Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1324:

“Có đồ ăn vặt!”

Tương Tư Hoành nhanh chóng nhìn xung quanh.

“Ở đâu?”

Tể Tể cảm nhận một chút, nhanh chân từ trên giường nhảy xuống, sau đó đi thẳng đến bên cửa sổ gỗ.

Tương Tư Hoành thấy vậy, vội đi theo.

Hai đứa nhỏ cứ như vậy từ cửa sổ gỗ cao nửa thân người trèo ra ngoài, xuyên qua góc tây bắc của sân, rất nhanh đã chạy đến trước hàng rào trúc.

Đối với hai đứa nhỏ mà nói, hàng rào có hơi cao, Tể Tể và Tương Tư Hoành do dự trong giây lát.

Xác định xung quanh không có camera, hai đứa nhỏ trực tiếp chuyển hàng rào trúc, nhất nhanh đã đi ra bên ngoài sân.

“Tể Tể, ở đâu?”

Tể Tể ngửi âm khí nhàn nhạt, đôi chân ngắn cũn hì hục chạy về phía trước.

“Anh Tiểu Tương đi theo Tể Tể là được.”

“Được!”

Phía trước không xa có một căn nhà lá, khi Tể Tể vừa định đến đó, bên phía nhà lá đã truyền đến la hét sợ hãi.

“Á á á!”

Tể Tể: “...”

Tương Tư Hoành: “...”

Hai đứa nhỏ lại một lần nữa di chuyển nhanh chóng.

Con quỷ vừa định ra tay với ba đồng nghiệp nữ cảm nhận được nguy hiểm, rít lên một tiếng, nhanh chóng chạy trốn vào trong rừng cây phía sau.

Tể Tể đã đến nơi rồi.

Nhìn thấy con quỷ chạy trốn như gió, bàn tay nhỏ giơ lên.

Ngăn cản đường chạy của con quỷ trong nháy mắt, lại thuần thục cuốn về sau.

Đáy mắt lạnh lẽo của con quỷ ngập tràn kinh hãi, cuối cùng chia làm hai chạy trốn trái phải.

Một tay của Tể Tể còn đang xách một dì bị sợ ngất xỉu, chỉ đành thôi.

Tương Tư Hoành thì vội vào trong nhà vệ sinh tìm người, vốn không nhìn thấy con quỷ đã chạy rồi.

Từng đợt tiếng hét thê lương vang khắp cả sân vườn, đám người đạo diễn Mạc đang nói chuyện trời nam đất bắc ở trong nhà chính nghe thấy động tĩnh, đồng loạt xông tới đây.

“Xảy ra chuyện rồi!”

Hoắc Trầm Vân và đạo diễn Mạc ở bên cạnh đang nhanh chóng xông ra ngoài.

“Đạo diễn Mạc, mọi người quay về hết đi, mọi người đi ra cũng không giúp được việc gì, tôi đi!”

Không đợi Mạc đạo nói, Hoắc Trầm Vân lại bổ sung một câu.

“Mau đến phòng của Tể Tể, tìm Tiểu Tương!”

Hứa Liệt đã có chân chạy thục mạng đến phòng Tể Tể.

Hoắc Trầm Vân nói xong, nhanh chóng xông ra ngoài.

Đợi đến khi Hoắc Trầm Vân cách nhà lá còn khoảng mười mấy mét, một cơn gió lạnh thổi đến, anh ấy vô thức dựa sang bên cạnh.

Con quỷ chạy trốn bỗng nhiên nhìn thấy có người đến, nghĩ cũng không nghĩ liền nhào lên người Hoắc Trầm Vân.

Cũng không phải nó chưa từng bị người của huyền môn phát hiện, cách giữ mạng tốt nhất chính là nhập vào cơ thể.

Vừa lao đầu vào trong cơ thể của Hoắc Trầm Vân, tiếp theo con quỷ phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương rợn người.

“Á á á!”

Tể Tể một miếng ăn hết con quỷ, nhanh chóng quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy con quỷ còn lại nhào vào người chú ba.

Tể Tể đứng nguyên tại chỗ, không nhịn được cười lên khanh khách.

Tìm chết mà!

Nhưng mà nhìn âm khí nồng đậm kia, Tể Tể đặt người dì ngất xỉu xuống đất, đôi chân nhỏ mập mạp hì hục chạy về phía chú ba.

Đồ ăn đồ ăn!

Toàn là đồ ăn!

Từ xưa đến nay Tể Tể không lãng phí đồ ăn!

Nhưng mà Tể Tể đã hơi no bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn rừng trúc sâu thẳm.

Không đúng!

Con quỷ lợi hại nhất không phải hai con này!

****

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, xác định ba dì này đều ngất xỉu rồi, người tỉnh táo chỉ có chú ba và anh Tiểu Tương, quả quyết nhanh chóng dịch chuyển đến bên người chú ba.

Con quỷ bám lên người chú ba khi nãy vừa chạm đến cơ thể của chú ba đã hóa thành một luồng khói đen.

Tể Tể liền vội vàng hút hết luồng khí đen đó, không xót lại một chút.

“Ào gú!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Tể Tể ăn xong, liếm liếm cái môi nhỏ.

Đói hơn rồi.

“Chú ba, Tể Tể vào trong núi một chuyến.”

Hoắc Trầm Vân vội vàng tóm cánh tay nhỏ của cô bé lại.

“Tể Tể, anh Minh Tư và chú nhỏ của cháu đã đi vào trong núi rồi, cháu ở bên này đợi, nghỉ ngơi chút đi.”

Tể Tể lại nhìn một cái về phía sau núi, nơi âm khí vô cùng nồng đậm.

Tể Tể thèm ăn rồi.

Cô bé bĩu cái môi nhỏ.

“Chú ba, Tể Tể…”

Tương Tư Hoành ở phía sau hét lên.

“Chú ba, Tể Tể muốn đi ăn đó.”

Hoắc Trầm Vân ngẩn người, không kìm được vỗ gáy mình một cái.

“Hóa ra là như vậy, Tể Tể, xin lỗi nhé, chú ba Tương rằng cháu muốn qua đó giúp đỡ, sợ cháu bị mệt.”

Tể Tể cười hì hì.

“Không phải không phải, Tể Tể muốn đi ăn đồ ăn ngon đó.”

Hoắc Trầm Vân sờ cái đầu nhỏ của cô bé.

“Vậy đi đi, đi sớm về sớm, nhất định phải chú ý an toàn.”

Tể Tể ôm chân của Hoắc Trầm Vân, thân thiết cọ cọ, sau đó buông bàn tay mập mạp, đôi chân nhỏ nhắn tung tăng chạy đến sau núi.

Tương Tư Hoành chuẩn bị đi theo.

Do dự một chút, sợ còn quỷ ở bên này, vẫn quyết định ở lại.

Hoắc Trầm Vân ngạc nhiên.

“Tiểu Tương, sao cháu không đi?”

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành phồng má.

“Nếu như cháu cũng đi rồi, lỡ như lại có con quỷ đến bên này, chắc chắn chú ba không cứu được.”

Hoắc Trầm Vân kinh ngạc, không ngờ được Tiểu Tương lại hiểu chuyện như vậy.

“Tiểu Tương ngoan quá.”

Tương Tư Hoành nhếch cái miệng nhỏ, lặng lẽ quay đầu nhìn về phía sau núi.

Hoắc Trầm Vân cũng nhìn.

Biết Tiểu Tương không yên tâm về Tể Tể, anh ấy cũng không yên tâm.

“Tiểu Tương, hai là chú ba qua đó nhìn xem?”

Tiểu Tương quả quyết từ chối.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free