Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1345:
“Rốt cuộc là Tể Tể nhà tôi làm trễ nải bác sĩ cứu chữa cho Đàm Minh Khê hay là người làm mẹ như cô ngăn cản hết lần này đến lần khác? Mắt của mọi người đều sáng như tuyết đấy!”
Hàng xóm láng giềng vây xung quanh nói.
“Nói ra thì đúng là Hoàng Á Lan vẫn luôn làm lỡ thời gian.”
“Đúng! Đồng chí cảnh sát người ta vội vàng ra sau vườn tìm người, nhưng cô ta cứ kéo tay của đồng chí cảnh sát lại!”
Có người giải thích.
“Cô ta sốt ruột cứu con, cũng không biết đứa nhỏ Minh Khê kia sẽ ở trong giếng!”
Có người lắc đầu.
“Không! Chắc chắn cô ta biết! Thế nên mới một mực ngăn cản. Dù sao khi đó có hai đồng chí cảnh sát, một người ở lại nghe cô ta nói, người kia chạy ra sau vườn, công việc phân chia rõ ràng, cái gì cũng không trễ nải.”
“Đúng đúng đúng! Cứ là cô ta, hết lần này đến lần khác muốn kéo tay đồng chí muốn ra sau vườn kia!”
…
Mọi người suy nghĩ kỹ càng, đúng là có chuyện như vậy thật.
Mấy người phụ nữ bình thường nói chuyện khá hợp với Hoàng Á Lan cau mày lại.
Dù sao cũng nhận được không ít lợi ích từ chỗ Hoàng Á Lan, thấy Hoàng Á Lan nhìn bọn họ, mấy người vội mở miệng.
“Á Lan người ta không phải mẹ ruột của Minh Khê, Minh Khê xảy ra chuyện, Á Lan nóng ruột, muốn có thêm một cảnh sát giúp đi tìm Minh Khê cũng hợp tình hợp lý.”
“Đúng thế đó! Hơn nữa bình thường Á Lan đối xử với Minh Khê còn tốt hơn đối xử với con gái Minh Nguyệt của bản thân, sao có thể cố ý ngăn cản đồng chí cảnh sát không cho đi cứu người chứ, còn làm lỡ thời gian điều trị của bác sĩ?”
“Đúng á! Vị này, anh là ai thế? Dắt theo trẻ con thì không nói, còn cố ý nói Á Lan không đúng, có phải anh là đối thủ làm ăn của nhà họ Đàm đúng không hả?”
“Đúng đúng đúng! Anh là ai? Người của khách sạn nào đấy?”
Hoắc Trầm Vân không lên tiếng, những người khác nhìn thấy từng bộ xương trắng được đồng chí cảnh sát khiêng từ sau vườn ra, khiếp sợ đến mức đồng loạt hít ngược một ngụm khí lạnh.
“Á!”
“Hù!”
“Xít!”
“Trời!”
“Đó là…”
“Xương người!”
….
Mấy người phụ nữ bảo vệ Hoàng Á Lan rời mắt qua, tiếp đó sắc mặt đều trắng bệch rồi.
“Sao mà… nhiều xương người như vậy?”
“Đó… không phải là xương người chứ?”
“Sao lại không phải? Cô xem xương sọ kia! Đó…”
Mấy người phụ nữ trắng mặt, che miệng lại, con ngươi trợn to, không dám tin.
Đồng chí cảnh sát nhanh chóng đi tới, vừa bảo hàng xóm láng giềng lùi ra sau, vừa nhanh chóng đóng cửa lớn lại.
Bốn đồng chí canh giữ bên ngoài cửa lớn, những đồng chí cảnh sát còn lại ở trong nhà giúp đỡ.
Mùi thối nồng nặc từ trong nhà truyền đến, tuy rằng hàng xóm vẫn muốn ở lại, nhưng không chịu nổi mùi hôi thối nồng nặc gay mũi kia.
“Ọe!”
“Uệ!”
“Ọe!”
“Đi mau! Ọe!”
…
Hàng xóm láng giềng không chịu được nữa, nhanh chóng lùi ra sau, chạy nhanh về nhà mình.
Không ít người vừa chạy vừa nôn.
Không ai để ý đến Hoàng Á Lan vốn ở trong sân nhà lẩn vào trong đám người, theo đám đông nhanh chóng chạy đi.
Nhưng Hoắc Trầm Vân và Tể Tể đều chú ý đến rồi.
Vốn Tương Tư Hoành vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Hoàng Á Lan, ánh mắt đảo đi đảo lại ở cổ của Hoàng Á Lan, bàn tay nhỏ bé chốc thì buông ra, chốc lại nắm chặt vào.
Thỉnh thoảng móng tay mọc dài ra một chút, lại bị cậu ấy gắng sức áp lại.
Răng cương thi trong miệng cũng ngo ngoe rục rịch, hận không thể đồng thời mọc dài hai tay vào răng nanh, hung hăng cắn xé cổ của Hoàng Á Lan.
Hoắc Trầm Vân cúi đầu nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, Hoàng Á Lan muốn chạy rồi.”
Tể Tể lắc đầu.
“Chạy không nổi đâu, còn có thể câu được cá lớn.”
Hoắc Trầm Vân không thể tưởng tượng nổi.
“Còn có cá lớn?”
Tể Tể gật đầu.
“Còn đấy.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Biết sau lưng Hoàng Á Lan còn có con cá lớn, Hoắc Trầm Vân đi theo đám đông ra ngoài đứng ở cửa lớn, nhanh chóng đi đến trước mặt một đồng chí cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát. Hoàng Á Lan chạy rồi.”
Đồng chí cảnh sát nhíu mày.
“Không phải cô ta ở trong sân sao?”
Hoắc Trầm Vân chỉ vào bóng lưng đã chạy vào con đường nhỏ của Hoàng Á Lan.
“Vậy kia là ai?”
Đồng chí cảnh sát thuận theo hướng chỉ của anh ấy mà nhìn sang, vẻ mặt thay đổi, nhấc chân liền muốn đuổi theo.
Hoắc Trầm Vân nhắc nhở anh ấy.
“Đồng chí cảnh sát, nếu như Hoàng Á Lan có liên quan đến những bộ xương trắng trong giếng, nhiều xương vậy, một mình cô ta sao có thể giấu được ông bà cụ Đàm?”
Đồng chí cảnh sát lại giật mình, gọi một đồng nghiệp đi cùng, vừa cởi cảnh phục vừa nhanh chóng đuổi về phía Hoàng Á Lan rời đi.
Hoắc Trầm Vân nhìn thấy, hài lòng cười lên.
Tìm hiểu nguồn gốc!
Trái lại anh ấy muốn nhìn xem, đến lúc đó Hoàng Á Lan còn ngụy biện như thế nào!
Tương Tư Hoành lại nắm lấy bàn tay nhỏ.
“Tể Tể anh đi đánh cho dì ta một trận trước nhé?”
Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, anh không thể đánh dì ta.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Tại sao?”
Tể Tể: “Dì ta không chịu được một đấm của anh Tiểu Tương đâu, sẽ hồn bay phách lạc đấy.”
Tương Tư Hoành mím môi, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.
“Đó cũng là dì ta đáng đời!”
Ai bảo dì ta gán tội cho Tể Tể.
Tể Tể nhìn ra được anh Tiểu Tương muốn trút giận cho cô bé, nhịn không được mà cười lên.
“Tuy rằng anh Tiểu Tương không thể đánh dì ta, nhưng có thể người nhìn khác đánh dì ta đó.”