Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1346:

Tương Tư Hoành nghi hoặc: “Người khác đánh dì ta?”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng! Khi nãy Tể Tể để ý thấy rồi, trong nửa tiếng Hoàng Á Lan sẽ thấy máu, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.”

Tương Tư Hoành kích động, kéo tay Hoắc Trầm Vân liền đi.

“Chú ba, Tể Tể, đi, chúng mình đi xem thử.”

Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể, không hề do dự mà cất bước.

“Đi! Đi xem xem!”

Nhiều lần vu tội cho Tể Tể nhà anh ấy, thực sự cho rằng anh ấy tốt tính phải không?

Một lớn hai nhỏ nhanh chóng đi đến con đường nhỏ không xa.

Đợi đến khi một lớn hai nhỏ dừng lại, đã là hơn mười phút sau, đứng trước một căn nhà gỗ.

Khoảng mười mét phía trước, là hai đồng chí cảnh sát theo tới đây.

Hoắc Trầm Vân không muốn bị cảnh sát phát hiện, dẫn hai đứa nhóc lùi về sau, đến bên cạnh căn nhà gỗ.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời lên tiếng.

“Chú ba, bên phải có cửa ngầm.”

Hoắc Trầm Vân sững sờ, nhìn về bên phải.

Bên phải là vách tường, hoàn toàn không có cửa.

Tương Tư Hoành giơ tay, năm đầu ngón tay hơi hơi dùng sức ấn một cái lên vách tường.

Tể Tể nghĩ ngợi, nhìn dáng vẻ cẩn thận của chú ba, trực tiếp giơ bàn tay nhỏ vẽ một kết giới.

“Chú ba, không ai có thể nhìn thấy chúng ta rồi, chỉ cần đi về phía trước.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Được rồi!

Tể Tể mở cánh cửa thuận lợi, vốn bọn họ đến là vì nhìn Hoàng Á Lan bị đánh, còn đợi cái gì?

Tương Tư Hoành đẩy cánh cửa ngầm trên vách tường, bên trong tối om, Tương Tư Hoành nhìn thẳng, dẫn đầu vào trước.

Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể theo sát phía sau.

Sau khi đi vào chưa đến nửa giây, tiếng còi báo động trong phòng vang lên.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Tể Tể cười hì hì nhắc nhở anh ấy.

“Chú ba đừng sợ, cho dù bị phát hiện rồi thì họ cũng không nhìn thấy chúng ta.”

Hoắc Trầm Vân còn chưa lên tiếng, phía trước truyền đến tiếng nhảy thịch thịch thịch.

Hoắc Trầm Vân dừng bước lại.

Tiết tấu thịch! Thịch! Thịch! kia, nghe thế nào cũng giống một loại sinh vật nào đó dính bùa vàng trên trán khi còn nhỏ anh ấy đã từng nhìn thấy trên tivi?

****

Tể Tể cũng nghe ra rồi, nhanh chóng nhìn Tương Tư Hoành đi ở đằng trước.

Tuy rằng xung quanh tối om tối sòm, giống như đang ở trong một con đường hầm, hơn nữa còn một đường đi xuống dưới, nhưng không cản trở Tể Tể có thể nhìn rõ Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, kẻ đến là cương thi sao?”

Tương Tư Hoành gật đầu.

“Phải.”

Hoắc Trầm Vân: “Cương thi?”

Tương Tư Hoành đi về trước càng nhanh hơn.

“Chú ba yên tâm, đều là cương thi cấp thấp, căn bản không đủ để cháu đánh bằng một đầu ngón tay.”

Hoắc Trầm Vân: “...

Điều anh ấy để ý là cái này sao?

Điều anh để ý là ở chỗ như thế này, tại sao lại có cương thi?

Nếu như có cương thi tồn tại, vậy người sống ở bên này còn an toàn không?

Nghĩ thôi cũng đã thấy sợ!

“Tiểu Tương, cương thi cấp thấp có phải là… thấy người liền cắn?”

Tương Tư Hoành ừm một tiếng, có hơi nổi nóng.

“Đúng, không có đầu óc! Chính là vũ khí giết người biết đi! Hơn nữa còn là loại vũ khí cực kỳ cực kỳ không linh hoạt! Vô dụng lắm.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Vậy đối với những kẻ không phải người như bọn họ mà nói, cương thi cấp thấp cực kỳ vô dụng.

Nhưng đối với người bình thường…đó chính là một trận tai họa.

Tể Tể càng nghi hoặc hơn.

“Anh Tiểu Tương, tộc cương thi của anh không thuộc về quản lý của cha cương thi của anh sao?”

Cái này Tương Tư Hoành đúng là không biết.

Cậu ấy có hơi lúng túng gãi gáy, một lúc lâu sau mới nhè ra mấy chữ.

“Tể Tể, anh… chưa từng hỏi cha cương thi vấn đề này.”

Tể Tể còn chưa nói tiếp, một luồng gió lạnh tanh hôi từ mặt đất xông lên.

Tể Tể giơ tay nhỏ, gia cố kết giới, không muốn cho chiếc mũi chịu tội.

Hoắc Trầm Vân cũng ngửi thấy cơn gió lạnh tanh hôi đó, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, cơn gió lạnh tanh hôi đó đã biến mất rồi.

Anh ấy cúi đầu nhìn xuống dưới, còn lại ba bậc thang.

Mà Tương Tư Hoành đi đầu tiên đã đang đứng xuống mặt đất rồi, phía không xa có hai con cương thi to mặt xanh, nhe răng, mặt đồ nhà Thanh, thịch thịch thịch xông tới.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Ôi cái đôi mắt này của anh ấy!

Nhìn rõ quá đi mất, buổi tối quay về chắc phải mơ thấy ác mộng đấy.

Tương Tư Hoành lập tức nhìn thấy đồng loại, tuy rằng là cương thi cấp thấp, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên.

Cậu ấy chủ động ra khỏi kết giới Tể Tể vẽ, rất nhanh đã đi đến trước mặt hai con cương thi to kia.

Con người màu xám tro bỗng biến thành màu đỏ tươi, tóc đen dày ngắn không không gió tự bay, hơi thở của con trai của vua cương thi nghiền ép hai con cương thi to kia.

Hai con cương thi to nhảy đến: “...”

Tuy rằng hai con cương thi to không có ý thức của bản thân, nhìn thấy vật sống liền muốn cắn.

Nhưng trong giây phút hơi thở đáng sợ của con trai của vua cương thi ép đến, hai con cương thi to thụp một tiếng nhào xuống đất.

“Khè khè khè!”

“Khè khè khè!”

Bọn chúng vô thức muốn quỳ lạy.

Nhưng bởi vì cơ thể cứng ngắc, hoàn toàn không có cách nào quỳ gối được.

Thế nên biến thành nằm sụp xuống đất ở trước mặt Tương Tư Hoành.

Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể xuống giật nảy mình, vô thức đến kéo Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành quay đầu cười với anh ấy.

“Chú ba, không sao, bọn họ đang hành lễ với cháu.”

Hoắc Trầm Vân: “Hành lễ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free