Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1362:
“Có lý.”
Tể Tể thấy hai chú cảnh sát lấy con dao nhỏ ra, thế là cô bé nhanh chóng lên tiếng.
“Chú cảnh sát, các chú đang định làm gì vậy?”
Lúc này đồng chí cảnh sát mới nhớ ra hai đứa nhỏ vẫn còn ở bên cạnh.
Chiếc xe này cũng là của đứa bé dễ thương, liệu đồ đạc trên xe có phải thứ không thể khẳng định được hay không thì nhất định vẫn phải kiểm tra thử.
“Bạn nhỏ à, chú chó cảnh sát cảm thấy bên trong tiên nhân cầu có vấn đề nên chú cảnh sát phải cắt tiên nhân cầu ra xem thử, có được không?”
Tể Tể: “…”
Tể Tể quay lại nhìn Tương Tư Hoành đang đứng khoanh tay.
“Anh Tiểu Tương, chúng có thể cắt được không?”
Tương Tư Hoành: “Được!”
Hai cương thi: “…”
Hai cương thi không còn bao nhiêu ý thức bất thình lình run lên.
Một đồng chí cảnh sát vừa hay nhìn thấy nên lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
“Có phải tiên nhân cầu này… vừa nhúc nhích không?”
Đồng chí cảnh sát khác không nhịn được bật cười.
“Sao có thể chứ? Đây là tiên nhân cầu chứ không phải là quả banh da, phần rễ cắm sâu vào đất trong chậu hoa thì làm sao có thể nhúc nhích được chứ?”
Đồng chí cảnh sát trước đó nhất quyết tin tưởng vào mắt mình.
“Vừa nãy nó thực sự đã nhúc nhích đấy.”
Đồng chí cảnh sát khác cau mày và trở nên cảnh giác.
“Mở ra đi, có lẽ bên trong thật sự có thứ gì đó.”
“Được!”
Hai đồng chí cảnh sát đeo găng tay chắc chắn vào vừa nói làm là làm ngay.
Hai cương thi sắp bị “mở ra”: “…”
Khi tính mạng đang bị đe dọa, hai cương thi phải suy nghĩ nhanh nhẹn hơn.
Cứu!
Có người muốn mổ cương thi!
Tương Tư Hoành nhìn thấy vẻ kinh hãi dưới đáy mắt của chúng, cậu ấy bất mãn mím cái môi nhỏ lại.
Cậu ấy đồng thời cũng nhanh chóng ra tay, truyền một luồng sức mạnh vào hai cương thi và dùng linh hồn để giao tiếp với chúng.
“Tao sẽ bảo vệ tim của tụi mày, cho dù tụi mày bị cắt thành tám khúc thì tụi mày vẫn có thể sống!”
Hai cương thi không còn bao nhiêu ý thức của chính mình cảm kích rơi lệ.
Thậm chí chảy cả nước mắt máu.
Một đồng chí cảnh sát đã trấn an chú chó cảnh sát, còn đồng chí cảnh sát khác thì dùng dao nhỏ cắt một tiên nhân cầu trong số đó ra.
Khi nhìn thấy màu đỏ tươi thì mí mắt của anh ấy giựt lên, anh ấy vốn đang kiểm soát sức lực đột nhiên ấn mạnh xuống, tách cả tiên nhân cầu ra làm đôi.
Tể Tể giật mình và vội vàng chuyển màu đỏ tươi thành màu xanh lá cây.
Đồng chí cảnh sát cắt tiên nhân cầu: “… Rõ ràng là màu đỏ tươi mà.”
Tể Tể vội vàng bước lên phía trước và ngây ngô hỏi anh ấy.
“Chú cảnh sát ơi, cái gì màu đỏ tươi thế?”
Trước khi đồng chí cảnh sát kịp lên tiếng thì Tể Tể duỗi bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm ra, học cách nói dối không chớp mắt của đám người chú ba và anh Minh Tư.
“Chú cảnh sát ơi, ý chú đang nói nước dịch này sao? Đấy là màu xanh lá cây mà.”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Anh ấy không khỏi quay sang hỏi đồng nghiệp bên cạnh.
“Tiểu Quang, anh thấy nước dịch có màu gì?”
Cảnh sát tiểu Quang liếc nhìn và mỉm cười nói.
“Màu xanh lá cây, sao vậy?”
Đồng chí cảnh sát cắt tiên nhân cầu: “…”
Anh ấy chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi, lẽ nào còn trẻ như vậy mà mắt lại có vấn đề sao?
****
Đồng chí cảnh sát cắt tiên nhân cầu không khỏi dụi mắt, sau đó quay lại nhìn chằm chằm vào tiên nhân cầu và cẩn thận nhìn lại.
Ánh mắt kia…
Nhìn đến một trong hai cương thi được thuật che mắt ngụy trang thành tiên nhân cầu sắp tê liệt.
Chúng rõ ràng đều là cương thi và không có bất kỳ cảm giác, nhưng trong ý thức lại cảm thấy tê dại.
Đúng là chết tiệt mà!
Bên cạnh lại có sự áp bức khủng khiếp, khiến cho một trong hai cương thi bỗng dưng cảm thấy mình như sắp suy sụp vậy.
Tể Tể thấy vậy thì ngây ngô hỏi đồng chí cảnh sát.
“Chú cảnh sát ơi, tiên nhân cầu này có vấn đề gì sao?”
Đồng chí cảnh sát muốn nói rằng mình luôn cảm thấy nó không bình thường.
Nhưng anh ấy lại không có bằng chứng.
Đồng chí cảnh sát ho khan một tiếng để che giấu sự xấu hổ của mình, khi nhìn vào đôi mắt to long lanh trong suốt của Tể Tể thì anh ấy lại nở ra một nụ cười vô cùng dịu dàng.
“Không có, cây tiên nhân cầu không có vấn đề gì cả.”
Tể Tể lại hỏi: “Thế tại sao chú cảnh sát cứ mãi nhìn chằm chằm vào tiên nhân cầu vậy?”
Đồng chí cảnh sát gãi trán.
“Chú… đây là lần đầu tiên chú nhìn thấy một tiên nhân cầu lớn như vậy nên chú tò mò và không nhịn được nhìn thêm vài lần.”
Tể Tể cười khúc khích.
“Đây cũng là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy một tiên nhân cầu lớn như vậy nên Tể Tể mới nhờ chú ba bưng lên xe để đưa về nhà.”
Đối mặt với Tể Tể ngây ngô dễ thương và có ánh mắt trong sáng như vậy, đồng chí cảnh sát cảm thấy xấu hổ.
Anh ấy thế mà lại… lừa một bạn nhỏ khoảng ba tuổi rưỡi.
Lương tâm của anh ấy…
Đồng chí cảnh sát liếc nhìn chú chó cảnh sát vẫn sốt ruột đợi ở bên cạnh, thế là anh ấy nhanh chóng cầm dây dẫn từ tay đồng nghiệp để dẫn chú chó đi.
Kết quả lại không thể kéo đi được.
“Gâu gâu gâu!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc nhìn hai chú chó cảnh sát đang sủa hai cương thi.
Hai chú chó cảnh sát: “Gâu gâu… gâu… grừ grừ…”
Tể Tể nheo mắt lại.
Tương Tư Hoành giải phóng sự áp bức.