Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1323:
“Nhưng mà đạo diễn Mạc, ở sau núi không an toàn.”
Đạo diễn Mạc trợn tròn mắt: “Hả?”
Bách Minh Tư mím môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía những hàng trúc xanh biết sau núi.
“Sau núi có âm khí, nhưng rất ít. Hơn nữa khoảng cách cũng khá xa, bình thường chỉ cần không đi sâu vào trong núi thì sẽ không sao cả.”
Đạo diễn Mạc: “…”
Cậu trai trẻ à!
Đạo diễn Mạc ông ấy muốn là không có bất kỳ rủi ro nào!
Bách Minh Tư hiểu được lo lắng của đạo diễn Mạc, cậu ấy mỉm cười nói: “Chờ đến tối hôm nay cháu và chú Nguyên Tu sẽ ra sau núi xem xét coi sao!”
****
Ăn xong cơm tối, Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu xuất phát đi thôn Vô Nhai sau núi.
Hoắc Trầm Vân, đạo diễn Mặc và nhân viên công tác đều ở lại trong nhà lớn gần phía Tây của thôn nhất, bạn nhỏ Tương Tư Hoành vẫn luôn ở trong phòng trông nom Tể Tể đang ngủ.
Đầu phía Tây của nhà lớn cách cả thôn xa nhất, đi bộ ước chưởng khoảng hai nghìn mét, gần như ở trong trạng thái hoang phế, thế nên trời vừa tối, hầu như rất ít người dân sẽ đi đến bên này.
Dù sao thì đường núi khó đi, lại không có đèn đường, ban ngày mọi người đi làm thì đi làm, người làm ruộng thì làm ruộng, đều rất mệt, cũng không muốn đi đi lại vất vả.
Lại là ngày trong tuần, đám trẻ con trong thôn đều lên trấn đi học, toàn bộ đều học nội trú, thế nên ngoại trừ những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học, gần như trong thôn không nhìn thấy học sinh khác.
Sau khi trời tối, cả thôn đêu yên tĩnh.
Thỉnh thoảng truyền đến tiếng gà gáy chó sủa, khiến cho nhân viên công tác trong đoàn có một loại cảm giác khói lửa nhân gian trở về quê cũ.
Hoắc Trầm Vân, đạo diễn Mặc và những đồng chí nam khác đều đang ở trong gian nhà chính nói chuyện trên trời dưới đất.
Còn ba nữ nhân viên công tác thì cầm ghế, ngồi trong sân tán gẫu với nhau.
“Mọi người có biết tại sao Tể Tể ngủ được như vậy không?”
“Không biết, nói là mệt rồi.”
“Nhưng cho dù có mệt đến đâu cũng không thể nào ngủ như vậy được chứ? Đừng là cơ thể có vấn đề gì đấy.”
“Hay là… nói với đạo diễn Mặc, đưa đến bệnh viện trên trấn khám thử?”
“Haiz! Không phải mấy hôm trước mới từ bệnh viện trên trấn về đó sao? Nói là còn đến thành phố một chuyến rồi.”
“Nhưng mà…”
Ba nữ đồng nghiệp tôi một câu cô một cậu, cuối cùng đồng loạt không nói nữa.
Mọi người trao đổi ánh mắt, từ trong mắt đối phương nhìn thấy điểm bất thường.
Cũng may ba người đều cực kỳ kín miệng, cũng tuyệt đối không nổi lòng tò mò.
“Đừng nghĩ quá nhiều nữa, chúng mình làm tốt việc trong bổn phận là được.
”
“Đúng!”
“Phải đấy! Đều nói tò mò hại chết mèo! Nghe nói bên thôn Quỷ Khóc chết không ít người thám hiểm, chúng ta ấy… đối với những tồn tại nhìn không thấy, sờ không được, vẫn nên kính sợ chút đi!”
Vị đồng nghiệp nữ này nói xong, chơi đùa sợi tóc dài mềm mại trong tay.
“Nói ra thì… tại sao đạo diễn Mặc lại cho mỗi người chúng ta một sợi tóc nhỉ, còn nói đặc biệt là đến tối tuyệt đối không được để rời người?”
Một người khác lập tức cười lên.
“Không biết, nhưng mà tôi đã theo tổ của đạo diễn Mạc mấy năm rồi, đạo diễn Mạc là một đạo diễn vô cùng thiết thực, đáng tin, cho chúng mình rồi thì chúng mình chứ cầm lấy đi.”
Nữ đồng nghiệp thứ ba cũng cười.
“Tuy rằng quái lại, nhưng mà… cho rồi thì cứ cầm đi.”
Ba người đồng thời móc ra sợi tóc mang theo bên người, cùng nhau bật cười.
Nói rồi nói mãi, một nữ đồng nghiệp hỏi hai nữ đồng nghiệp khác.
“Đi vệ sinh không?”
Hai nữ đồng nghiệp kia không muốn đi, nhưng trong rừng sâu núi thẳm, nhà vệ sinh đều ở bên ngoài, bình thường bọn họ đều đi cùng nhau.
“Đi! Đi chung, đi xong đúng lúc quay về nghỉ ngơi.”
“Được!”
Ba người cùng nhau đứng lên.
Hoắc Trầm Vân ngồi ở nhà chính đúng lúc nhìn thấy cảnh này, giương cao giọng hỏi bọn họ.
“Tối muộn rồi còn ra ngoài?”
Nhóm đồng nghiệp nữ cười trả lời.
“Còn người có ba việc gấp đó cậu Hoắc!”
Hoắc Trầm Vân bỗng thấy xấu hổ.
Nhóm đồng nghiệp nữ vui vẻ thôi rồi, dắt tay nhau đi ra ngoài sân.
Đạo diễn Mạc hét lên.
“Nhớ mang theo tóc!”
Nhóm đồng nghiệp nữ vừa cười vừa trả lời.
“Biết rồi biết rồi.”
Trong bụi cỏ phía không xa bên ngoài hàng rào trúc, có một đôi mắt xanh thẳm, thông qua khe hở của hàng rào lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ba người.
Vốn dĩ nó muốn nhân cơ hội bắt người, khi nhìn thấy ba sợi tóc trên tay ba người phụ nữ, nó cứng đờ tại chỗ.
Sức mạnh trên sợi tóc đó khiến nó bỗng dưng hoảng sợ.
Nhưng hình như ba người phụ nữ kia chuẩn bị ra ngoài, nó lặng lẽ lùi ra sau, chui vào trong rừng cây sâu hơn.
Trong căn phòng bên phía tây, Tể Tể ngủ ba ngày mơ hồ trợn trừng mắt.
Tương Tư Hoành vẫn luôn nằm ở bên cạnh trông nom cô bé gần như cũng ngồi dậy theo.
“Tể Tể, em tỉnh rồi.”
Tể Tể dùng bàn tay nhỏ mập mạp xoa mắt, ngáp mấy cái, đôi mắt to ươn ướt, trông vừa sáng lại vừa long lanh.
“Anh Tiểu Tương, mấy giờ rồi?”
Tương Tư Hoành lập tức cười lên
“Tể Tể, bây giờ là hơn tám giờ tối rồi.”
Tể Tể nhìn trái nhìn phải, lúc này mới nhớ ra bọn họ đang ở thôn Vô Nhai.
“Anh Tiểu Tương, bây giờ chúng ta đang ở thôn Vô Nhai sao?”
Tương Tư Hoành gật đầu.
“Đúng vậy!”
Tể Tể đang định nói gì đó, nơi nào đó trên đầu bỗng nhiên đau nhói.
Bỗng Tể Tể đứng lên.