Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1361:

Lúc này hai đồng chí cảnh sát mới định thần lại và cảm thấy có chút quái lạ khi nhìn đứa bé dễ thương đang xoay vòng quanh xe.

“Bạn nhỏ à, cháu đang làm gì vậy?”

Tể Tể nói thật.

“Để đảm bảo cho sự an toàn của các chú cảnh sát.”

Hai đồng chí cảnh sát: “Hả?”

Khi đang lập thuật che mắt, Tể Tể mỉm cười yên tâm.

“Thật đấy.”

Tuy hai con cương thi hiện giờ đã trở nên nhỏ hơn rất nhiều nhưng chúng vẫn có những chiếc răng nanh rất sắc bén.

Chú cảnh sát lên xe kiểm tra tình hình, lỡ như bất cẩn đụng phải thì làm sao đây?

Thi độc có vẻ rất lợi hại, có thể khiến người bình thường nhanh chóng trở thành xác chết sau khi thấm vào cơ thể.

Sau khi hoàn thành việc lập ra thuật che mắt thì Tể Tể chuẩn bị truyền thêm sức mạnh vào để trấn giữ hai con cương thi thì Tương Tư Hoành đang ôm thầy Cát Mẫn bỗng cử động.

Cậu ấy nhanh chân bước đến bên xe và nhìn vào trong xe bằng con ngươi màu nâu xám.

Tầm nhìn của cậu ấy xuyên qua hàng ghế sau, sau đó nhìn hai đồng loại bằng ánh mắt sắc bén và lạnh lùng.

Hai con cương thi: “…”

Chúng thật sự rất ngoan!

Chúng không hề cử động chút nào!

Chúng cũng không biết tại sao mình lại bị phát hiện!

Nói ra thì chúng cũng rất suy sụp đấy, được không nào?

Dẫu sao thì chúng luôn bị hai chú chó cảnh sát nhìn chằm chằm, chúng có thể ngửi thấy mùi máu nồng nặc sống động trong cơ thể chó cảnh sát, chúng thật khó để kìm nén bản thân lại.

Và hai chú chó cảnh sát kia cũng không hiểu tại sao lại không rời đi.

Nếu không phải kiêng dè sức mạnh khủng khiếp của đồng loại thì chúng đã lao ra khỏi xe vồ thẳng vào hai chú chó cảnh sát và cả đồng chí cảnh sát mang chó cảnh sát đến từ lâu rồi.

Hai cương thi có ý thức rời rạc, bị con trai của vua cương thi nhìn chằm chằm, thế là chúng lại sợ hãi như chim cút.

Vì quá sợ hãi nên chúng thậm chí không kiểm soát được mà run lên.

Hai đồng chí cảnh sát hoàn toàn không biết đến chuyện này, sau khi xác nhận xe đã được mở khóa thì một người kiểm tra tình hình bên trong xe, người còn lại thì mở cốp xe để kiểm tra.

Hai cương thi bị vứt trong cốp xe: “…”

Tương Tư Hoành cảnh cáo chúng bằng sự áp bức đáng sợ.

Dám nhúc nhích!

Tao sẽ diệt hết tụi mày!

Hai cương thi sợ đến sắp khóc rồi.

Đôi mắt của Tương Tư Hoành lóe lên màu đỏ tươi, như thể đang cảnh cáo chúng.

“Không được run!”

Hai cương thi: “…”

Muốn khóc!

Chúng muốn về nằm im trong quan tài của mình.

Khi Tương Tư Hoành đang đe dọa hai đồng loại thì Tể Tể đã đi theo tới chỗ cốp xe.

Nhìn chú cảnh sát mở cốp xe ra kiểm tra tình hình bên trong thì Tể Tể cười tủm tỉm nói.

“Chú cảnh sát, chú đang tìm cái gì vậy?”

Đồng chí cảnh sát bày tỏ rằng anh ấy cũng không biết mình đang tìm cái gì.

Trong cốp xe không có gì ngoài hai chậu tiên nhân cầu lớn ra.

Chó cảnh sát cũng hơi bối rối.

Đặt hai chân trước lên cốp xe rồi đánh hơi bên trong.

Khi nhìn thấy mũi của chú chó cảnh sát sắp đụng vào răng nanh sắc bén của hai cương thi thì Tể Tể cau mày lại, có chút lo lắng.

May thay chú chó cảnh sát rất thông minh, như thể nó biết được gai của tiên nhân cầu vô cùng dữ dội.

Sau khi đánh hơi xong thì chú chó cảnh sát nhanh chóng nhảy xuống.

Nhưng chó cảnh sát vẫn không rời đi.

Đồng chí cảnh sát: “…”

Tể Tể vẫn ngước cái đầu nhỏ lên nhìn anh ấy.

Đồng chí cảnh sát rất lúng túng.

Thế là anh ấy mỉm cười với Tể Tể, nhanh chóng đi về phía trước hỏi đồng nghiệp của mình.

“Có tìm được gì không?”

Đồng nghiệp lắc đầu.

“Không có gì cả. Đúng rồi, còn trong cốp xe thì sao? Chẳng phải trước đó chó cảnh sát luôn quanh quẩn ở chỗ cốp xe sao?”

Anh ấy cũng lắc đầu.

“Trong đó không có gì cả ngoài hai chậu tiên nhân cầu lớn.”

Đồng nghiệp cau mày.

“Tiên nhân cầu ư?”

“Đúng vậy!”

“Để tôi đi xem thử.”

“Tôi đi chung.”

Chú chó cảnh sát vẫn lởn vởn ở chỗ cốp xe, Tể Tể không hề nóng vội, đứng bên cạnh khoanh tay chờ đợi với dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn dễ thương.

Sau khi đe dọa xong đồng loại, Tương Tư Hoành đứng bên cạnh Tể Tể.

Thấy Tể Tể khoanh tay hất cằm lên nhìn thì cậu ấy cũng khoanh tay hất cằm lên nhìn cốp xe.

Hai cương thi lại sắp run lẩy bẩy rồi.

Nhưng do sự áp bức đáng sợ của Tương Tư Hoành nên cơ thể của chúng trở nên cứng ngắc hơn trước.

Đồng chí cảnh sát ra đằng sau kiểm tra cứ nhìn chằm chằm vào hai chậu tiên nhân cầu lớn và cau chặt mày lại.

Tể Tể thấy vậy thì bối rối, hạ thấp giọng hỏi Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, chú cảnh sát cảm thấy tiên nhân cầu có gì đó không ổn sao?”

Tương Tư Hoành cũng không rõ lắm.

“Tể Tể, anh cũng không biết nữa.”

Tể Tể tiếp tục khoanh tay đứng bên cạnh chờ đợi, còn Tương Tư Hoành thì đang áp chế hai cương thi đến mức không dám chớp mắt dù chỉ một cái.

Đồng chí cảnh sát đã nhìn chằm chằm vào tiên nhân cầu hồi lâu đột nhiên lên tiếng.

“Đưa cho tôi con dao.”

Đồng nghiệp: “Để làm gì?”

“Để đề phòng, mở nó ra xem thử! Suy cho cùng thì chó cảnh sát của chúng ta có nhiều chiến công hiển hách, không thể nào tự dưng sủa bậy được, chúng mãi không rời đi mà ở cốp xe lại chỉ có hai chậu tiên nhân cầu lớn, có lẽ tiên nhân cầu kia có vấn đề.”

Đồng nghiệp hai mắt sáng lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free