn chúng đã nhìn thấy thứ gì đó rất khủng khiếp nên chúng đang sợ.”

Đồng chí cảnh sát: “Hả? Ở đây làm gì có thứ rất khủng khiếp chứ?”

“Hơn nữa, đây là chó cảnh sát và là chó cảnh sát lão làng rất lợi hại đấy, chúng thậm chí đã trải qua rừng súng mưa đạn, sao mà có thứ có thể khiến chúng sợ hãi?”

Đồng nghiệp: “Tôi cũng thấy lạ.”

Dứt lời, hai đồng chí cảnh sát nhìn nhau và cẩn thận quan sát xung quanh.

Ngoài hai bạn nhỏ ra thì chỉ còn hai tiên nhân cầu siêu lớn ở cốp xe.

Xung quanh xe trống rỗng chẳng có gì cả.

Hai đồng chí cảnh sát bối rối.

Tương Tư Hoành nhìn hai chú chó cảnh sát, đáy mắt lóe lên tia đỏ tươi.

Hai chú chó cảnh sát: “... Ẳng!”

Hai chú chó cảnh sát sợ hãi kêu lên, hú lên rồi đột nhiên bộc phát tiềm năng khổng lồ, quay người bỏ chạy với tốc độ nhanh như chớp.

Hai đồng chí cảnh sát còn chưa kịp phản ứng thì sợi dây dẫn đã bị giật ra khỏi tay họ.

Hai đồng chí cảnh sát: “…”

“Đậu Đậu! Đại Quân! Dừng lại!”

“Này!”

“Đại Quân! Đậu Đậu!”

“Này!”

Chú chó cảnh sát bỗng nhiên kéo dây dẫn bỏ chạy như ngựa hoang đứt cương vậy, sau khi hai đồng chí cảnh sát phản ứng lại thì họ co cẳng lên điên cuồng đuổi theo.

Tể Tể thở phào nhẹ nhõm và thuật che mắt ngay lập tức mất hiệu lực.

Sau đó sắc mặt của cô bé lại trở nên trắng bệch.

Tương Tư Hoành cau chặt mày lại đến mức sắp thành chữ “xuyên” nhỏ.

“Tể Tể, em sao vậy?”

Tể Tể mím môi.

“Đói!”

Tương Tư Hoành: “Em còn thấy gì ngoài đói ra không?”

Tể Tể: “Vẫn là đói!”

Cô bé bị thương nặng chưa lành mà còn tiêu hao sức mạnh hết lần này đến lần khác, cho dù thuật che mắt cần rất ít sức mạnh nhưng Tể Tể mãi chưa được ăn no, Tể Tể sờ cái bụng nhỏ, khi lại nhìn sang Tương Tư Hoành thì ánh mắt của cô bé trở nên hơi mơ hồ.

“Anh Tiểu Tương, chúng ta đi tìm cái gì đó để ăn đi.”

Tương Tư Hoành lập tức đưa gà trống nhỏ cứ mãi ngủ khò khò đến bên miệng Tể Tể.

“Tể Tể, em mau ăn đi!”

Tương Tư Hoành đằng đằng sát khí đưa thầy Cát Mẫn đang ngủ say giấc đến bên miệng Tể Tể.

Tể Tể quả thật rất đói nên cô bé không nhịn được nuốt nước bọt.

Vào giây tiếp theo, thầy Cát Mẫn đang ngủ say bỗng giật mình và lập tức tỉnh dậy.

Lông tơ khắp người xù ra giống như quả cầu lông trong chảo rán vậy.

“Quác quác quác!”

“Quác quác quác!”

“Quác quác quác!”

Thầy Cát Mẫn vừa gáy điên cuồng vừa theo bản năng giang đôi cánh nhỏ non nớt ra vỗ phập phập muốn bay lên.

Đôi cánh quá non nớt, cơ thể lại là chú gà con và đang trong sự sợ hãi tột cùng.

Thầy Cát Mẫn vùng vẫy điên cuồng nhưng không hề bay lên, mà trực tiếp rơi khỏi tay Tương Tư Hoành.

Sát ý trong mắt Tương Tư Hoành càng mãnh liệt hơn, khi cậu ấy đưa tay bắt lấy thầy Cát Mẫn sắp rơi xuống đất thì những đầu ngón tay trắng nõn tròn trịa đột nhiên dài ra, những móng tay lạnh buốt nhanh chóng mọc dài ra, thầy Cát Mẫn dang rộng năm ngón tay chuẩn bị tiếp đất đã rơi vào những móng tay đáng sợ như những lưỡi dao sắc bén vậy.

Thầy Cát Mẫn ngay lập tức cảm nhận được luồng sát ý kinh khủng hơn nên nó gáy to hơn và dữ dội hơn.

“Ò ó o!”

“Ò ó o!”

Sắp chết rồi!

Sắp chết rồi!

Nó sẽ là một con yêu quái gà bi thảm bị năm móng đâm xuyên qua tim!

Lông tơ lướt qua móng vuốt sắc nhọn của Tương Tư Hoành và ngay lập tức biến thành xơ bông bay phất phơ.

Thầy Cát Mẫn sợ đến cả người cứng ngắc, đầu óc trống rỗng.

Sợ hãi đến tột độ, thế là nó trở về bản năng của một con gà con.

Nó vẫn đang gáy!

Âm thanh đó lớn hơn và có lực xuyên thấu rất mạnh.

“Ò ó o!”

“Ò ó o!”

Cứu!

Giết gà!

Thằng nhóc cương thi muốn giết gà!

Ngay khi những móng vuốt sắc nhọn sắp đâm vào cơ quan nội tạng của thầy Cát Mẫn thì thầy Cát Mẫn đã bị bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể tóm lấy từ giữa không trung.

Tương Tư Hoành nghiêng đầu: “Tể Tể?”

Tể Tể hơi buồn bực nhìn Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, gà trống nhỏ là bạn thân của Mạnh Bà, không ăn được.”

Tương Tư Hoành không quan tâm đến những điều đó, cậu ấy chỉ lo lắng cho sức khỏe của Tể Tể.

“Nhưng Tể Tể à, em đang rất đói đấy.”

Tể Tể hút âm khí có lẽ còn bổ hơn việc trực tiếp nuốt chửng yêu quái, vì vậy cậu ấy định dùng móng tay của mình đâm xuyên thầy Cát Mẫn.

Thế thì thầy Cát Mẫn sẽ chết.

Chết rồi thì sẽ có âm khí, âm khí của yêu quái đậm đà hơn người bình thường không chỉ mười lần, sau khi Tể Tể ăn được món siêu bổ thì sẽ hồi phục được hơn một nửa.

Tể Tể: “…”

Thầy Cát Mẫn: “Quác quác quác!”

Chị bé đại ơi, cứu!

Thầy Cát Mẫn bị Tể Tể bắt giữ trong tay nhanh chóng trèo lên cánh tay của cô bé, rồi nhanh chóng chạy lên vai cô bé và trốn vào mái tóc không biết đã buông xõa từ khi nào của cô bé.

“Ò ó o!”

Chị bé đại!

Xin hãy cứu lấy mạng sống của tôi!

Thằng nhóc cương thi thật đáng sợ!

Thằng nhóc cương thi muốn ăn gà!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free