Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1344:
Một người một đời chỉ có một lần.
Có người trời sinh khiếm khuyết, vẫn dũng cảm hướng về phía trước.
Có người tứ chi lành lặn, thân thể khỏe mạnh, nhưng lại sinh ra một trái tim thối nát, một tấm lòng thối nát, trở thành một người hoàn toàn tồi tệ từ đầu đến đuôi, đến cha mẹ sinh mình nuôi mình cũng có thể giết chết.
Tương Tư Hoành nghiêng đầu, trong đầu thoáng qua ngày tháng khi cậu ấy còn sống mà đã rất lâu rồi không nhớ đến.
“Có lẽ… là bởi vì lợi ích nhỉ.”
Hoắc Trầm Vân tổng kết.
“Người chết vì tiền, chim chết vì ăn. Có lẽ Đàm Đào đánh bài thua không ít tiền, anh cả Đàm Ba mở khách sạn lớn nhất trên thị trấn, chắc hẳn Đàm Đào lấy được không ít tiền từ trong tay cha mẹ.”
Anh ấy thở dài một tiếng.
“Thời gian dài rồi, liền thành thói quen.”
Giống như đạo lý một thăng gạo nuôi người tốt, một thạch gạo nuôi kẻ thù.*
*Đại ý là nếu bạn giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn, họ sẽ biết ơn bạn. Nhưng nếu bạn tiếp tục giúp đỡ trong thời gian dài, đối phương sẽ trở nên phụ thuộc vào sự giúp đỡ của bạn. Nếu bạn đột nhiên ngừng giúp đỡ, đối phương sẽ giữ mối hận thù và đổ lỗi cho bạn vì đã không giúp đỡ họ, và họ sẽ oán hận lâu dài.
Hoắc Trầm Vân nhìn ngôi biệt thự nhỏ ba tầng.
Từ lâu Đàm Đào đã coi cha mẹ thành máy rút tiền, mà ông bà cụ Đàm tuổi tác đã lớn, con trai cả có tiền đồ, xây biệt thự nhỏ ba tầng, con trai út tự nhiên coi nơi này thành nhà của gã, thông qua tay của cha mẹ, lấy được tiền từ Đàm Ba.
Lâu dần, có thể ông bà cụ Đàm cảm thấy không nên tiếp tục buông thả như vậy nữa, bắt đầu từ chối con đỉa hút mút là con trai út, lúc này mới có tai họa sát thân như ngày hôm nay.
Tình huống cụ thể gần giống như những gì Hoắc Trầm Vân suy đoán.
Tổng cộng ông bà cụ Đàm có hai người con trai.
Con trai cả Đàm Ba có tiền đồ, con trai út Đàm Đào bởi vì sinh lúc có tuổi, được coi như tròng mắt mà chăm sóc, che chở.
Che chở mãi, che chở mãi, dần dần liền lệch rồi.
Bên ngoài truyền đến tiếng còi báo động, rất nhanh lại có ba bốn chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe cứu hộ đi đến.
Đồng chí pháp y xách hòm dụng cụ, xuyên qua dây cảnh giới, đeo khẩu trang, bước nhanh ra sau vườn.
Những đồng chí cảnh sát còn lại sơ tán người dân vây quanh biệt thự nhỏ ba tầng của nhà họ Đàm.
Hàng xóm lùi ra sau một chút, nhưng vẫn không rút về.
Tể Tể nhìn thấy nhiều chú cảnh sát như vậy, biết dì xấu xa chạy không nổi rồi.
Hoàng Á Lan cũng ngồi bệt xuống đất, thậm chí quên cả khóc.
Cô ta biết không giấu được nữa rồi.
Nhưng cô ta có gì sai chứ?
Khi Đàm Minh Khê được nhân viên y tế khiêng từ sau vườn ra, gần như quần áo không đủ che thân, trên má toàn là vết máu, đôi mắt không ngừng rỉ máu, thở ra thì nhiều hít vào thì ít.
Có hàng xóm tinh mắt nhìn thấy gân xanh trên cổ tay cổ chân của cô bé đều bị đứt đoạn rồi, bỗng hít ngược một ngụm khí lạnh.
“Ông trời ơi! Ai làm đây, thế này cũng độc ác quá đi mất!”
“Đứa bé này mới mười lăm tuổi mà!”
“Đúng thế!”
…
Giây phút Đàm Minh Khê được khiêng qua, Hoắc Trầm Vân lấy tay che mắt Tể Tể lại.
“Tể Tể đừng nhìn.”
Tể Tể: “...”
Có nên nói với chú ba không, cho dù có che mắt cô bé lại, cô bé cũng có thể nhìn thấy?
Đàm Ba nhìn thấy thảm trạng của con gái, gần như sụp đổ.
“Minh Khê! Minh Khê!”
Đàm Minh Khê nghe thấy giọng của Đàm Ba, khóc hu hu thành tiếng.
“Cha ơi! Cha ơi… cứu con… hu huhu… cha ơi…”
Đàm Ba trợn trừng mắt: “Minh Khê, nói cho cha nghe, là ai làm?”
Hoàng Á Lan bỗng nhiên lên tiếng.
“Đàm Ba, để bác sĩ đưa Minh Khê đến bệnh viện trước đã, còn không đi… Minh Khê… hu hu hu…”
Đàm Ba vừa lau nước mắt, vừa đỏ mắt gật đầu.
“Đúng.”
Mà Đàm Minh Khê nghe thấy giọng của Hoàng Á Lan, bỗng nhiên run rẩy kịch liệt.
“Cha… là…”
Hoàng Á Lan nhanh chóng nhào đến.
“Minh Khê của mẹ ơi, con đừng sợ, cha mẹ đều ở đây, cha mẹ đưa con đi chữa trị trước, đợi con khỏe rồi, lại nói với cha mẹ là ai hại con.”
Cô ta vừa khóc nhào lên người Đàm Minh Khê, vừa u ám đe dọa Đàm Minh Khê.
“Đàm Minh Khê, nếu như mày dám nói linh tinh nửa chữ, tao sẽ cho mẹ mày đi gặp diêm vương.”
Cảm xúc của Đàm Minh Khê bỗng nhiên kích động, cô bé mất đi hai mắt, cả người co quắp lại.
Bác sĩ vội đẩy Hoàng Á Lan ra.
“Tránh ra! Mau! Đưa máy hô hấp!”
Tể Tể nhìn Hoàng Á Lan cật lực ngăn cản hơn nữa còn uy hiếp Đàm Minh Khê, đáy mắt cô bé lạnh lùng.
****
Ngăn cản được không?
Thiên lý sáng rõ, báo ứng xác đáng!
Cần đến rồi sẽ đến!
Tể Tể không làm gì cả, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Hoàng Á Lan bị đẩy ra, nghiêng đầu, đúng lúc va phải ánh mắt lạnh lùng không mang theo bất cứ tình cảm nào của Tể Tể, sự hoảng loạn chợt lóe lên trong đáy mắt của cô ta.
Khi nhìn lại Tể Tể, ánh mắt đó đã trở nên hung dữ.
“Con ranh kia, nếu như Minh Khê nhà tao có gì không may, nhất định là bởi vì mày ngăn cản, làm lỡ dở bác sĩ điều trị cho con bé.”
Đừng nói là Tể Tể, đến Hoắc Trầm Vân cũng tức đến bật cười.
“Tể Tể nhà tôi làm trễ nải bác sĩ cứu Đàm Minh Khê?”
Anh ấy không đợi Hoàng Á Lan đáp lời, nhanh chóng nhìn hàng xóm láng giềng vây ở bên ngoài.